
Nguyễn Ngọc Ký
Nguyễn Ngọc Ký (sinh năm 1947, quê ở Hải Hậu, Nam Định) là nhà giáo tại Việt Nam.
Từ năm lên 4 tuổi, ông bị bệnh và bị bại liệt cả 2 tay, nhưng ông đã cố gắng vượt qua số
phận của mình và trở thành nhà giáo ưu tú, lập được 1 kỷ lục Việt Nam.
Từ năm 1951, khi lên 4 tuổi, ông bị bệnh và dẫn đến bị liệt 2 tay. Năm 7 tuổi, ông bắt đầu
học viết bằng chân.
Năm 1963, ông được tỉnh Hà Nam Ninh (nay là Nam Định) cử đi dự kỳ thi học sinh giỏi
toán toàn quốc, ông đạt được hạng 5 và được chủ tịch Hồ Chí Minh tặng huy hiệu Hồ Chí
Minh.[2] Từ năm 1966 đến 1970, ông học Ngữ văn tại trường Đại học Tổng hợp Hà Nội,
sau đó, ông trở về quê Hải Hậu, Nam Định làm giáo viên.
Từ năm 1994, ông chuyển vào sống tại quận Gò Vấp, Thành phố Hồ Chí Minh và từ đó
đến năm 2005, ông được phân công nhiệm vụ dự giờ bài giảng của giáo viên cấp 2, chép
lại, tổng hợp, rút kinh nghiệm, rồi đóng góp ý kiến.
Ông cũng được mời đi giao lưu, giáo dục lẽ sống và bồi dưỡng lòng ham học cho nhiều
thế hệ trẻ trong cả nước
Năm 1992, ông được nhận danh hiệu "Nhà giáo ưu tú".
Năm 2005, Trung tâm Sách Kỷ lục Việt Nam đã tặng ông danh hiệu: "Người thầy đầu
tiên của Việt Nam dùng chân để viết".
Năm 2013, nhân dịp Nick Vujicic đến Vệt Nam, ông là 1 trong 24 tấm gương "Hạt giống
tâm hồn" của Việt Nam được vinh danh ở Trung tâm Hội nghị White Palace (thành phố
Hồ Chí Minh).
Ông đã được kết nạp vào Hội Nhà văn Việt Nam.
Thầy giáo Nguyễn Ngọc Ký của hôm nay
Tấm gương phi thường như huyền thoại của thầy giáo Nguyễn Ngọc Ký có thể khiến
nhiều người cảm thấy xấu hổ vì những gì thầy đã đạt được từ ngày bắt đầu đi học cho đến
nay với đôi cánh tay bị liệt.
Năm 4 tuổi, cậu bé Nguyễn Ngọc Ký bị bại liệt cả 2 cánh tay sau cơn bạo bệnh. Tưởng
rằng, cuộc đời của cậu bé Ký đã bị "đóng đinh" vào số phận tật nguyền. Vậy mà, bằng

nghị lực phi thường, Nguyễn Ngọc Ký không những đã “vượt lên chính mình” mà còn đã
đạt được những thành công khiến nhiều người phải mơ ước...
Nay, đã ở độ tuổi 67, “cậu bé” Nguyễn Ngọc Ký ngày xưa đã thêm hai “nhà” nữa là nhà
văn và nhà tư vấn cho... tổng đài 1080!
Ở ông, đã hội tụ nhiều tinh hoa chắt lọc suốt hơn nửa thế kỷ cố gắng phấn đấu không mệt
mỏi, ngay cả lúc đang phải nằm chạy thận hàng ngày…
Thầy Ký ăn bằng chân
Mới đi bệnh viện chạy thận về, thầy Ký nằm trên giường nói chuyện. Ái ngại vì sợ thầy
mệt, nhưng kỳ lạ thay, giọng ông vẫn sang sảng: "Không sao, không sao! Người ta qua 3
tiếng chạy thận ai cũng mệt mỏi, còn tôi tận dụng, biến 3 tiếng đó thành 3 giờ hữu ích
bằng cách thiền nhân định, dưỡng sinh, tác dụng rất phi thường.
