
MIỀN THƯƠNG!

Mỗi chúng ta ai cũng đi qua một miền kí ức của tuổi ẩm ương, có cái bạn khắc
cốt ghi tâm, có cái bạn muốn buông bỏ, nhưng dù thế nào đó vẫn mãi là miền
thương của mỗi người, để khi đi qua ta được là chính mình.
***
Hết lượn lờ ngắm mấy em hotgirl, rồi vèo qua mấy shop quần áo. Đang định off
kết thúc một ngày lạnh lẽo, thì đây rồi, niềm vui sướng trong ngày cuối cùng cũng
chịu ùa về với nàng. Sự hứng khởi không ngừng tịnh tiến khi mà dây thần kinh bên
thái dương nàng cứ giật giật và chưa có dấu hiệu dừng lại. Em son màu đỏ của sự
quyến rũ của quyền lực, của bao ngày đợi chờ cuối cùng cũng cập bến để về với
nàng.
Chẳng phải là tín đồ mua sắm, chẳng phải là tín đồ hàng hiệu nhưng cái gì thiên hạ
có nếu muốn nàng nhất định phải có, cái gì mà đã thích rồi, nhất định nàng không
thể không có.

"Chị ơi, em muốn mua một thỏi son màu đỏ như thế này, mà ăn uống tè lè không
bị mất màu, hôn cũng không bị phai màu đấy chị. Chị ơi, giúp em với chị nhé, cuối
tuần này em có hẹn với bạn trai rồi chị ạ.''
Cái ngữ điệu ngây thơ vô số tội cùng với gương mặt non tươi trên avatar của em
gái không quen làm nàng phì cười, "cuối tuần em có hẹn với bạn trai rồi ''. Trẻ con
bây giờ lớn nhanh thật – nàng chép miệng.
Chưa kịp bổ sung thêm một câu comment chung với cùng bạn bè Facebook thì em
gái lại tiếp tục một lời nhờ vả khẩn thiết "chị ơi, chị nhớ loại nào không phai màu
đấy chị nhé"
Không phai màu
Đảm bảo không phai màu.....
....
- Để rút ngắn hành trình từ men sang women cho cậu, tớ đã không tiếc công sức
năn nỉ ỉ ôi, mãi mới chiếm đoạt được của bà chị họ tớ cái này cho cậu đấy.
Hắn ta vừa khua môi múa mép không ngừng vừa hí hửng giơ ngay thỏi son màu đỏ
trước mặt nàng mà cho dù không nhìn nàng cũng biết cái mặt hắn đang phởn lên
đầy hãnh diện như vừa lập được một chiến tích oai hùng..
- Cái này để làm gì ?
Bỏ qua cái điệu bộ dửng dưng của nàng, hắn chiến đấu không ngừng
- Đừng có coi thường cái này nhá. Hàng Mỹ xịn của xịn luôn đấy, bà chị tớ bảo cái
này đang là hàng hót hòn họt ở bển đấy. Đảm bảo cậu chị quệt một phát thôi đi ra
đường là có khối anh ngoái đầu đấy.
- Không tin ư?
Đáp lại cái bĩu môi của nàng, để chứng minh lời mình nói có bảo chứng, hắn liền
giật phắt cái áo trắng mà nàng đã phải lăn lộn cả tuần nay mới tìm được cái ưng í,
làm ngay một đường ngoằn ngèo ngay trên phía ngực trái của áo.
Ôi.... cái áo của nàng...cái áo của nàng.....làm sao bây giờ...

