Hạnh phúc trong tầm với?
Bước ra khỏi nh cửa phòng bnh vin, Phương cảm thấy trời đất như đang
tối sầm lại, không th tin được o những bác sĩ vừa nói với mình. Vô
sinh ư? Cô sao? Đó chính do sao Hoàng lấy nhau đã hơn 4 năm
mà vn chưa có con sao?
***
Khoảng hơn 2 năm nay, mẹ chồng Phương bắt đầu nóing gió vviệc muốn có
cháu m bồng, những li nói đó khiến Phương thật sự cảm thấy áp lực, nhưng cô
vẫn cứ đinh ninh là lỗi không phi do cô, mà là anh Hoàng. Chính vậy, mi
ln mẹ chồng nhc khéo, cô li gin dỗi, bắt anh phải đi kim tra, để cho mẹ anh
thấy rõ, "Đó, lỗi là con trai của m, chứ con có tội tình gì?". Nhưng lần nào cũng
vậy, Hoàng toàn gạt sang một bên, "Vợ chồng mình còn trmà em, cứ cố thêm nữa
xem sao." Thái độ hời hợt đó khiến Phương ngàyng điên tiết, và khiến cho mối
quan hgiữa hai vợ chồng ngày càng xu đi. Phương quyết định trừng phạt chng
mình bng việc "cấm vận", vì cô cho rằng, súng đã tịt ngòi tcố thêm cũng vậy
thôi, phi làm vy để anh Hoàng ngoan ngoãn đến bệnh vin kiểm tra.
Nhưng bin pháp đó cũng chẳng ích li gì, Hng vn kiên quyết không tới bệnh
viện, còn mẹ chồng cô gần đây lại càng tỏ rõ thái độ khó chịu. Không thể chịu
đựng thêm ánh mắt đay nghiến của mẹ chng, Phương quyết định, ti bệnh viện
kim tra, mang tờ kết quả cho thấy cô hoàn toàn có khả năng sinh sản bình thường
về đưa cho mẹ chồng xem.
Vậy mà bây giờ tờ kết quả nó lại phn phé cô như vy, Phương thật sự cảm thấy
bàng hoàng,biết phải đối diện với anh Hoàng thế nào đây, biết ăn nói ra sao vi
mẹ chng đây?
Phương lếch thếch bước về phía cổng bệnh viện, cứ mỗi một bước đi, cô li thấy
đầu mình càng nng, cô ngồi xuống một chiếc ghế đá dưới gốc cây bàng gn cổng,
hít một hơi i để lấy lại bình tĩnh, nhưng chỉ cảm thấy càng lúc càng ri loạn hơn
Đối diện cô, cũng đang ngồi nghỉ trên ghế đá, là một thai phụ trẻ, cái thai trong
bụng cô khá to, đoán chừng cũng đã được 7, 8 tháng.ta mặc một chiếc váy bầu
màu kem nhìn rất sang trọng, mái tóc m tôn lên khuôn mặt trẻ trung xinh đẹp.
Khác vi những người khác đi với người thân, cô gái này li chỉ ngồi một mình,
trông cũng có chút gì đó lạc lõng giống như Phương. Cô ta liên tc nhìn đồng hồ,
chốc chốc lại nhìn ra cổng. "lẽ cô ấy đang ch chồng mình", Phương thở dài,
bất giác cảm thấy mình là người phụ nữ bất hạnh nhất trên đời này.
Nhận thấyngười đang nhìn mình, cô gái cũng quay sang nhìn lại, va nhìn thấy
Phương, ánh mắt cô gái bỗng mở to, và khuôn mặt cô ta lộ rõ vẻ thảng thốt. "Cũng
phải thôi, bộ dạng hin giờ của mình ai nhìn vào mà chẳng thng thốt", Phương th
dài, khẽ liếc nhìn đồng hồ, đã 10h sáng rồi, cô phi về để đi chợ cơm nước cho c
nhà, phải cố tỏ ra bình thường, trước mắt cứ làm vậy đi đã.