Chính các bác sĩ chạy thận cũng rất ngạc nhiên. Thông thường bệnh nhân, chạy thận dồn
máu phải mất 5 phút, còn tôi, chỉ 30 giây là xong!"
Thầy giáo đặc biệt Nguyễn Ngọc Ký đã có buổi tâm sự rất chân tình với chúng tôi.
Thưa thầy, thầy nói rõ hơn về phương pháp thầy đang áp dụng?
Năm 1972 tôi thăm lớp huấn luyện đặc công ở Phủ Lý được một ông thầy là đại tá đặc
công hướng dẫn vận khí, thở sâu. Tác dụng tốt lắm. Sau đó, khoảng 1992 – 1993 vào
Nam sống, tôi tập dưỡng sinh và học nhân điện, nói nôm na là thông qua tâm – ý – khí
điều tiết cơ thể, thu hút tinh khí của đất trời.

Hàng ngày ta hướng ngoại nhiều, giờ tập trung hướng nội cho năng lượng đi vào.
Nói theo quan điểm duy vật là tập trung tinh thần. Kết quả kỳ diệu lắm, tôi ăn không
nhiều, rất điều độ nhưng rất khỏe. So với người bình thường, tôi phải ngồi nhiều nhưng
phần bụng không to, cơ thể cân đối…
Thầy tập luyện những phương pháp đã cho “kết quả rất kỳ diệu” như thầy nói, nhưng tại
sao thầy vẫn phải chạy thận, tức không tránh được căn bệnh khá phổ biến hiện nay?
(Cười) Tôi nay đã U70 rồi còn gì. Từ nhỏ đã bị mắc bạo bệnh, liệt hai tay, cơ địa ốm yếu,
đâu được như người bình thường hả em?
Vậy mà, ngoài những cố gắng, nỗ lực gấp bội so với người bình thường để làm được
công việc của một người bình thường, tôi phải có sức khỏe nữa chứ.
Tôi lấy ví dụ cho em hiểu, hồi còn học cấp 1, vào giờ thủ công, để gấp con chim, các bạn
chỉ gấp chừng 1 phút là xong, còn tôi phải gấp bằng chân cả trăm lần mới được!
… đọc báo cũng bằng chân
Tính ra, từ năm 4 tuổi đến nay, bắt đầu đi học lớp 1 đến học đại học, làm thầy giáo đứng
lớp, tham gia nhiều cuộc gặp gỡ, nói chuyện, hội thảo ở mọi miền đất nước, tôi phải tốn
sức khỏe nhiều gấp bội lần người bình thường.
Tính ra, tôi đã tham gia 1.330 buổi nói chuyện chứ có ít đâu. Khoảng 60 năm sống học
tập và làm việc như vậy, ngoài ý chí, nghị lực thì phải kèm theo sức khỏe nữa mới làm
được em ạ…

Nếu tôi không tập luyện thì làm sao có sức khỏe để được như hôm nay?
Con người có ai tránh được vòng sinh – bệnh – lão – tử đâu? Chúng ta cố gắng tập luyện
để sống khỏe, sống tốt hơn, hữu ích hơn là quý nhất rồi….
Thưa “nhà tư vấn” Nguyễn Ngọc Ký, qua thời gian làm cho tổng đài 1080, thầy nhìn
nhận thế nào về những thay đổi của xã hội ta hiện nay so với những năm tháng thầy còn
trẻ tuổi?
Xã hội ta đang phát triển rất nhanh nên có nhiều trật tự, giá trị đã thay đổi rất nhiều. Tôi
vôi cùng thấm thía điều này: Hạnh phúc bị đóng khung trong những giá trị xơ cứng sẽ trở
thành bất hạnh!