- Chữ kí dành cho cậu là mực đặc biệt, tớ chỉ để dành kí riêng cho cậu thôi đấy,
đảm bảo năm mươi năm vẫn chạy tốt, nó mà chạy không tốt là chỉ có cậu không
chịu chăm bón săn sóc cho nó thôi đấy nha. Khi đó thì tội của cậu to nhất gầm cầu
này đó nha.
- Thần kinh cậu có vấn đề rồi àh. Cậu có biết tớ đã phải lao tâm khổ tứ thế nào
mới mua được cái áo này không thế hả? Nhìn xem, cậu đã làm cái gì thế hả, nhìn
xem hả ? Hả?
Hả? Tên khùng kia!
- Hihii.....
- Hihiii....
Cái điệu cười đáng ghét, làm cho máu nóng của nàng lại rần rần nổi lên, biết ngay
là sẽ có sóng gió nên hắn đón đầu:
- Cậu mà không bỏ cái tính bà chằn kia đi, thì cứ suốt đời mà ôm cây đợi thỏ. Con
gái người ta thì nhẹ nhàng dịu dàng thướt tha chưa ăn ai... Mình thì..
- Không phải lo bò trắng răng...
- Lo bò tráng răng, để rồi lại thút thít ngồi khóc một mình à, lại bảo là bụi bay vào
mắt hử?
Miền kí ức xưa cũ bị khơi dậy, xấu hổ hơn là thương đau. Nàng đã từng ao ướcc có
một lỗ nẻ để mà chui xuống khi bị hắn phát hiện ra cái bí mật của riêng nàng. Có lẽ
lúc ấy không chỉ riêng nàng mà cái tin thầy chủ nhiệm có người yêu, lại rất xinh
nữa, ngay tức khắc lan truyền khắp trường, hot nhất mọi thể loại thông tin hot, và
kèm theo đó là sự vụn vỡ của các cô gái mộng mơ và sự vui sướng, hoan hỉ của các
chàng trai hào hoa quân tử.
Cái kí ức đau thương mà nàng không bao giờ muốn nhớ, muốn nhắc tới nữa sao
hắn lại nhớ kĩ thế, sao hắn cứ lảm nhảm mãi thế.
- Chứ không phải ông thích tui sao? Tui nghe loáng thoáng bọn bạn ông bảo là ông
thích tui đấy. Phải không? Không phải ah?

Không có cách nào đập lại đối thủ hiệu quả bằng việc lấy lí lẽ của họ đập lại chính
họ, trong một phút hiếu thắng nàng đã chạy theo bản năng mà bật lên câu hỏi mà
nàng đã bao lần muốn hỏi, đã bao lâu nén chặt.
Nhưng ly nước đã lỡ hắt rồi làm sao lấy lại đươc. Không kịp để cho đôi má đang
dần ửng hồng của nàng trở về trạng thái bình thường thì hắn đã tiếp thêm sức mạnh
cho chúng có cơ hội thi nhau chạy loạn xạ thêm.
- Ừ ...tớ thích cậu...
Không cần soi gương nàng cũng biết hai má mình đang ửng đỏ, ngực trái thì rộn
rang, hắn đang nói cái gì vậy? Hay tai mình có vấn đề...
- Cậu đúng là suốt ngày đọc truyện diễm tình nhiều quá rồi sinh bệnh hoang tưởng
đấy. Đời thuở nhà ai một thanh niên hào hoa, phong nhã như bổn công tử đây lại
thích một đại tiểu thư không có một tí tị ti milimét ưu điểm, không một mililít
thuộc tính nữ nào chứ.
Haha hiha....
Sau phút choáng váng bất ngờ, nàng xốc lại tinh thần lấy lại vị thế vốn có của
mình:
- Bổn cô nương ta đây có chết khô ôm cồn một mình cũng không bao giờ đi thích
một tên háo sắc, ngụy quân tử, một tên vô tình vô nghĩa như nhà ngươi, tỉnh mộng
đi em.
Lời nói chưa hết câu, nàng liền phe phẩy quẩy mông đi, không kịp để cho tên kia
kịp thốt thêm lời nào, mà hắn có thốt ra lời nào nàng cũng không thể nghe nữa.
Trái tim nàng đang hỗn loạn vừa có vị hoan hỉ, vừa có chút đau đớn.

