
Thảo chẳng trả lời, xách đồ đạc đi vào phòng. Ông bà Hòa ngồi nhìn nhau mà
lòng nặng trĩu. Nhà có ba đứa con, toàn là "trai lớn, gái lớn" mà chưa đứa nào
có người yêu, chứ chưa nói gì đến chuyện cưới hỏi. Con nhà người ta, bằng
tuổi cái Hà, đứa con út của ông bà, nếu chưa tay bế tay bồng thì cũng đã rậm
rịch đám cưới. Thế mà nhà ông, thằng Tiệp đã ba mươi tư, lại còn cái Thảo.
Bà Hòa mặt buồn rười rượi: "Biết thế hồi trước chẳng phải học hành gì, ở nhà
lấy chồng lấy vợ còn hơn. Mà chỉ con mình thế, chứ thiên hạ học xong một
hai năm là cưới đấy thôi!". Ông Hòa tiếp lời: "Hay là đời cha ăn mặn...
Tôi với bà mới năm chục mà con cái... đã già. Tôi với bà vi phạm Luật Hôn
nhân nên giời "đày" con mình đấy!". Bà Hòa gật đầu đồng tình với chồng:
"Hóa ra là tại mình, thôi đừng thúc bách nó nữa, đâu rồi có đó".
Rồi bà Hòa nhẹ nhàng nói với Thảo: "Mày gọi điện nói anh Tiệp về, bố mẹ
không có hé nửa lời về chuyện tuổi tác, vợ con của nó nữa. Ai đời, ngày lễ
gia đình sum vầy lại chui lủi một mình ở thành phố như thế". Thảo lắc đầu:
"Anh ấy không chịu đâu, lại bảo là con lừa để anh về. Chỉ đích thân bố mẹ
gọi thì may ra...". Thế là bà Hòa phải ra gọi điện cho con trai, "mời" nó về
với lời hứa: "Ừ, thì chưa lấy vợ. Lúc nào thích thì con lấy, bố mẹ không có
giục".
Mẹ đã hứa thế, nhưng đến tận chiều thứ bảy, Tiệp mới về. Đúng là bố mẹ anh
không nhắc gì đến chuyện vợ con như những năm trước. Nhưng không khí
gia đình thì nặng nề kinh khủng. Tiệp ngượng với bố mẹ, còn ông bà cũng
chẳng thoải mái được. Tiệp lại ước, giá như ông bà cứ mắng xa xả như mọi
năm còn hơn là nín nhịn như thế này.