Tiểu luận về chiến tranh

NHỮNG THỦ ĐÔ CÓ BỐ PHÒNG BẰNG

CÔNG SỰ

Đã đăng trên tờ "The Pall Mall Gazette" số 1801, ngày 21 tháng

Mười một 1870

Nếu có thể nói rằng nhờ kinh nghiệm của cuộc chiến tranh này mà một

vấn đề quân sự nào đó được giải quyết triệt để thì đấy chính là vấn đề

xây dựng công sự ở thủ đô nước lớn có hợp lý hay không. Từ ngày có

quyết định xây dựng công sự ở Pa-ri, trên sách báo quân sự tất cả các

nước người ta tiếp tục tranh cãi về việc phòng thủ một cứ điểm lớn như

vậy có hợp lý hay không hay thậm chí chỉ đơn giản là có khả năng làm

được hay không. Vấn đề này chỉ có thể giải quyết trên thực tiễn khi có

cuộc vây đánh thực sự Pa-ri - thủ đô duy nhất được bố phòng bằng

công sự hiện có và tuy rằng cuộc vây đánh thực sự Pa-ri còn chưa bắt

đầu, nhưng những công sự ở Pa-ri cũng đã có những cống hiến lớn cho

nước Pháp đến mức có thể xem như vấn đề đã được giải quyết theo tinh

thần khẳng định.

Pa-ri ở gần- một độ gần nguy hiểm- với biên giới đông-bắc của nước

Pháp- một biên giới thêm vào đó lại còn hoàn toàn không có sông hoặc

núi có thể dùng làm phòng tuyến; độ gần nguy hiểm đó đã kéo theo nó

là một sự xâm chiếm những đất đai sát biên giới, hai là việc xây dựng

ba vành đai các điểm kéo dài từ sông Ranh .đến Bắc hải và ba là khát

vọng thường xuyên không gì kiềm chế được muốn chiếm toàn bộ tả

Tiểu luận về chiến tranh

ngạn sông Ranh, khát vọng này rút cục đẩy nước Pháp vào tình trạng

hiện nay. Đất đai xâm chiếm được đã bị cắt bớt và giới hạn của chúng đã được các hiệp ước năm 1814 và 1815[101] quy định; các cứ điểm-

như hai cuộc xâm lấn của địch trong cùng hai năm đó đã chứng minh tỏ

ra hầu như vô dụng và hoàn toàn không thể ngăn chặn một đạo quân

lớn; sau hết lời kêu gọi chiếm sông Ranh đã bị tạm thời chấm dứt vào năm 1840 do sự thành lập liên minh châu âu chống Pháp[102]. Và giống

như một nước lớn phải làm, bấy giờ nước Pháp đã tìm cách bù đắp vị

trí nguy hiểm của Pa-ri bằng thủ đoạn duy nhất mà nó có thể làm được

là xây dựng công sự ở Pa-ri.

