
mạ thơm ngào ngạt hòa quyện vào gió chảy tuôn vào hai cánh mũi, mùi thơm như
cốm ngày xưa Trung hay ăn. Nay, cốm không còn thơm mùi mạ nữa, ngọt lịm hơn,
bắt mắt hơn, nhưng không ngọt ngào hương vị của khi trước.
Trung sinh ra và lớn lên tại một làng nhỏ, ngoại ô thủ đô Hà Nội. Cái nơi quanh
năm ruộng đồng, quanh năm tiếng trẻ con còn ngây thơ, chưa đượm phải cái công
nghệ hiện đại, dường như còn giữ được nguyên chân quê của vùng ngoại ô. Rồi
cũng nơi đó, hằng năm khi bão đến, từng người, từng nhà lo lắng giữ đê. Rồi khi
đê được đầu tư xây lên vững chắc, mọi làng nhà ven đê như Trung yên tâm hẳn
lên. Cái nơi ngoại ô mất cả gần hai mươi mấy cây số để ra trung tâm thủ đô như
còn giữ nguyên được cảnh lúa kín đồng, cảnh ngày gặt lúa, những cánh diều vút
bay trong trời gió...
Những ngày bình yên không lo nghĩ cái ăn cái mặt của Trung qua đi, khi bố tự
nhiên bị đột quỵ, trụ cột gia đình nay phải nằm một chỗ do liệt đi đôi chân, bố
chẳng thể ra đồng chăm lo nữa. Mọi gánh nặng còng lên đôi vai của mẹ và chị lớn.
Chị tạm gác lại việc học trên đại học sư phạm về chăm lo cho gia đình, đôi tay chị
mềm mại nay chai sần đi bởi những việc nông cực nhọc. Nhưng nhất quyết bố, mẹ
và cả chị không cho Trung chạm ngón tay, chị cứ bảo: "Mày cứ cố học đi! Cực bao
nhiêu tau chịu!" .
Chị lên vài líp rau sau nhà, gieo vào đó cải ngọt, cải xanh, rau muống và hành ngò.
Ngày nào ngoài đồng về, chị và mẹ thay phiên nhau tưới. Có khi Trung từ trường
về, thay chị và mẹ tưới cho rau. Càng ngày, rau lên mướt như công người ngày
chăm lo. Nhu cầu nhà ăn không hết, chị tính cắt rau gánh ra phố bán. Rau sạch
chắc nhiều người mua, cũng phụ được đồng ra đồng vào cho nhà. Hằng ngày, chị
ngồi sau lưng của Trung, gánh theo gánh rau, hai chị em vượt đoạn đường dài rôm
rả trò chuyện, cái nắng gay gắt và cực nhọc cũng trôi theo từng giọt mồ hôi. Trung
bỏ chị tại chợ, chị dúi vào tay Trung vài chục: