ức tuổi thơ
Mỗi một câu chuyện ra đời thường là sau khi có biến c hay s kiện nào đó. Tôi
viết ra câu chuyện thật của đời mình bằng s thúc giục của trái tim. Tôi tin rằng
mỗi chúng ta trong cuộc đời đều trải qua những thăng trầm, mỗi đời người đều
là một câu chuyện thú v đáng để nghe, để suy ngẫm. Mỗi người thân yêu
quanh ta đềunhững tinh tú mà mình cần phải trân trọng. Truyn đã viết một
lần nhưng nh bạn động viên, cộng thêm truyện cũ chưa tho mãn cơn thèm
viết, tôi đã thêm phần giữa một s chi tiết mà trước đây tôi định để viết vào một
dịp khác. Truyện tôi viết lần này ch yếu v ông ngoại yêu dấu của tôi.
***
Ông vốn là học sinh ưu tú nên đi du học sang Pháp rồi định cư bên đó luôn, năm
đó ông 30 tuổi. Ông quen và yêu một cô gái mắt xanh, là con gáing của một ông
bác sỹ. Gia đình ông bác sỹ ngăn cấm tình cm này ông ngoi là người Việt và
có thnhiều lý do khác nữa. Từ bỏ tất cả, cô gái quyết lấy ông và sinh được hai
con một trai một gái.
Cuộc sống hạnh phúc lúc đó với ông ngoại tôi có lẽ là quãng thi gian đẹp đẽ viên
mãn và bình yên nhất. Nhưng rồi khoảng thời gian đầu năm 1950, Bác Hồ kêu gọi
Kiều bào yêu nước khắp nơi trên thế giới quay về Việt Namy dựng li đất nước.
Nghe theo tiếng gi và tình yêu quê hương, ông đã suy nghĩ rất nhiều và cui cùng
quyết định quay trở lại. Trở lại quê hương ông bỏ lại sau lưng những bui chiều
hoàng hôn lãng đãng mây tri bên dòng sông Seine thơ mộng, bỏ lại sau lưng tháp
Eiffel cao vời vợi ngóng chờ, bở lại sau lưng cả ánh mắt thảng thốt của người vợ
trẻ đã từng bỏ cả cha mẹ để theo ông, bỏ lại saung ánh mắt ngây thơ của hai
thiên thần lai Pháp xinh đẹp.... Ông quay về cùng i người bạn đều là kỹ sư Bác
sỹ hừng hực nhiệt huyết, hừng hực khí phách trai trẻ vi quyết tâm xây dựng lại
đất nước và ông vẫn hi vọng một ngày nào đó sẽ quay trở lại gia đình đoàn viên.
Cũng phải kể thêm rng ông ngoại là một trong 50 người Thanh niên ưu Tú của
Việt Nam hồi đó được chọn đi du học bên Pháp. Ông thông minh học giỏi hơn
người như thế đến giờ tôi vẫn thắc mắc là sao mình chả có tí gene học giỏi nào ca
ông. Có chăng trong số bao nhiêu con cháu của ông, chỉ duy nhất mình tôi giống
ông vụ tóc loăn xoăn trước trán, điều mà tôi vốn không thích nhất về mình.
Sau khi ông quay tr về, hiệp định Geneve ký kết đã làm thay đổi toàn bcuộc đời
ông. Tất cả như quay lưng lại, lịch sử không diễn ra theo nhưng gì ông và các bạn
kế hoạch. Luật pháp thay đổi, ông cùngc bạn không ai được ra nước ngoài nữa.
Ông như ngồi trên đống lửa tìm mọi cách liên lạc với vợ con bên Pháp nhưng
vọng. Có lẽ bà đã phi gin ông lm n đã nhất quyết không cho ông liên lạc. Tôi
còn nghe mẹ kể rằng sau khi ông đi, ông bác sỹ đã đến đón bà và hai cháu v
nhưng dọn đi thật xa, thật xa để cắt đứt luôn người chồng mà bà tin là bc bẽo đến
tận bây givẫn bặt vô tăm tín.
