
Nhật ký của cô gái Bông Cải trước ngày tận thế

Cô nhận ra mùi vị quen thuộc, nhận ra cánh đồng cải mà cô và Bình đã từng
tới. Rồi như vết dao cứa vào nỗi đau cũ, cô òa khóc, khóc nức nở ngay giữa
cánh đồng...
Nếu không còn ngày mai
Em sẽ ước ngày hôm nay tồn tại mãi mãi
Để em được bên anh, cùng anh đến cánh đồng cải.
Hòa mình vào màu vàng thuần khiết…
7 ngày…
Nó cười nhạt nhẽo khi nghe em trai đọc cái tin tức liên quan đến ngày tận thế. Đơn
giản vì có hay không có ngày đó thì cuộc sống của nó cũng là một chuỗi ngày dài
đằng đẵng không màu sắc. Nó bị mù. Nó cứ luôn trách ông trời sao khéo tạo ra trò
chơi, cho nó biết cuộc đời này có màu gì rồi lại phủ lên đó toàn bộ màu đen – thứ
màu sắc cho đến kiếp sau nó vẫn cứ căm ghét.

Nó nói ba mẹ trang trí phòng riêng của nó toàn bộ là màu trắng. Màu sắc mà trước
khi cuộc sống bị vùi trong bóng tối, nó đã nhìn ngắm rất lâu, khắc ghi rất rõ vào
tiềm thức. Màu trắng của bốn bức tường, của ga trải giường, của bác sĩ và y tá…
của bệnh viện.
An bước đến bên chiếc bàn quen thuộc ở vị trí mà có nhắm mắt nó cũng lần ra
được. Mà đâu cần nhắm mắt nó cũng không nhìn thấy gì. Chỉ là mọi thứ trong
phòng, từng đồ vật, từ chiếc lược chải đầu cho đến chiếc kẹp tóc hình trái táo – quà
ba nó tặng vào sinh nhật lần thứ 18 – nó đã biết rất rõ vị trí của chúng. Đơn giản vì
đây là thế giới riêng của nó và nó không cho phép ai xê dịch bất cứ thứ gì. An lần
mở ngăn kéo bàn ra, nó thận trọng đưa tay vào trong ngăn rồi từ từ đưa ra một vật
màu nâu cũ kĩ.

Đó là quyển nhật ký trước đây của nó, người bạn tâm giao đã gắn bó với nó suốt 5
năm, cho đến khi… tai nạn xảy ra. Một lần nữa, nó cẩn thận đặt quyển nhật ký vào
ngăn bàn, rồi lần mò sâu vào trong, lấy ra chiếc máy nghe nhạc mp3 Bình tặng cho
nó… trước lúc cậu ra đi mãi mãi. Bắt đầu thật chậm rãi với giọng khản đặc vì im
lặng trong một khoảng thời gian dài, nó nghẹn ngào trong nước mắt.
-Còn bảy ngày nữa thôi, tớ sẽ đến với cậu, sẽ không phải sống mà như đã chết.
Chúng ta lại cùng vi vu theo gió, cùng ra cánh đồng hoa cải vàng… Bình nhé! Cậu
biết không, đời người thật ngắn ngủi và con người ta sợ chết. Tớ cũng sợ chết,

nhưng khi mất cậu, tớ đã không còn sợ nó nữa. Giá mà ngày hôm đó, tớ không
cứng đầu… giá mà… – An nắm chặt chiếc mp3 trong tay rồi dùng tay còn lại đấm
vào ngực mình. Đau đớn và tâm can bị giằng xé – đó là cảm giác mà nó đã phải
chịu đựng trong suốt hai năm qua.
***
-Đi thế này không sao chứ? – Bình quay lại, cố gắng nói thật lớn để át tiếng gió
đang táp vào mặt rát buốt.
-Không sao đâu, tớ muốn ra đồng cải ngay bây giờ!...
-Trời gần tối rồi, ra giờ này có thấy gì màu vàng đâu, toàn màu đen thôi!
-Ngay và lập tức! Tớ cho cậu biết điều này nhé, thứ gì đã đẹp thuần khiết thì dù
cho màu đen có trát lên bao nhiêu cũng không che được vẻ đẹp của nó đâu!” – An
cũng cố gắng nói thật to cho cậu bạn thân nghe thấy.

