Ch ng 24 Đ nh m nh khó thoátươ
9h ngày 11 tháng 6
“Di p Hinh, em nhìn xem ai đ n đây này!” Cô y tá t i t nh g i Hinh. ế ươ
“M , S nh i! C hai cùng đ n, sao l i khéo th này?” Hinh r t vui vì cùng m t lúc ơ ế ế
đ c g p hai ng i thân nh t c a mình. Cô ng m k khuôn m t c a m còn v ngượ ườ ươ
l p b i đ ng, ch c là v a m i đ n Giang Kinh, nh ng trông bà r t t i t n. Cô l i ườ ế ư ươ
nhìn S nh, S nh r t đi m tĩnh.
“Th đoán xem ai đã nh n m t i đây?” Bà Ki u Doanh c i h i. ườ
Hinh nhìn S nh, S nh l c đ u: “Đ ng nhìn t ! Cô i, cô đ ng d nó n a, cô báo tin ơ
vui cho Hinh đi”.
“Con , bác sĩ Đình g i đi n cho m , ông y đã quy t đ nh cho con ra vi n”. ế
Hinh ngây ng i, nét m t l rõ ni m vui vô h n, nh ng cô v n trào l , h i lâu khôngườ ư
nói nên l i. S nh l ng l nhìn Hinh, cô hi u r ng không ph i Hinh khóc vì quá vui,
trong làn n c m t y ch a đ ng bao n i chua cay, nh ng áp l c v tinh th n cùngướ
bao o t ng v m t tình yêu. Mùi v c a chúng ra sao ch có mình Hinh âm th m ch u ưở
đ ng.
Đã làm xong các th t c ra vi n, S nh nói v i hai m con Di p Hinh: “Cháu đã nói
chuy n v i cha m cháu, t nay t m đ Hinh cùng gia đình cháu ít lâu. Nhà tr ng ườ
cũng đã đ ng ý cho chúng cháu t h c là chính, đ ng th i c gi ng viên d y bù cho đ
chúng cháu kh i b l u ban. Chúng cháu có th cùng h c và cùng giúp đ nhau trong ư
sinh ho t”.
Bà Ki u Doanh v n đ nh đón Hinh v Giang Nam ngh ng i ít lâu, nh ng nghe S nh ơ ư
nói th bà bèn h i ý con gái xem sao. Ph i ngh h c đã lâu, và cũng không mu n b l uế ư
ban nên Hinh đ ng ý ngay, cô s l i Giang Kinh đ h c bù.
Sau khi cùng ăn b a tr a, c ba ng i v nhà S nh. Cha m S nh đ u đang đi làm, bà ư ườ
Ki u Doanh trò chuy n tâm tình v i con gái r i r i kh i nhà S nh đi tìm khách s n,
ti n th mua ít qu c m t gia đình S nh.
Bà Ki u Doanh v a đi, S nh bèn nói ngay v i Di p Hinh: “Đi u mà l n tr c Hinh đ ướ
xu t, t đã h i cha m t xem có nghe nói v nhân v t “Máy kéo” y không? C u
đoán xem, cha m t đ ng thanh nói là “có bi t”. Ng i y tên là S m Thi t Trung, ế ườ ế
m t nhân v t n i ti ng oai hùng Đ i h c Y Giang Kinh thu c phái “t o ph n” h i ế
đó. Cha t khi còn trong tr ng th ng ch i bóng r v i ông ta, v sau cũng không ườ ườ ơ
có liên l c gì n a. Ông ta luôn r t sôi n i, v n liên l c v i các b n h c cũ, nghe nói
m y năm tr c đã đi kh i b nh vi n Thâm Quy n m công ty d c và d ng c y t . ướ ế ượ ế
T đã nài n m t kh n tr ng tìm s đi n tho i c a nhân v t này đ chúng ta có th ươ
đ n h i thăm v các chuy n cũ”.ế
S nh ng ng m t lát, cô l i quan sát v m t và ánh m t c a Hinh, r i nghiêm túc nói:
“Hinh , c u v a m i ra vi n th t, nh ng mình v n mu n đ a c u đ n ngay m t n i, ư ư ế ơ
c u hãy h a v i mình là c u nh t đ nh s kiên c ng”. ườ
Hinh h i ng c nhiên, không rõ S nh l i bày trò kỳ quái gì đây. Cô cũng nghiêm túc nói:ơ
“C yên tâm, n u h i mình đã có thu ho ch gì sau nh ng ngày n m vi n, thì nên nói là ế
mình ngày càng can đ m h n, mình ch e c u còn ph i ph c mình ý ch ”. Nói đ n câu ơ ế
cu i cùng, Hinh không nh n đ c c i. ượ ườ
S nh thoáng bu n, r i cùng Hinh ra kh i nhà.
