
như con khỉ lấm bùn, anh đứng ở ngoài cửa sổ lớp học nhìn tôi cười ngớ
ngẩn, miệng còn gọi tôi: "Em... mưa...". Có mấy đứa bạn tôi cười khúc khích,
tôi như ngồi trên bàn chông, oán hận anh khủng khiếp, hận anh không biết
điều, hận anh làm tôi xấu hổ, càng hận thằng bạn học cầm đầu trêu chọc.
Trong lúc nó còn đang khoa trương bắt chước anh, tôi chộp cây thước to bản
trước mặt, đập thật mạnh cho nó một phát, nhưng bị nó tránh được. Nó xông
tới bóp cổ tôi, chúng tôi giằng co đánh nhau. Tôi nhỏ con, vốn không phải là
đối thủ của nó, bị nó dễ dàng đè xuống đất. Anh thường ngày vốn rất chậm
chạp vậy mà lúc này, chỉ nghe một tiếng "vù" kéo dài từ bên ngoài lớp học,
anh giống như một đại hiệp "bay" ào vào, một tay tóm cổ nó, đẩy ra tận ngoài
cửa lớp. Ai cũng bảo người điên rất khỏe, thật sự đúng là như vậy. Anh dùng
hai tay nhấc bổng thằng bắt nạt tôi lên trên không trung, nó kinh sợ kêu khóc
gọi bố mẹ, một chân béo ị khua khoắng đạp loạn xạ trên không trung. Anh
không thèm để ý, ném mạnh nó xuống đất. Bọn bạn học tôi đều đờ hết cả
người.
Anh vì tôi gây ra đại hoạ, anh lại làm như không có việc gì xảy ra. Anh nhìn
tôi vẻ muốn lấy lòng. Tôi hiểu ra đây là tình anh em, dù đầu óc anh không
tỉnh táo, thì tình ruột thịt của anh vẫn tỉnh táo, vì em trai của anh bị người ta
bắt nạt. Lúc đó tôi không kìm được kêu lên: "Anh!" đây là tiếng gọi đầu tiên
kể từ khi tôi biết nói. Anh sững sờ cả người, nhìn tôi rất lâu, vui sướng khoa
chân múa tay cười ngớ ngẩn. Mũi tôi cay cay, nhiều năm rồi, ngoài sự chán
ghét và miệt thị, tôi đã làm cho anh trai mình những gì? Hôm đó, lần đầu tiên
hai anh em tôi cùng che chung một cái áo mưa về nhà. Tôi kể sự tình cho mẹ
nghe, mẹ sợ rụng rời ngã ngồi lên ghế, vội vã nhờ người đi gọi ba về. Ba vừa
bước vào nhà, một đám người vạm vỡ tay dao tay gậy xông vào nhà tôi,