
Vừa định đứng dậy thì Phương nhận ra, cô gái kia đã đứng trước mặt mình, khuôn
mặt cô ta giờ đã bình thường trở lại
- Chị... đến để... khám thai sao? – Cô gái ngập ngừng hỏi
Phương ngẩng đầu nhìn cô gái, cảm thấy như có một luồng khí nóng bốc lên đầu
mình, sống mũi cô bắt đầu cảm thấy cay cay. "Khám thai cái gì chứ? Không phải ai
cũng có được diễm phúc như mấy người đâu! Bộ thấy tôi chưa đủ thảm hay sao mà
còn hỏi vậy nữa hả?" Trong đầu Phương là cả một cơn thịnh nộ đang chực trào,
Phương định đứng dậy, quát thẳng vào mặt cô ta như vậy, nhưng rồi cuối cùng, cô
lại hít một hơi dài, và cảm thấy đầu mình nguội lại.
- Không, tôi bị vô sinh – Phương lạnh lùng trả lời, rồi cô đứng dậy, lạnh lùng đi về
phía bãi giữ xe, để mặc cô gái trẻ đằng sau sững người với khuôn mặt xám ngoét.
***
Về đến nhà, Phương ngạc nhiên khi thấy chiếc xe của Hoàng vẫn còn trong sân.
Hôm nay là Chủ Nhật, bình thường giờ này Hoàng luôn không có nhà, anh nói
sáng Chủ Nhật hàng tuần đều phải lên công ty để họp nội bộ, vậy mà hôm nay lại ở
nhà sao? Phương thở dài, chồng cô là người mà cô ít muốn gặp nhất lúc này.
- Bà xã về rồi đó hả? – Hoàng xuất hiện ở cửa phòng khách, cất giọng hỏi ngọt như
đường phèn
Phương ngước nhìn chồng, cảm thấy bất ngờ. Hoàng đang đứng đó, khoác trên
mình chiếc tạp dề, tay anh đang cầm một đôi đũa, và miệng thì nở một nụ cười bí
ẩn.
- Hôm nay Chủ Nhật, anh sẽ nấu cơm đãi bà xã ăn nha
Phương nghe có tiếng xèo xèo phát ra từ phía sau bếp. Cô nhìn khuôn mặt lấm tấm
mồ hôi nhưng vẫn tràn ngập hạnh phúc của chồng, tự nhiên thấy mắt mình nhòe đi,