B c đ n g n b u c a cao cao tr c tòa nhà gi i ph u, Hinh h i s ng ng i, ng ngướ ế ướ ơ ườ
đ u nhìn lên b u tr i bao la không m t g n mây, tâm tr ng cô cũng r t tho i mái.
Tr c kia th ng c m th y hình nh luôn có m t n i s hãi bao trùm lên căn phòngướ ườ ư
th c nghi m gi i ph u, nh ng bây gi thì ánh sáng chan hòa, nào có gì đáng s ch ? ư
Nh ng khi nghĩ r ng còn vô s đi u bí hi m khó hi u v n đang t n t i quanh mình thìư
cô v n th y h i r n r n. Nh ng cô hi u r ng ph i can đ m tìm tòi khám phá thì m i ơ ư
có th tìm th y s yên n th t s cho tâm h n và th xác, cho dù phía tr c còn có ướ
nhi u n i s hãi mà ta ch a bi t. Th r i cô ti n lên tr c, b c qua b u c a, b c ư ế ế ế ướ ướ ướ
lên th m, đ y c a ti n vào. ế
C hai đi th ng đ n cu i hành lang, S nh g i to: “Bác Phùng, chúng cháu đây mà”. ế
Ti ng b c chân l t s t trong phòng chu n b . Th y Di p Hinh, nét m t ông Phùng tế ướ
ra thi u t nhiên, ông ch nói m t câu: “Cô đã ra vi n à? T t, r t t t”. R i ông d n haiế
cô vào căn phòng nh đ i di n v i phòng chu n b . Hinh v n còn nh , chính trong căn
phòng nh này cô đã t ng nhìn th y cái tiêu b n c th c c kỳ tinh x o. ơ
Ngoài dãy t kê áp t ng ra, căn phòng nh này không có th gì khác. Hinh đang ng c ườ
nhiên thì ông Phùng đã khom ng i xu ng. D i sàn có m t cái vòng tròn đ làm tayườ ướ
kéo, nó n m ngang m t sàn, r t ít gây chú ý. Ông Phùng m nh tay nh c lên “k t, k t”.
M t sàn đ c m ra, phía d i là m t b ch a r ng đ n hai ch c mét vuông. Mùi ượ ướ ế
thu c b c lên n ng n c, khi ông Phùng dùng móc s t móc lên m t thi th r a nát, Hinh
m i nh n ra r ng căn phòng này chính là m t nhà kho ch a t thi.
L i m t thi th n a đ c móc lên, r i đ c x p song song v i thi th kia trên m t ượ ượ ế
t m cao su màu tr ng. Ông Phùng thoáng nhìn Hinh, r i l y chìa khóa m m t cánh
c a t , l y ra m t túi đ ng gi y t ki u dáng nh m t chi c phong bì. Ông l i nhìn ư ế
Hinh, r i nhìn S nh. Hình nh ông đang có ph n do d . Th y S nh kh g t đ u, ông ư
Phùng m i m túi l y ra hai cu n s nh bìa đ , m chúng ra r i đ a đ n tr c m t ư ế ướ
Hinh: “Đây là th sinh viên c a hai ng i ch t, cô nhìn hai t m nh này xem”. ườ ế
Hinh nhìn hai t m nh, r i b ng th y chóng m t d d i. Cô đau kh nh m m t l i.
M t trong hai ng i chính là T T n, nét m t l rõ v ngang tàng, b y lâu nay v n ườ
b u b n s m t i cùng cô, quy n luy n không r i. Còn ng i kia thì tr m tĩnh r n r i, ế ế ườ
chính là anh chàng th sinh L Chí D ng l nh lùng v n hay c p kè bên T T n.ư ươ
Hai t m th l i ghi rõ h tên: Tiêu Nhiên, Tr nh Kinh Tùng.
Hinh l i thoáng th y nh c đ u, ông Phùng nói oang oang bên tai cô, hình nh đang gi i ư
thích cho cô v nh ng c n ác m ng b y lâu v n đeo bám cô. ơ
“Hai cái xác này đ c đ a đ n khu nhà gi i ph u sáng s m ngày 16 tháng 6 năm 1967.ượ ư ế
S công an giao vi c khám nghi m t thi cho phòng nghiên c u gi ng d y pháp y c a
tr ng ta. Th c ra cũng ch ng ph i khám nghi m gì nhi u vì c hai đ u là nh y l u,ườ
hi n tr ng cũng không có d u v t v t l n. Công an đã k t lu n là t sát. Đi u ch c ườ ế ế
ch n là sau khi nh y l u, hai thi th đã đ c chuy n ngay đ n phòng nghiên c u ượ ế
gi ng d y gi i ph u, vì tr c đó c hai đ u ghi tên đăng ký t nguy n hi n xác. ướ ế
Phòng chúng tôi luôn có ghi chép v t ng thi th lo i này. Nh ng th ng ch là m t vài ư ườ
t li u liên quan, nhi u nh t là ghi h tên. Có m t s ng i nhà còn ch n gi i phápư ườ
n c danh. Nh ng hai ng i này thì không h có ng i nhà đ n t ch c l tang, cho ư ườ ườ ế
nên ch tôi đây tr thành n i d ng chân cu i cùng c a hai ng i và l u gi gi y t ơ ườ ư
c a h . Th t là h t s c thê th m!” ế
“T i sao bác v n gi nguyên xác c a h ?” Hinh đau kh ôm đ u m i lúc m t nh c
h n, cô h i m t cách khó khăn.ơ
“H i đ u tôi v n nuôi hy v ng s có ng i nhà đ n nhìn m t h l n cu i. Và cũng vì ườ ế
vi c gi ng d y năm đó không đ c bình th ng, ch a th t c n đ n tiêu b n c a hai ượ ườ ư ế
thi th này. V sau nghe nói Tr nh Kinh Tùng v n là tr m côi, không có h hàng thân
thích. Tiêu Nhiên cũng không có ng i thân ru t th t, ch có v ch ng ng i bác thìườ ườ
m t ng i đang tù, ng i kia đã qua đ i hai năm tr c đó. Th r i tôi quy t đ nh x ườ ườ ướ ế ế
lý hai thi th này làm tiêu b n gi i ph u. Nh ng đã x y ra m t chuy n kỳ l . ư
Tôi v n quen x lý tiêu b n vào ban đêm, nh ng tr c kia th ng b t đèn đ làm. ư ướ ườ
Gi a đêm hôm đó tôi chu n b c a xác c a Tiêu Nhiên, lúc chu n b c m dao thì c ư
năm bóng đèn tuýt và m t ng n đèn r i c a phòng chu n b b ng t t ng m. Cùng lúc
đó, m t đi u nh c tuy t di u vang lên, sau này tôi m i bi t đó là “b n giao h ng ánh ế ưở
trăng” c a Bét-tô-ven. Tôi nhìn v h ng phát ra ti ng nh c: ch ng bi t t lúc nào, ướ ế ế
trên sàn căn phòng chu n b có m t máy hát đang ch m ch m quay, bên c nh còn có
m t ch ng đĩa hát n a. Tôi th n tr ng b c đ n, th y m t m nh gi y chèn d i máy ướ ế ướ
hát, tôi c m lên. Nh có ánh đèn ngoài hành lang, tôi nhìn th y r t rõ ch vi t: “R c r ế
d tan, thân l nh d nát, h ng nhan d tàn, x ng c ng d gãy. Trên th gian ch ươ ế
âm nh c là vĩnh c u. Xin ng i h u duyên hãy nh n k v t vĩnh h ng này”. ườ
Tính tôi không nhút nhát, n u không đã ch ng làm cái ngh này lâu nh v y. Nh ngế ư ư
đêm đó tôi đã s m t vía. K t đó tôi không dám x lý hai cái xác này n a, song cũng
t đó tôi thay đ i thói quen - tôi ch x lý các tiêu b n trong bóng t i, ho c cùng l m là
nh ánh trăng h t vào. Đ ng nhiên tôi không mê tín, nh ng s vi c đêm hôm đó ươ ư
khi n tôi nh đ n các l i đ n đ i r ng ph n l n các tiêu b n c a phòng th c nghi mế ế
gi i ph u là c a các thành viên “t ch c đ c v ” có tên là “Nguy t Quang xã” - đ u b
ch t oan u ng cho nên h bi n thành ma qu y phá, d n đ n vi c ông Tang - s ph tôiế ế ế ư
ph i xây m t cái b u c a cao. Nói là đ phòng các ch t thu c p tràn ra ngoài, nh ng ướ ư
th c ra là đ tr n ma. V sau nghe nói Tiêu Nhiên chính là thành viên cu i cùng c a
“Nguy t Quang xã”.