Trong cuộc chiến tranh hiện nay, nước Pháp đã được che chắn ở phía

yếu nhất của nó nhờ sự trung lập của Bỉ. Tuy vậy cả thảy chỉ có một

tháng là đủ để quét sạch tất cả các lực lượng có tổ chức của Pháp ra

khỏi chiến trường. Một nửa lực lượng đó đã đầu hàng làm tù binh còn

một nửa bị khóa chặt trong tình cảnh tuyệt vọng ở Mét-xơ mà hơn nữa

sự đầu hàng của nửa này chỉ là vấn đề hàng tuần. Trong điều kiện bình

thường, chiến tranh sẽ kết thúc Quân Đức sẽ chiếm Pa-ri và phần nước

Pháp còn lại mà nó muốn chiếm, và sau khi Mét-xơ đầu hàng nếu

không phải là sớm hơn, hòa ước sẽ được ký kết. Hầu như tất cả các cứ

điểm của Pháp đều ở gần biên giới; ngay khi vòng đai thành phố có

công sự ấy bị chọc thủng trên một chính diện đủ rộng đảm bảo được sự

tự do vận động là có thể coi thường các cứ điểm còn lại ở biên giới

hoặc bờ biển và chiếm lĩnh toàn bộ miền Trung nước Pháp; sau đó

cũng đễ buộc các cứ điểm biên giới lần lượt đầu hàng. Đồng thời, ngay

Tiểu luận về chiến tranh

trong chiến tranh du kích, các cứ điểm ở nội địa các nước phát triển

cũng cần thiết với tính cách là những trung tâm bảo đàm an toàn khi rút

lui. Trong cuộc chiến tranh trên bán đảo Pi-rê-nê, cuộc kháng chiến của

nhân dân Tây Ban Nha có thể tiến hành được chủ yếu là nhờ các cứ

điểm. Năm 1809, quân Pháp đã đuổi được quân Anh của huân tước

Giôn Mu-rơ khỏi Tây Ban Nha; trong dã chiến họ đã giành được thắng

lợi ở khắp nơi nhưng vẫn không chinh phục được nước này. Khi xuất

hiện lần thứ hai, đạo quân Anh - Bồ Đào Nha tương đối nhỏ có lẽ

không thể chống lại được quân Pháp nếu như không có vô số đơn vị vũ

trang Tây Ban Nha, những đơn vị này dễ bị đánh bại trong dã chiến,

nhưng chúng đã quấy rối bên sườn và phía sau các cánh quân của quân

Pháp và kiềm chế một bộ phận lớn đạo quân xâm lăng của địch. Mà

những đơn vị ấy không thể đứng vững một thời gian dài nào đó nếu

như trong nước không có nhiều cứ điểm, những cứ điểm này chủ yếu là

nhỏ và cổ nhưng muốn chiếm lĩnh cũng phải vây đánh chính quy; do đó

chúng là nơi ẩn nấp chắc chắn cho những đơn vị ấy khi họ bị tấn công

trên địa hình trống trải. Vì ở Pháp không có những cứ điểm như thế nên

ở đầy ngay chiến tranh du kích cũng không phải là sự nguy hiểm rất lớn

nếu như không có những điều kiện khác bù đấp cho tình trạng không có

cứ điểm. Mà một trong những điều kiện ấy là công sự của Pa-ri.

Ngày 2 tháng Chín, đạo quân Pháp cuối cùng tác chiến ngoài cứ điểm

đã đầu hàng. Hôm nay ngày 21 tháng Mười một, sau gần 11 tuần lễ,

chừng một nửa toàn bộ quân Đức ở Pháp vẫn còn bị giam chân chặt ở

Pa-ri trong khi đó đại bộ phận các đội quân còn lại vội vã dời Mét-xơ

Tiểu luận về chiến tranh

để bảo đảm an toàn cho những đơn vị quân đội bao vây Pa-ri trước đạo

quân Loa-rơ được thành lập lại, dù đạo quần ấy có giá trị như thế nào,

thì thậm chí cũng không thể thành lập được nó nếu không có công sự ở

Pa-ri. Những công sự ấy đã bị vây tròn 2 tháng mà việc chuẩn bị tiến

hành vây đánh chính quy vẫn chưa hoàn thành; điều đó có nghĩa là

cuộc vây đánh một cứ điểm quy mô lớn như Pa-ri, dù chỉ do tân binh

và dân cư hết sức kiên quyết phòng thủ, chỉ có thể bắt đầu khi mà cuộc

vây đánh một cứ điểm thông thường đã hoàn thành thắng lợi từ lâu.

Điều đó chứng minh rằng cung cấp lương thực cho một thành phố 2

triệu dân có lẽ dễ hơn cung cấp cho một cứ điểm nhỏ không phải là

trung tâm tiêu thụ sản phẩm của những vùng nông nghiệp xung quanh

với mức độ giống như thế mặc dầu việc cung cấp lương thực cho Pa-ri

chỉ thực sự bắt đầu được tiến hành sau ngày 4 tháng Chín, nghĩa là cả

thảy có 2 tuần lễ trước khi vòng vây khép kín. Ấy thế mà sau 9 tuần bị

vây, Pa-ri vẫn còn chưa lâm vào cảnh đói buộc nó đầu hàng. Các đạo

quân Pháp trên thực tế mới chống cự có 1 tháng trong khi Pa-ri đã

chống cự 2 tháng và vẫn kiềm chế chặt chủ lực của quân địch xâm

lược. Không nghi ngờ gì nữa, thành tựu đó lớn hơn thành tựu mà bất cứ

cứ điểm nào đạt được trước đây và hoàn toàn chứng minh rằng chi phí

để xây dựng công sự là xứng đáng. Ngoài ra, như chúng tôi đã nhiều

lần chỉ rõ, không nên quên rằng cuộc phòng thủ của Pa-ri lần này được

tiến hành trong những điều kiện hoàn toàn không bình thường, vì nó

diễn ra trong tình hình không có đạo quân dã chiến tích cực Nếu như

đạo quân của Mác-ma-hông tiến không phải về Xê-đăng mà là về thủ

đô thì cuộc kháng cự đó sẽ như thế nào, nó có thể chặn lại cuộc bao vây

Tiểu luận về chiến tranh

đến mức nào hay có thể hoàn toàn ngăn cản cuộc bao vây đó, và bao

nhiêu quân nữa của kẻ địch xâm lược sẽ bị giam chân xung quanh Pa-

ri?

Nhưng không phải chỉ có thế. Cuộc phòng ngự Pa-ri không những đã

đem lại cho nước Pháp 2 tháng tạm nghỉ, điều này trong tình hình ít

nguy ngập hơn, có ý nghĩa vô cùng quý giá và thậm chí hiện nay vẫn

vô cùng quý giá, mà còn cũng đem lại cho nước Pháp cơ hội thuận lợi

có thể do những biến chuyển về chính trị trong thời gian bị vây tạo ra.