Ông ngoi buồn nên tìm đến rượu và thuốc phin, niềm vui mới này đẩy đưa cho
ông gặp bà ngoi tôi, ngưitôi ca bao gigặp mt. Cho đến tận bây giờ tôi
vẫn còn nhớ những tập ảnh màu hồi đó ông ngoại nâng niu gìn giữ, trong đó đối
với tôi là c mt thế giới xa hoa tráng lệ như trong những câu truyện cổ thích, có
một bà Tây mom móm hạnh phúc tươi cười viên mãnn một chàng traivng
trán rng mênh mông, ánh mắt sáng ngi và vòng tay chắc chn bảo vệ hai Thiên
thần mà đến tậny giờ, đối với tôi, ngoài Ỉn và Tôm vn chưa thấy ai đẹp đến
vậy.
ngoii trước khi lấy ông đã có bn người con, hai trai hai gái. Chồng bà hồi
ấy đang đi tù Côn Đảo chẳng biết bao giờ về. Bà đến với ông tìm sự chia sẻ những
lúc cô đơn, và nhất là ông bà cùng chung sthích: rượu. Sở thích này của ông bà
cho đến tận bây giờ vẫn làm khổ tôi. Vì gene uống rượu đó đã ngm vào máu m
tôi, bốn tuổi đã biết cầm chai ra đầu ngõ mua rượu cho bố. Thấy con đi lâu chưa v
ông ngoi ra ngõ tìm t thy đứa con gái cưng đang ngửa cổ tu. Gi mẹ ở với tôi,
bà không có rượu là ăn không được, cuộc sống dường như vô nghĩa. Đi làm về mà
chợt nhnhà hết rượu cho mẹ uống thì dù muộn mấy, xa my tôi cũng phải đi mua
một thùng hay chai rượu đỏ về cho mvui. Chả biết là có may hay không mà tôi
không bao giuống bia rượu hay bất kỳ chất cồn nào, và cũng chưa bao giờ có ý
định một ngày nào đó sẽ uống thử. Nhưng tôi không trách ông bà hay bố mhoặc
anh và chồng tôi uống, vì nhiều khi chính cái chất lỏng đó mới là thứ thực smang
li những giây phút nhẹ nhàng hạnh phúc bay bổng nhất giữa cuộc đời bộn bề lo âu
này, dù đó chỉ là nim vui trong tạm thời giây lát.
Trli câu chuyện ca bà ngoi, ông bà về ở vi nhau cùng bn đứa con riêng
khoảng hơn một năm thì mẹ tôi ra đời. Đúng lúc đó thì chồng cũ của bà được thả.
Nếu là trước đây thì tôi trách bà đã bm tôi dứt áo ra đi vvới tình cũ, bỏ li đứa
con thơ hai ngày tuổi còn đỏ hỏn cho ông tôi vụng về chăm sóc, bỏ lại tình nghĩa
vợ chng tuy không lâu nhưng cũng đã đi qua đời nhau và để lại nhiều cung bậc
cm xúc cho mãi về sau đối với ông tôi. Bây giờ tôi không trách bà vì có con rồi
mới biết, dù bà có tới năm con lúc đó, nhưng người đàn bà bn năng thương con
thì sluôn luôn ẩn náu. Dù một, năm hay my chục đứa thì dứt bỏ đứa nào cũng là
đứt từng khúc ruột, huống hồ hồi đó ông tôi li là một anh chàng lãng tphong độ
cùng đứa con gái xinh xắn như mẹ. Chắc chắnbước đi nhưng nước mắt đong
đầy. Ông ngoại là người động viên bà nhiều nhất để bà yên lòng quay lại với ông
chồng trước vì ông hiu với bốn đứa con, chắc chắn chúng cần bố ruột của nó
nhiều hơn cần ông, mặc dù chúng cũng rất yêu thương và tôn trọng ông. Tôi kng
trách bà, vì sau bao thăng trầm của cuộc sống, tôi nghĩ nếu mình không phi người
đó, không ở trong hoàn cnh đó thì đừng nên có bất kỳ phán xét nào. Giờ đây tôi
thấy mọi chuyện nhẹ hàng và đơn giản hơn rất nhiều so với bản chất vốn dĩ của nó.