Cũng vì v y mà tôi gi chi c máy hát đó - th y m t ngoài c a chi c máy có kh c ch ế ế
Tiêu - tôi đoán có l nó là c a anh sinh viên Tiêu Nhiên. Sau th i gian nghe h t ch ng ế
đĩa hát y, tôi cũng tr thành m t ng i mê nh c c đi n, cho nên sau khi cô S nh nói ườ
v i tôi r ng th c ra các thành viên c a “Nguy t Quang xã” ch là nh ng ng i thích ườ
nghe nh c c đi n, thì tôi không rõ là mình có c m giác gì n a.
Nh l i nh ng năm tr c kia, tôi luôn c m th y b u không khí phòng gi i ph u luôn ướ
th p thoáng m t cái gì đó không bình th ng, c th là gì thì tôi không di n t ra ườ
đ c, nh ng nó là m t c m giác m h luôn khi n tôi ph i n m n p lo s , nh t là sauượ ư ơ ế ơ
12h đêm thì th ng có nh ng âm thanh l lùng. Tôi tuy h i th y s nh ng v n tính tòườ ơ ư
mò nên tôi v n ch đ n sau n a đêm đ bi t rõ s th t. C th mãi, r i đâm quen. ế ế ế
Nh ng cũng t sau khi chi c máy hát xu t hi n thì không có hi n t ng gì khác n a,ư ế ượ
hai cái xác v n ngâm đây, tôi cũng không có ý đ nh x lý chúng n a.
Cách đây b y năm, cô sinh viên Th m V Thanh đã đ n phòng gi i ph u này vài l n ế
vào lúc n a đêm, trông cô ta c nh ng i m t h n. Tôi h i cô đ n đây làm gì, thì cô ư ườ ế
y l i h i tôi các câu h i kỳ l : tôi có t ng nghe nói v “Nguy t Quang xã” không? Có
ph i các thi th c a thành viên “Nguy t Quang xã” đ u hi n cho phòng gi i ph u ế
không? B n h có còn hay không?.... khi n tôi nh ngay đ n chi c máy hát y. Tôi cân ế ế ế
nh c m t vài hôm, xem có nên k v i V Thanh nh ng đi u tôi đã tr i qua không. Tôi
lo nh t là n u tôi nói ra r i, cô y s ho ng h n, r i s k l i lung tung khi n tôi b ế ế
mang ti ng là reo r c mê tín nh m nhí. Tôi do d mãi, nh ng r i v n k cho cô yế ư
bi t câu chuy n v chi c máy hát. Nào ng ch sau ít lâu, tôi nghe nói cô y đã đi vi nế ế
tâm th n, r i v sau l i nh y l u. Có ng i b o cô y đã ch t, ng i thì nói cô y ườ ế ườ
v n còn s ng.