Vừa định đứng dậy thì Phương nhn ra, cô gái kia đã đứng trước mặt mình, khuôn
mặt cô ta giờ đã bình thường trở lại
- Chị... đến để... khám thai sao? – Cô gái ngập ngừng hỏi
Phương ngẩng đầu nhìn gái, cm thấy như có một luồng k nóng bốc lên đầu
mình, sng mũi cô bắt đầu cảm thấy cay cay. "Khám thai cái gì ch? Không phải ai
cũng có được diễm phúc như my người đâu! Bộ thy tôi chưa đủ thảm hay sao mà
còn hỏi vậy nữa h?" Trong đầu Phương là cmột n thịnh nộ đang chực trào,
Phương định đứng dậy, quát thẳng vào mt cô ta như vậy, nhưng rồi cuối cùng, cô
li hít một i dài, và cảm thấy đầu mình nguội li.
- Không, tôi bvô sinh Phương lnh lùng trả lời, rồiđứng dậy, lạnh lùng đi về
phía bãi giữ xe, để mặc cô gái trẻ đằng sau sững người với khuôn mặt xám ngoét.
***
Về đến nhà, Phương ngạc nhiên khi thy chiếc xe của Hoàng vn còn trong sân.
m nay là Chủ Nht, bình thường gi này Hoàng luôn không có nhà, anh nói
sáng Chủ Nhật hàng tun đều phải lên công ty để họp nội bộ, vy mà hôm nay lại ở
nhà sao? Phương thở dài, chng là người mà cô ít muốn gặp nhất lúc này.
- Bà xã về rồi đó hả? Hoàng xut hiện ở cửa phòng khách, cất ging hỏi ngt như
đường phèn
Phương ngước nhìn chng, cảm thấy bất ngờ. Hoàng đang đứng đó, khoác trên
mình chiếc tạp dề, tay anh đang cầm một đôi đũa, và ming thì nmột nụ cười bí
ẩn.
- Hôm nay Chủ Nhật, anh sẽ nấu cơm đãi ăn nha
Phương nghe có tiếng xèo xèo phát ra từ phía sau bếp. Cô nhìn khuôn mặt lấm tm
mồ hôi nhưng vẫn tràn ngập hạnh phúc của chồng, tự nhiên thy mắt mình nhòe đi,
cổ họng nghn li, không thể kềm chế được nữa, Phương chạy thng vào phòng
ngủ, bật khóc nức nở.
Hoàng chy ngay theo sau cô, nhẹ nhàng đóng cửa phòng, ri đặt tay lên vai v
- Có chuyện gì vy? Sao em lại khóc? Hoàng nhẹ nhàng hi
Phương li òa khóc to hơn, sự dịu dàng của Hoàng làm cô cm thy mình thật s
có lỗi. Người không thể sinh con là cô, vậy mà by lâu nay cô lại luôn đổ hết trách
nhim cho anh. Phương cảm thy mình cn phải cho anh biết sự thật,m túi, lấy
tờ xét nghim đưa cho Hoàng.
- Anh xem đi, tuần trước em đã ti bệnh viện để kiểm tra,m nay em tới ly kết
qu- Phương nói, ging lc đi
Hoàng lng lng m tờ giấy xét nghiệm, Phương nhìn chồng, cảm thy giống như
đang nhìn vị quan tòa ký án tử cho mình, li t một hơi dài, và ngạc nhiên nhn
ra nh đã ngừng khóc.
Hoàng chm chậm đọc tờ giấy, khuôn mt hết nhăn lại rồi giãn ra. Phương hồi hộp
nhìn chồng, chờ đợi phảnng ca anh. Sẽ ra sao nếu anh lấy lí do này để li hôn vi
cô? Vic biết được mình không thể có con khiến cho Phương cảm thycàng
không thể mt Hoàng được. "Làm ơn, xin anh, anh có thnổi giận, có thể chửi bới
em, ch cần anh đừng li hôn với em là được". Pơng vừa nuốt c bọt vừa nghĩ
thm như vy.