Những người gọi đến tôi thường là học sinh, phụ huynh và các đối tượng khác, song chủ
đề chính lại là tình yêu, hôn nhân, hạnh phúc gia đình…
Có người chuẩn bị uống thuốc rầy tự tử, gọi đến tôi hỏi vài câu rồi uống thuốc. Tôi nghe
xong bảo: “Cô còn gặp may lắm, tôi ước gì được như cô…”.
Câu chuyện của cô ấy thực ra rất nhiều người trong xã hội ta đang gặp phải, song vấn đề
là họ không tìm ra lời giải nên bị bế tắc.
Hoặc một trường hợp khác rất rắc rối, bi kịch. Anh chồng là doanh nhân thành đạt, có cô
vợ trẻ đẹp, ít hơn anh 20 tuổi. Do áp lực và thời gian với công việc, gia đình không được
hạnh phúc, cô vợ ngoại tình với nhân viên trẻ của anh này.
Anh chồng có tiền và có quyền, cô vợ có nhan sắc, rơi vào hoàn cảnh này, xu hướng tan
vỡ là cái chắc. Tôi nghe xong đã tư vấn cho cậu ấy thấy đâu là nguyên nhân dẫn tới bi
kịch này, quan trọng hơn là cách tháo gỡ.
Chiều hôm ấy anh chồng nhắn tin cho vợ gặp ở một địa điểm yên tĩnh, lãng mạn để nói
chuyện theo đúng “kịch bản” của tôi. Sau đó, vợ chồng họ đã vượt qua nguy cơ tan vỡ.
Họ có một buổi tối hàn gắn đầy hạnh phúc. Hôm sau anh chồng dẫn vợ đến gặp tôi cảm
ơn: “Tiếc là không gặp thầy sớm hơn”!
Cô vợ ngoại tình rồi mà vẫn hàn gắn lại được hả thầy?
Đấy, đấy! Vì cứ nghĩ vậy nên dồn tình cảm đến chỗ tan vỡ! Phải nhìn vấn đề ngoại tình
một cách nghiêm khắc và nhân văn hơn. Mặt nào đó ngoại tình là triệu chứng biểu hiện
của trục trặc, khiếm khuyết nào đó trong tình cảm.
Nếu không phát hiện nguyên nhân của triệu chứng này thì ắt xảy ra mất hạnh phúc, thậm
chí tan vỡ! Không phải ngoại tình là dở cả đâu. Vấn đề là phải biết xử lý như thế nào cho
nhân văn.

Thật ra tình cảm, hạnh phúc ở đời là có duyên của nó. Người trong cuộc lắm khi chỉ thấy
cây mà không thấy rừng, nên lúng túng khi gặp phải những phát sinh ngoài ý muốn.
Người đứng ngoài có thể khách quan hơn, nhìn thấy vấn đề rõ hơn để giải quyết một cách
uyển chuyển…
Xã hội ta bây giờ “thoáng” hơn hồi trẻ của thầy nhiều phải không thầy?
Xu hướng bây giờ tình yêu gắn liền với tình dục. Nhưng cũng có xu hướng chỉ có tình
dục đơn thuần thôi. Đây chỉ là bản năng, một phần của nhân tính.
Đó là thực tế khá phổ biến hiện nay…
Phút thư giãn, tưới hoa bằng miệng của thầy Ký
Là nhà tư vấn trên cái nền nhà giáo, nhà văn, thầy có đánh giá thế nào về xu hướng của
giới trẻ hiện nay cũng như các vấn đề xã hội mà thầy thường gặp khi tư vấn?
Đúng là xã hội ta đang ngày càng thoáng hơn, hiện đại hơn. Tuy nhiên, cái gì cũng phải
có chừng mực, điều kiện nhất định. Không thì sẽ rơi từ cực đoan này qua cực đoan khác.