Cho nên hôm cô Hinh g ng h i tôi v “Nguy t Quang xã”, thì trong lòng tôi r t không
yên. Tôi ch s y l i đi vào con đ ng cũ c a Th m V Thanh. Nh ng tôi cũng ườ ư
nghĩ là không nên gi u đi u gì, m c dù tôi không mu n tùy ti n reo r c nh ng chuy n
mê tín gì. Hôm đó coi nh tôi đã h quy t tâm, n u hai cô l i đ n h i thì tôi s k v iư ế ế ế
cô Hinh m i chuy n mà tôi đã bi t” ế
S nh b ng kinh ng c kêu lên: “Hinh i, c u sao th ?” ơ ế
Ch th y Di p Hinh ng i m m o t rũ xu ng, may mà S nh đã k p đ n đ cô kh i b ườ ế
ngã. Hinh th y đ u nh c nh búa b , choáng váng, hình nh đang b quay trong m t ư ư
vùng xoáy n c, chìm n i v t vã, và hình nh hai ch “ánh trăng” tr m tr m rót vào taiướ ư
cô nh mu n ch c th ng màng nhĩ. M t Hinh m d n đi, m t màn t i đen th m baoư
ph lên cái kho ch a xác nho nh . T màn t i đen y, m t cô gái áo tr ng hi n lên
trong làn ánh sáng tr ng, và d n b c t i g n, cho t i khi Hinh nhìn rõ m n m t: m t ướ
khuôn m t nát đ m đìa máu t i. ươ
“Đ mình đ a Hinh đi vi n” S nh dìu Hinh ra ngoài. ư
“Không c n đâu, mình ch h i chóng m t... có l vì quá ng t ng t... ng i ngh m t lát ơ
r i s n mà” Hinh bi t phòng y t ch ng ph i là n i cô có th gi i quy t đ c v n ế ế ơ ế ượ
đ .
S nh dìu Hinh đi đ n m t phòng h c, b o Hinh ng i xu ng r i kh nói: “Hinh hãy ế
ng i ngh m t lát, mình s sang h i xin bác Phùng m y viên nhân đan ho c l d u gió
gì đó đ giúp c u đ kh s đã!”
Khi S nh và bác Phùng quay tr l i, thì không th y bóng Hinh đâu n a.
Sau hôm b trúng gió, bà Uông Lan San đ c đ a đi đi u tr t i khoa tim m ch b nh ượ ư
vi n s 2 tr c thu c đ i h c Giang Kinh. B nh vi n này cách tr ng năm b n đ xe ườ ế
buýt. Hinh ng i xe đi đ n đó, xin t m th vào thăm b nh nhân San. Cô đi th ng đ n ế ế
khoa tim m ch khu nhà 8 t ng, b c vào bu ng bà San đang n m. Bà ta đang nh m ướ
m t, ch ng rõ đang d ng th n hay đang ng . ưỡ
Hinh ng i lên chi c gh kê bên gi ng, h i lâu cô v n ch a bình tâm l i đ c. Rõ ế ế ườ ư ượ
ràng là có vô s hi n t ng ch ng t mình đã nhìn th y nh ng s v t mà ng i khác ượ ườ
không th c m nh n đ c. Đó là hình bóng hai con ng i đã ch t. H mu n làm đi u ượ ườ ế
gì? Và đi u khi n Hinh càng không th tin, là mình và m t linh h n đã yêu nhau, h n ế ơ
n a còn yêu nhau r t sâu n ng. Dù đã bi t đây là s th t r t hão huy n thì cô v n ế
không đ s c đ b t ra. Th c h t s c đáng bu n. N c m t cô l ng l tuôn trào. ế ướ
Và cũng th t n c c i. Ngu xu n và u trĩ n a. Kh i c n nghĩ nhi u, Hinh cũng có ườ
th hình dung cu c s ng b n năm đ i h c t i đây s có bao nhiêu l i đàm ti u chê ế
c i sau l ng cô.ườ ư
B n năm, li u có b n năm n a không đây?
Ngày 16 tháng 6 ngày càng đ n g n, và càng th y rõ ràng mình là n n nhân đ c “l aế ượ
ch n” cho năm nay. Nh ng n sinh b l a ch n trong su t 16 năm qua, không m t ai
thoát. Mình nào có năng l c đ c bi t gì đ mà tránh đ c cái n n này đây? ượ
Hy v ng đã m ng manh nh th , t i sao mình còn d nh dàng ng i đây th d c, b m ư ế
đ t ngón tay xem còn m y ngày n a? Sao không tìm cách phá tan đi u mê tín này, đ
s m t giã cái v n m nh b t đ c dĩ này?
Tr i d n s m l i. Hinh b t giác ng ng nhìn cánh c a s l n c a bu ng b nh nhân.
Hinh b ng th y mình có th hi u đ c cái quy t đ nh cu i cùng c a Tiêu Nhiên: khi ượ ế
con ng i ta không th làm ch s ph n, khi muôn vàn cái t t đ p đã tiêu tan, thì t i gìườ
l i không ph i tay đ ra đi?
