Anh trai tôi
Thật ra anh không h hiểu được đi học là gì, nhưng anh hiu, em trai
đã mang lại cho c nhà niềm t hào vì c làng ch có mi mình tôi đậu
đại học.
***
Chính sách kế hoạch hóa gia đình là mỗi nhà ch được có t mt đến hai con
nhưng gia đình tôi lại sinh tôi ra là đứa con th ba mà không aiý kiến
cả, không phải do nhà tôi có thế lực gì, đơn giản mt điều do anh trai tôi b
bệnh thiểu ng trí tuệ.
Vì mun có con trai nối dõi tông đường, bố mẹ nhất quyết sinh thêm đứa nữa
là tôi mc dù gia đình tôi chẳng khá giả gì. Ngôi vị của anh trai ở nhà thật trớ
trêu. Chị gái tôi xinh đẹp. Còn tôi là con trai út, đương nhiên được chiều
chuộng nhất nhà.
Lúc Tôi còn nh, vì lo lắng anh sẽ làm đau em nhỏ nên ba mẹ không cho
phép anh đụng vào người em, thậm chí không được đến gần em, nếu đến gần
em thì anh sbị ăn roi ngay lập tức. Anh thường len lén ngồi chồm hỗm ở
đằng xa nhìn em, thấy em trai mình liền cười đến nỗi nước dãi, nước mũi
chảy lòng thòng...
Hôm sinh anh ra, trời đổ mưa rất to giống như ông trời đang khóc nức nở vì
thương cho số phận một sinh linh mới chào đời. Anh vẫn giống như tất cả
những đứa trẻ bình thường khác, được cưng chiều hết mực, là niềm tự hào
của ba và nội.
Mẹ tôi là mt người phụ nữ tội nghiệp.Thật ra bi kịch chỉ bắt đầu từ năm mà
những đứa trẻ xấp xỉ tuổi anh đã biết nói, biết đi, còn anh lại ngồi đực ra giữa
nhà, không nói nổi một từ nào. Sau khi đi khám mới phát hin ra anh bị bệnh
về não, bà nội trút hết giận hờn lên người mẹ, bao nhiêu tủi nhục đắng cay
mẹ lại đổ hết lên người anh. Anh trở thành cái gai trong mắt mọi người, chỉ
cần một chuyện nhỏ thôi thì anh cũng lãnh đủ đòn roi.
Đầu tóc anh lúc nào cũng rối bù mặc dù đã được cắt rất ngắn, anh gặp ai cũng
cười cười ngây dại, cũng ch ngại ngần tè trước mặt mọi người. Anh là trung
tâm cho bọn trẻ trong làng trêu chọc, bọn trẻ không bao giờ cho anh chơi
chung còn lấy anh ra làm trò đùa. Mắt anh nhìn đăm đăm vào bọn trẻ đang
chơi đùa phía trước nhà với một ánh mắt khao khát đến cháy bỏng, đến cả ba
mẹ tôi cũng không cho tôi chơing anh nữa là bọn trẻ trong làng.
Khi tôi bắt đầu lờ mờ hiểu biết một chút, tôi mới phát hiện, ngoài tôi ra, bn
trẻ chơi cùng i không đứa nào có người anh như tôi. Khi tôi đến tuổi đi học
thì bị các bạn học gọi là " em thằng khùng." Nghe mấy từ đó tôi cảm thấy ấm
ức đến cùng cực, cho nên htrông thấy anh trai bệnh tật ca mình thì trong
lòng tràn đầy chán ghét, kchịu. Chính vì vậy mà i không bao giờ tươi
tỉnh với anh, chưa bao giờ chủ động nói chuyện với anh, càng không bao gi
gọi "Anh!", khi phải trao đổi với anh, tôi gào là chyếu. Anh trai khát khao
được giống như tất cả những người anh khác, được em mình gọi một tiếng
"Anh!"
