
- Em đừng cứ giữ mãi trong lòng. Em muốn khóc thì cứ khóc, muốn hận thì cứ
hận, muốn ghét thì cứ ghét.Chị sẽ luôn ủng hộ và bảo vệ em, chị hứa đó.
Minh ngước mặt lên nhìn Hằng, đôi mắt cô đỏ hoe vì cố không khóc, ánh mắt cô
nhìn Hằng như có bao điều chất chứa nhưng không thể nói thành lời.
- Thật chứ! Cho dù em làm gì chị cũng sẽ tha thứ cho em phải không?
- Tất nhiên rồi! Sao chị lại có thể giận em chứ!
- Vậy em sẽ ghét, sẽ hận những người đã làm tổn thương em có được không?
- Nếu em làm vậy mà thấy trong lòng thoải mái một chút thì hãy làm như vậy!
Khi vừa nói hết câu, Hằng nhận ra rằng mình đã nói những điều đáng lẽ không nên
nói, bỗng cô cảm thấy lo sợ và linh tính sắp có chuyện gì xảy ra ngoài tầm kiểm
soát. Nhưng lúc đó, cảm xúc của em cô vẫn là quan trọng nhất, Hằng gạt bỏ những
suy nghĩ vẩn vơ vì cô luôn luôn tin tưởng ở Minh.
Một tuần sau sự việc đó, Minh cũng đã bình tĩnh trở lại. Cả hai đều cùng nhau đến
trường như mọi khi. Nhưng hôm nay không khí của ngôi trường thật kì lạ. Ánh mắt
mọi người nhìn Hằng không giống như lúc trước nữa. Ai nấy đều chỉ trỏ, xì xầm
bàn tán sau lưng Hằng. Hằng bắt đầu cảm thấy không ổn. Ngay lúc đó, mặt Minh
bắt đầu biến sắc
- Em hơi đau đầu, em đến phòng y tế xin thuốc nhé!
- Không sao chứ! Để chị dắt em đi!
- Không cần đầu, chị cứ vào lớp trước đi.
Minh cứ kiên quyết đi một mình, không còn cách nào khác, Hằng đành vào lớp
trước. Vừa mở cửa bước vào lớp, hai chân Hằng như mất hết sức lực, cô phải bám
lấy cánh cửa để không phải ngã xuống. Trong lớp học cô bây giờ, khắp nơi đều là