Giá tr hin thực và nhân đạo trong truyn ngn Hai đứa tr
Trên văn đàn văn học Việt Nam trước cách mng tháng tám, Thạch Lam chưa được
xếp v trí s một nhưng cũng là một tên tui rất đáng coi trng và khẳng định, Thch Lam
tuy có viết truyn dài nhưng sở trường ca ông là truyn ngn, bi đó tài năng nghệ thut
đưc bc l mt cách trn vn, tài hoa. Nguyn Tuân viết : “Nói đến Thạch Lam người ta
vn nh đến truyn ngn nhiều hơn truyện dài”. Đóng góp của Thch Lam không ch
ngh thut còn giúp ta thanh lc tâm hồn : Mỗi truyn mt bài thơ trữ tình đầy
xót thương” . Truyện ngắn “Hai đứa trẻ” của Thạch Lam cũng “một bài thơ trữ tình đầy
xót thương” như thế . Thch Lam tuy chân trong T lực Văn đoàn nhưng tư tưởng thm
mĩ lại theo một hưng riêng.
Ông xây dng cho mình mt thế gii nhân vt khác. Ông lng l ng ngòi bút
ca mình v phía những người nghèo kh vi tm lòng trc n chân thành. Thế gii nhân
vt là nhng lớp người nghèo kh cực bế tc nói chung, nhng nhân vt ca Thch Lam
tht nh ti nghip: H thường nép mình trong bóng ti ca mt không gian hp
thường là nơi ph huyn tiêu điều, xơ xác hoặc nhng xóm nghèo ngoi ô Hà Ni. Nhân vt
ca ông ch yếu con người thân phn, h thường tìm kiếm i n nu trong gia đình,
gia bn bức tường hoặc trong sân vườn, có nghĩa là tách khỏi cuộc đời, nơi hi đầy bt
trc bên ngoài. l như thế con người mi cm nhn hết v mình v cuc sng xung
quanh. Dường như h thu mình trước thc ti để xót mình thương người, để bâng
khuâng man mác khi hi ng v quá kh? Không dám nhìn v tương lai, mang nng mt
mc cm m mt trong lòng khi nghĩ về mai sau.
Din mao ph huyện đưc Thch Lam tái hin là mt khung cnh bun, cnh
chiu tàn đi dần vào đêm khuya. Hàng ngày, nhng cái n ào ca buI sáng làm không khí
b nhoè đi trong nắng như đến chiu thì cái b mt tht ca ph huyn hin ra vi tt c
nhng cái tiêu điều, xác xơ, tàn lụi. “Chiu chiu ri” như là một li thng tht, bàng hoàng
như một tiếng thơ i. Thế mt bui chiu na li đến, chiu bun. Ấn tượng v bui
chiều khá sâu đậm. Thạch Lam đã chọn mt phiên ch tàn đ i lên được tt c b mt
ca ph huyn. Ch i biu hin sc sng ca mt làng quê, biu hin thuần phong
tc của làng quê. NgưI nông thôn thường trông ch vào ngày ch phiên đông vui tp
np. Thạch Lam đã chọn ngày ch phiên để i i xác xơ tiêu điu ca ph huyn. Mc dù
không t bui ch phiên nhưng ông đã tả nhng phế phm còn li ca bui chợ, đó cũng
cách biu hin sc sống đầy hay vơi ca ph huyn. T những con người cui cùng trao đổI
vI nhau ri c vào các ng ti. Rác ch nhng th phế thi v vẫn “rác rưởi, v i,
v th, nhãn mía, nhng thanh nứa thanh tre…Lũ trẻ vn còn ra bòn mót, nht
nhnh. Ngày ch phiên như thế thì sc sống đã kém lắm, đã yếu lm ri. Người bán trông
vào người mua ngược li nhưng chỉ s vng, ln qun, trông ch vào s vng.
i v to ra trong không gian này là mt th i đặc trưng để i tI s nghèo nàn. Đó là
i bã mía, v I, v thị, đất m, mùi khói, mùi c, mùi phân trâu nng nng ngai ngái
i i v ấy cũng góp phần làm cho khung cnh thêm phn tàn tn héo úa, li dn.
