Anh/chị có suy nghĩ gì về câu nỏi của Tuân Tử:
"người chê ta mà chê phải là thy ta, người khen ta
mà khen phải là bạn ta, những kẻ vuốt ve, nịnh bợ ta
chính là kẻ thù của ta vậy".
I/ Mở bài:
- Nêu sở thích chung của mọi người là đều mong muốn
được khen
- Lật lại vấn đề: có phải lúc nào khen cũng đúng, chê cũng
đúng?
- Trích dẫn câu nói và nêu ngắn gọn nội dung của câu
nói..
II/ Thân bài:
* Giải thích khái niệm
- Khen là gì? Chê là gì? Ai là thầy? ai là bạn? ai là kẻ thù?
=> ý nghĩa chung: câu nói đánh giá về sự khen chê ở đời,
khng định thế nào là thầy, là bạn, là kẻ thù thông qua
việc khen chê.
* Phân tích và chứng minh
- Từ khái niệm "chê", Tn tử mở rộng thành " chê phải"->
"chê phải" là jì: là phê bình 1 cách khái quát, trung thực
đúng lúc, đúng chỗ. " Người chê... thầy của ta" vì người
"chê phải" là người nhận thấy cái sai, cái dở của ta, để
nhn thấy những điều ấy phải là người có trình độ hiểu
biết hơn ta... -> người giúp ta tiến bộ chính là thầy ta.
-> nêu dẫn chứng.
[ tương tự cách làm ở vế trên, bạn cũng phân tích các vế
còn lại của câu nói]
* Bình luận:
- Bàn về thái độ của người khen, chê: Khen chê phi luôn
đúng mực
+ Không nên khen quá -> trở thành lời nịnh bợ -> người
dc khen tự đắc, tự mãn, sống ảo tưởng
+ KHông nên chê quá -> nhục mạ người khác -> người bị
chê cảm thấy sốc, hoặc tự ti, mặc cảm ...
- Với người dc chê, bị khen
+ Bình tĩnh cân nhắc về lời khen, chê,nhận ra bản chất
của việc khen chê
+ Điều chỉnh cần thiết về thái độ, hành vi sau khi dc khen
chê
* Liên hệ với bản thân
III/ kết bài:
Khẳng định lại tính đúng đắn của câu nói -> rút ra bài học
cho mọi người
Bài tham khảo
Trung Hoa là một trong những cái nôi của văn hoá nhân
loi. Từ thời cổ đại, người dân Trung Quốc có quyền tự
hào về những bậc học giả, về những người thầy lỗi lạc,