
Con gái đứng ngoài sân, lặng nhìn bóng mẹ đang xê xếp mọi thứ trong căn
nhà nhỏ.
***
Ngày hai mươi ba âm lịch, tết ông công ông táo.
Con gái nghe lời mẹ, cũng lặn lội ra chợ từ sớm mua chút đồ cúng lễ rồi đặt lên
chiếc ban thờ con con đặt ở góc phòng trọ. Các bạn con gái đã về quê hết, con gái
còn bận làm thêm nên chưa về được. Đêm qua con gái nằm nhớ, thương mẹ lại
khóc thút thít. Mẹ gọi điện, con gái nhấc máy ngay:
- Ngày mai tế Táo, nhớ mua chút đồ thắp hương rồi thả cá phóng sinh nghe con! -
Tiếng ho của mẹ không kìm được, khù khụ vang trong điện thoại, con gái ứa nước
mắt:
- Dạ!
- Khóc cái gì, trẻ con nữa đâu - mẹ vẫn tiếp tục ho - năm nay gắng thu xếp về sớm
phụ mẹ cho vui - giọng mẹ buồn hẳn đi - nhà có một mình chẳng thiết lo tết nhất.
- Dạ! - Con gái nghẹn lời.
Giờ nay ở quê chắc mẹ cũng chưa chuẩn bị gì. Năm ngoái con gái bận tối mắt,
tưởng không về được. Mãi đến ngày ba mươi mới bắt kịp chuyến xe cuối cùng.
Con gái về, nhà cửa đã gọn gàng nhưng lạnh lẽo, trống trải. Lúc ấy con gái mới
biết mẹ đã ốm mấy ngày, chỉ nằm một chỗ nhưng cũng cố dậy quét tước cửa nhà,
đặt đĩa hoa quả thắp hương an ủi linh hồn người đã khuất. Thấy con gái về, chưa
kịp ôm con gái vào lòng, mẹ đã tràn nước mắt:
- Mẹ tưởng mày không về!