Có th thấy xung đột gia bóng ti và ánh sáng khá mnh m. Ánh sáng và bóng ti
đang giao tranh nhau. Ánh sáng yếu dần ban đầu bầu tri đỏ rực như lửa cháy, mây
ánh hồng như hòn than sắp tàn” sau đó bóng tối hin dn bóng xm trên ngn tre
cui cùng bao trùm lên khu ph huyn cái bóng ti mênh mông ca nó, tín hiu ngn
đèn Hoa Kỳ ca ch Tí. đây ánh sáng bóng ti còn mang ý nghĩa ợng trưng, ánh
sáng là ước mơ , bóng tối nghèo nàn đơn; mở đầu chuyn ánh sáng tt dn, bóng
ti chiếm lĩnh. Chính i ánh sáng cui cùng y báo hiệu màn đêm- màn đêm vừa sâu
va dày s din ra tiếp đó. Ánh sáng càng ngày càng thu nhỏ phm vi hoc xa manh
mnh, li ti như ánh sáng của ngôi sao trên bu tri hoc yếu t ảm đạm lt qua khe ca
khép h hoc to trên cái bóng tre ca ch Tí. Ánh sáng y biu hin mt s tàn li ng
độ thp kh năng thu hẹp ca nó. Tiếng trng thu không ri rc, chm, l t c tt
lm dần. Nhưng âm thanh nhỏ nhất như tiếng mui vo ve gi cm giác v s ngưng đọng.
i tm vào trong không gian đang chết lặng. Đó những âm thanh không hi âm,
ch nhn mnh thêm cái bun t đến rợn ngườI ca ph huyn lúc chiu ti. Tt c
ng, qui t để cho ngườI đọc thấy được khung cnh tht ca ph huyn mt ngày tàn.
Thch Lam miêu t nhn xét mt cách tinh tế, sâu xa bước đi thi gian của i ph nghèo.
NgườI đọc dường như thấy được bước chuyn biến ca thI gian rung lên bng ngôn ng
riêng. Sức rung động của câu văn có khả năng đánh thức con ngườI hãy cm nhn tht tinh
tế khung cnh ph huyn và tâm s ca Thch Lam.
Trên cái nn y, nhng cảnh đời, nhng con người, đúng hơn là những phiến cnh
v cuộc đời, v con người bé mọn, hoàn toàn không có ước vọng, khát khao được khc ho
nét. H i chuyn vi nhau nhưng dường như chẳng ni dung. H đi li, ăn i
vI nhau nhưng chỉ thy h va lòng tho mãn vi cnh cht hp. Mua chu na bánh
phòng, bán đong hơn một ngấn rượu trong chiếc cút bé nh …Chị Tí là điển hình cho ngườI
dân ph huyn vI nhp sng qun quanh : ban ngày mò cua bt tép, ban ti ch mi m i
hàng bán nước. Cái đáng sợ vn biết bán không được “sớm muộn ăn thua gì?”
vn c ra. Đây không phảI s sng thc s s sng cm chng cm c vi
cuc sng, giao tranh, tranh giành vi i đói,cái chết trông ch vào những người trên tàu là
qua bp bênh khác trông ch vào những ngườI khách ấy để sng. Cách ch tr lI
câu hi ca Liên: không trc tiếp tr li ngay còn làm thêm đ chõng xuống đất, bày
bin các bát uống nưc mãi ri mi chép ming tr li: “Ối chao, sm muộn mà có ăn thua
gì”. Câu văn cho ta thấy nhp sng chp chp, ln qun ca nhân vt. Bác ph Siêu v
khá hơn nhưng nhưng nguy li lớn hơn thứ bác bán th quà xa x ngay c
ch em Liên cũng không dám ăn. Bác Xẩm góp tiếng đàn run bần bật trong đêm tối,
không htiếng động nào ca một đồng xu. Bà c một con ngườI b tàn li, héo úa
cho ta cm giác rợn người, kinh hoàng. kiếp người đáng sợ chi tiết vừa đi vào bóng
ti vừa cười khanh khách. Cách xưng hô với Liên “chị” đã kéo xa khoảng cách tình gia con
ngườI vi con người vn nó rt cn trong hoàn cnh cm chng này. C Thi điên là mt nn
nhân đầy đ nht ca kiếp ngườI, như một cái cây đã tàn lụi quá nhiu - kiếp người héo ht
tàn li. C Thi xut hin ch trong my dòng truyn ít i nhưng đã ám ảnh người đọc, thc
dy trong ta lòng trc n chân thành.
v trí tin cnh ca bức tranh đời bun thm, héo tàn, m m lay động bóng hai
ch em nh tui cũng âm thm không kém vI i “ca hàng tp hoá nh xíu” khách
hàng những người khn kh khi không đủ tin mua ni na bánh phòng hoc ch
đủ tiền cho cút rượu nh “ung một hơi cn sạch”. Liên xót xa cho nhng kiếp người lay lt
nhưng cuộc sng ca Liên cũng cầm chng không kém. Ni kh ca Liên l còn cao hơn
ni kh vt cht ca những người khác, đó bi kch tinh thn bi h kh không biết
mình kh còn Liên đã thực s thm thía cnh sng t nhạt tù hãm và đơn độc hết ngày này
sang ngày khác. Bin pháp duy nhất để khuây kho ni ht hiu, đơn điu ch đêm nào
cũng mỏi mt c gng ch đợi mt chuyến tàu đi qua : “đó là hoạt động cui cùng của đêm
khuya”.
Ánh sáng của đoàn tàu mảng ánh sáng rc r, mnh m song ánh sáng này
cũng chỉ vụt loé lên nhanh như một sao băng đ ri vĩnh vin tt lịm trong màn đêm
khiến ta phi ngơ ngác, bàng hoàng. Dường như “Hai đứa trẻ” truyện ca nhng ngun
ánh sáng, hi ng ca Liên cũng là hồi ng v ánh sáng. Lần đu tiên Liên “nhớ li
Ni, mt c không rt, Ni mt vng sáng rc lấp lánh “và” Ni nhiều đèn
quá. Ln th hai, Liên mơ tưởng Hà Nội xa xăm” , “Hà Nội sáng rc vui v huyên náo” .
i cnh tượngca quá kh đẹp đ ấy tương phn gay gt vi i ti mt mù dưới gc bàng
ca hin ti đang din ra. Quá kh hin ti, ánh sáng bóng ti, lãng mng hin
thc, giấc mơ nghèo và sự tht nghèo kh, tt c to nên biến động sâu kín trong tâm hn
Liên. Ánh sáng ca đoàn tàu ánh sáng của ước, ch thoáng qua, tt lịm để ri
tt c li chìm trong bóng ti mênh mông, bun t.
Tt c các nhân vật đó đã hiện ra dưới i nhìn xót thương của người i hin.
nI thương cảm ca Liên đối vi my đứa tr đi nht rác, vi ch Tí, vi bác Siêu, vi c Thi
điên cũng là cảm xúc ca chính Thch Lam. Thạch Lam đã hoá thân vào nhân vật để i i
cảm quan xót thương của mình. Đoàn tàu với thoáng sáng vt qua rt nhanh ri tt lịm đã
thay đổI mt chút ít không khí ca thế gii hin ti, phi chăng đó khát vọng thoát khI
cuc sống đọng dù ch trong chc lát ca Thạch Lam. Nhà văn day dứt v mt kiếp sng
tàn lI, héo úa, đơn điệu, chứ không ch xót thương thông thường. Chính vy
mà ông trình bày hin thc ca ph huyện mang ý nghĩa khái quát ln ca xã hI Vit Nam
v s trì tr. Nếu đặt trong dòng thi s văn học bui y, ta thy Thch Lam phn ánh khá
nét mt hoàn cnh, tâm thi đại Nam Cao đã phải tng thốt lên : “Cuộc đời đang
cùn đi, g đi, ni váng lên”…
Tài liệu sưu tầm