Chúng ta có thể nhắc đi nhắc lại bao nhiêu lần cũng được rằng Pa-ri là

một cứ điểm cũng giống như bất cứ cứ điểm nào khác nhưng điều đó

không làm thay đổi tình hình là cuộc bao vây thực tế một cứ điểm như

Pa-ri gây ra trên toàn thế giới sự xúc động lớn hơn nhiều so với cuộc

bao vây một trăm cứ điểm nhỏ hơn. Dù luật lệ về chiến tranh như thế

nào đi nữa thì lương tri hiện nay của chúng ta cũng không thể chịu để

cho người ta đối xử với Pa-ri như với Xtơ-ra-xbua. Có thể mạnh dạn dự

kiến rằng trong trường hợp ấy các nước trung lập sẽ tìm cách đứng ra

làm trung gian; sự nghi ngờ về chính trị đối với kẻ chinh phục hầu như

không tránh khỏi biểu hiện trước khi cứ điểm rút cục buộc phải đầu

hàng và rất có thể là kết cục của một hoạt động quy mô lớn và kéo dài

như cuộc bao vây Pa-ri sẽ được giải quyết trên thực tế trong nội các của

một cường quốc nào đó không tham chiến bằng liên minh và phản liên

minh với mức độ giống như mức độ nó được giải quyết trên thực tế trong chiến hào bằng các đơn vị pháo phá hoại[103] và các đơn vị pháo

phá thành. Ví dụ này có lẽ chúng ta sắp trông thấy. Hoàn toàn có thể là

Tiểu luận về chiến tranh

vấn đề phương Đông[104] đột nhiên trở nên gay gắt ở châu Âu sẽ có thể

làm cho Pa-ri cái mà đạo quân Loa-rơ không thể làm được tức là cứu

Pa-ri khỏi sự đầu hàng và giải vây cho nó. Nếu như Phổ không thể

thoát khỏi sự nghi ngờ là đồng lõa trên mức độ nào đó với Nga- điều

này rất có thể xảy ra,- nếu châu Âu quyết định không để Nga bội ước vi

phạm những cam kết của mình thì bấy giờ điều cực kỳ quan trọng là

Pháp phải làm sao cho không bị suy yếu hẳn và Pa-ri không bị quân

Phổ chiếm. Vì vậy ngay giờ đây điều hoàn toàn cần thiết là buộc Phổ

tuyên bố không úp mở gì về ý định của mình và nếu như nó tránh né thì

lập tức phải có những biện pháp để tăng thêm hy vọng thắng lợi và tăng

cường sự chống cự của Pa-ri. 30 nghìn lính Anh đổ bộ lên Séc-bua

hoặc Brê-xtơ và hội quân với đạo quân Loa-rơ sẽ là một bộ phận của

đạo quân này, đem lại cho nó tính kiên định mà xưa nay nó chưa hề có.

Bộ binh Anh, do tính kiên định phi thường của họ, thậm chí do khuyết

điểm liên quan với tính kiên định ấy, tức là sự thiếu linh hoạt của họ

trong những cuộc cơ động mà bộ binh nhẹ tiến hành, do đó đặc biệt

thích hợp để đem lại tinh thần vững vàng cho những đơn vị mới thành

lập gồm tân binh; vai trò đó, nó đã thực hiện một cách tuyệt vời dưới sự

chi huy của Oen-lin-tơn ở Tầy Ban Nha; vai trò ấy nó cũng đã đóng

được trong tất cả các cuộc chiến tranh ở Ấn Độ đối với các đội quân

bản xứ ít vững vàng hơn. Trong điều kiện ấy, quân đoàn Anh đó sẽ có

ảnh hưởng lớn hơn là người ta có thể chờ đợi nếu chỉ xuất phát từ quân

số của nó, mà điều này thì bao giờ cũng thế khi quân đoàn Anh được sử

dụng như vậy . Mấy sư đoàn I-ta-li-a với tính cách tiền vệ của quân I-

ta-li-a tiến về hướng Li-ông và thung lũng sông Xô-na sẽ nhanh chóng

Tiểu luận về chiến tranh

thu hút những đơn vị quân đội của hoàng thân Phri-đrích-các-lơ; ngoài

ra còn Áo; còn các vương quốc Xcăng-đi-na-vơ, họ có thể uy hiếp Phổ

ở các mặt trận khác và thu hút quân đội của Phổ; nếu nhận được tin này

thì nhất định bản thân Pa-ri thà chịu đựng hầu như bất cứ sự đói khát

nào- hơn nữa hình như ở đó hoàn toàn đủ bánh mì - hơn là đầu hàng, và

như thế là công sự của thành phố có thể thực sự cứu vãn đất nước ngay

cả trong tình hình nguy khốn hiện nay, đem lại cho nó khả năng giữ

vững cho đến khi viện binh tới.