
Nằm yên lặng trên giường, chân gác lên chiếc bàn vi tính trước mặt, tôi suy nghĩ
thật kĩ về lời đề nghị của ba. Thứ gì mà tôi còn chưa có nhỉ? Nhìn quanh quất toàn
căn phòng, hầu như chẳng thiếu cái gì cả... Đột nhiên, tôi nghĩ ngay đến một thứ
tuyệt vời khác!
"Ba, mua cho con một chiếc xe máy đi!" – Tôi bật dậy.
"Gì? Con đã đủ tuổi điều khiển xe máy đâu?" – Ba phản đối ngay tắp lự.
"Nhưng con muốn!" – Tôi xụ mặt xuống, cau có nhìn ba đầy bất mãn, " Nếu ba
không mua thì thôi, tôi tự tìm cách đến trường!"
"Con..." – Ba uất nghẹn nhìn tôi, những lời sau cùng bị nghẹn trong cuống họng.
Nhưng chỉ một lát sau, tôi nghe tiếng thở dài thật khẽ của ba.
"Được rồi, nhưng phải hứa với ba, không được gây chuyện gì quá đáng, nhất là,
không được tụ tập đua xe! Nếu không, ba cũng không thể giải quyết giúp con đâu!"
Tôi ngẩng đầu nhìn trần nhà, miệng khe khẽ huýt sáo một điệu nhạc quen thuộc...
"Thank daddy!"
2. Biến cố - Bất hạnh.
Tôi đã từng nghĩ rằng, cuộc sống của tôi sau này vẫn cứ mãi êm đẹp như vậy mà
trôi qua. Vật chất – ba lo. Gây chuyện – ba giải quyết. Tương lai – ba ắt có dự liệu.
Tôi còn lo lắng làm gì cho mệt?
Chỉ là, người tính không bằng trời tính, đời người bánh sau chần bánh trước, kẻ sau
lướt kẻ trước mà qua. Chẳng ai giàu ba họ, chẳng ai khó ba đời, chẳng ai chỉ mãi
cười mà không khóc.
Tôi cứ mãi ngông nghênh kiêu ngạo, nhìn những kẻ đang giang tay đói khổ ngoài
kia bằng ánh mắt kỳ thị và đầy khinh miệt. Tôi chê một chiếc áo cũ đã mặc qua