Một lần li vì mấy tiếng "em thằng khùng" đó mà tôi đã đánh lộn với đa bạn
học. Tôi bđè lên người, rồi bỗng nhiên thấy người nó nh bng, thì ra anh
trai tôi đã ra tay. Tôi chưa bao gi thy anh trai mình khỏe đến thế, nhấc
bổng thằng nhóc kia lên không trung rồi ném mạnh xuống đất. Thằng nhóc
tức khắc gào khóc ầm ĩ. Tôi thấy s hãi, gây họa rồi! Ba nhất định s đánh
mình.
Ba tôi lửa giận bốc phừng phng, ba bắt tôi và anh qu gối một hàng trước
sân, ba lấy ngọn roi đánh vào anh trai, vừa đánh vừa chi. Anh tuy khùng,
nhưng vẫn biết đau, anh nhảy nhỏm lên chạy trốn ngọn roi, miệng phát ra
những tiếng lắp bắp sợ hãi:
-"Đau... đau..."
Vậy mà lúc ba chuyển ngọn roi sang đánh tôi, lúc ngọn roi giáng xuống thì
lúc này chỉ thấy anh như cái lò xo bật t dưới đất lên, anh liền nằm sp đè lên
người tôi, cắn răng chịu đau nói:
- Đánh...đánh con
Cánh tay của ba trên không trung thõng xuống. Ba tôi bất ngờ ôm anh em tôi
vào vàong khóc thảm thiết.
Một ngày mùa đông nọ trời đột ngột đổ mưa, mẹ sai anh mang áo mưa cho
tôi. Có l trên đường đến trường anh đã ngã ì oạch mấy lần, toàn thân trông
như con khỉ lấm bùn, anh đứng ở ngoài cửa sổ lớp học nhìn tôi cười ngớ
ngẩn, miệng còn gi tôi: "Em... mưa...". Có mấy đứa bạn tôi cười khúc khích,
tôi như ngồi trên bàn chông, oán hận anh khủng khiếp, hận anh không biết
điều, hận anh làm tôi xấu hổ, càng hn thằng bạn học cầm đầu trêu chọc.
Trong lúc còn đang khoa trương bắt chước anh, tôi chộp cây thước to bản
trước mặt, đập thật mạnh cho nó một phát, nhưng bị nó tránh được. Nó xông
tới bóp cổ tôi, chúng tôi giằng co đánh nhau. Tôi nhỏ con, vốn không phải là
đối thủ của nó, bnó dễ dàng đè xuống đất. Anh thường ngày vốn rất chậm
chạp vậy mà lúc này, chỉ nghe một tiếng "vù" kéo dài t bên ngoài lp học,
anh giống như một đại hip "bay" ào vào, một taym cổ nó, đẩy ra tận ngoài
cửa lớp. Ai cũng bảo người điên rt khỏe, thật sự đúng là như vậy. Anh dùng
hai tay nhấc bổng thằng bắt nạt tôi lên trên không trung, nó kinh s kêu khóc
gọi bố mẹ, một chân béo ị khua khoắng đạp loạn xạ trên không trung. Anh
không thèm để ý, ném mạnh nó xuống đất. Bọn bạn học tôi đều đờ hết cả
người.
Anh vì tôi gây ra đại hoạ, anh lại làm như không có việc gì xảy ra. Anh nhìn
tôi vẻ muốn lấy lòng. Tôi hiểu ra đây là tình anh em, dù đầu óc anh không
tỉnh táo, thì tình ruột thịt của anh vẫn tỉnh táo, vì em trai của anh bị người ta
bắt nạt. Lúc đó tôi không kìm được kêu lên: "Anh!" đây là tiếng gọi đầu tiên
kể từ khi tôi biết i. Anh sững sờ cả người, nhìn tôi rất lâu, vui sướng khoa
chân múa tay cười ngớ ngẩn. Mũi tôi cay cay, nhiều năm rồi, ngoài sự chán
ghét và miệt thị, tôi đã làm cho anh trai mình những gì? Hôm đó, lần đầu tiên
hai anh em tôi cùng che chung một cái áo mưa về nhà. Tôi ksự tình cho m
nghe, msợ rụng rời ngã ngồi lên ghế, vội vã nhngười đi gọi ba về. Ba vừa
bước vào nhà, một đám người vạm vỡ tay dao tay gậy xông vào nhà tôi,