Hinh b c l i g n c a s , d i kia là cái sân nh đ cho b nh nhân đi d o. Th y vàiướ ướ
b nh nhân, ng i thì ch ng n ng, ng i thì ng i xe lăn, ng i thì chân đ t... d ng ườ ườ ườ ườ
nh s s ng đang d n r i xa h .ư
S s ng cũng đang r i xa mình.
Hinh m c a s , đ ng lên th m c a.
“Cô có c m th y r ng càng hi u bi t nhi u thì càng ti n g n đ n cái ch t không?” ế ế ế ế
Ti ng bà Uông Lan San b ng t phía sau v ng đ n. Câu nói này b ng th c t nh Di pế ế
Hinh. Cô th y mình đang đ ng trên b u c a s t ng 8, ch i v i tr c gió, có th h t ơ ơ ướ
chân r i xu ng b t c lúc nào. Toàn thân cô b ng râm ran s n da gà, cô v i nh y ngayơ
xu ng, ch y vào căn bu ng b nh nhân, r o b c đ n tr c gi ng bà San h i gay ướ ế ướ ườ
g t: “V a r i bà làm cái trò gì th ?” ế
Bà San v n n m trên gi ng, vì đang ph i truy n dung d ch thu c nên không th tho i ườ
mái c đ ng. Hinh b ng m i lòng, vì th y bà ta già y u nh th này không n trách ế ư ế
móc. V m t bà San hi n rõ nét v a nh vô t i v a nh đang th ng h i: “Tôi có làm ư ư ươ
gì đâu? Tôi ch nh c cô, cô không thoát đ c đâu!”. ượ
“Bà càng nói cái lu n đi u v đ nh m nh thì cháu càng không tin”. Gi ng Hinh l i tr
nên gay g t: “Cháu đ n đ h i bà, có ph i bà đã đ n t ng d i c a tòa nhà gi i ph u ế ế ướ
hay không?”
“Đó là m t trong nh ng thánh đ a c a các th l c th n thánh quái đ n, sao l i có th ế
ch a t ng đ n? Nh ng tôi th c s ch ng m y h ng thú v i cái n i đó, tôi ch đ n cóư ế ư ơ ế
m t l n, vào mùa thu năm 1981 thì ph i”.
“Bà hãy nói cho cháu bi t, t i sao ch có cháu và bà nhìn th y Tiêu Nhiên và Tr nh Kinhế
Tùng?”
Bà San ngh n ng i d y, nhìn th ng vào đôi m t v a bi th ng v a gi n d c a ườ ươ
Di p Hinh, l c đ u: “Tôi không bi t, tôi có th nhìn th y r t nhi u th mà ng i khác ế ườ
không nhìn th y, nhi u bác sĩ đã nói đó là o giác, tôi nghĩ, ch c ch n đó là o giác.
Nh ng th cô nhìn th y cũng là o giác. Cho nên, không ph i tôi và cô có th nhìn
th y h , mà là tôi và cô t cho r ng mình có th nhìn th y h ”.
“Cháu không hi u”.
“Cô r t thông minh kia mà, sao l i không hi u ch ? Cái mà chúng ta nhìn th y là hình
o nh. Cô nói xem, hình nh o - y t đâu ra?” Bà San khéo léo d n d t.
Hinh ngây ng i, r i gi ngón tr ch vào trán mình.ườ ơ
“Đúng, h trong đ u cô hay có th nói là trong lòng cô, tôi không dám kh ng đ nh.
Tôi ch suy lu n lôgic mà thôi”. Bà San l i n m xu ng “Bây gi đ n l t cô cho tôi ế ượ
bi t anh ta tên là gì?”ế
“Cháu v n ch a dám kh ng đ nh, có l tên là Tiêu Nhiên”. Hinh th y mũi cay cay. Anh ư
ta đã tr thành m t n i ám nh trong cô.
“Không sao, tên ch là m t th tín hi u”.
“Nh ng t i sao cháu l i nhìn anh ta thành T T n ch không ph i ai khác?”ư
“Cô nghĩ k xem, tr c khi Tiêu Nhiên xu t hi n thì cô có n t ng v T T n th t ướ ượ