Lộc đầu xuân
Hoa, mày biết không, bây gi tao mới hiểu ti sao nhà mình lại giàu?
***
- Con chào mẹ! – Tôi ct tiếng khi vừa nhìn thấy mẹ đang lúi húi trong bếp.
Mẹ ngẩng đầu nhìn i ri khẽ nhắc vói cái giọng khàn khàn của người bị cúmu
không ung thuốc:
- Sạc xe vào luôn đi, mai lại không có cái mà đi!
Tôi dựng chiếc xe đạp điện vào vị trí của nó rồi tiến vào trong bếp
- M yên tâm, xe này đi được mấy hôm mới hết điện ấy chứ. Mà sao hôm nay b
mẹ về sm thế?
Tôi hỏi vậy vì thy chiếc máy cày đầy bùn đất của bố đang đứng lừng lững giữa
sân.
- Vsớm để lát bố mày còn đi chợ Viềng. Lấy đĩa vào đây rồi mang bánh cng
lên cho bmày ăn.
Mnói, tay vẫn lật qua lật lại miếng bánh trong cái chảo đen. Tôi "à" một tiếng rồi
lon ton chạy ra rổ bát lấy đĩa vào. My ngày trước tôi có nghe bố nói tới việc này.
Hầu như năm nào cũng vậy, người ta đi chợ để cầu may đầu xuân còn bi đi chợ
để kiếm vài trăm bạc từ những cuốc xe ôm.
Tôi bưng đĩa bánh nóng hổi lên nhà. Ca vào đến cửa i đã chào thật to:
- Con chào bố.
- Ừ, Ngân đã về rồi à?
Tôi bước vào và tròn mắt khi thấy bố đang cầm miếng bánh cng to đùng và ăn
ngon lành.
- Ơ, bố ăn bánh nào đấy!
- Blấy trong tủ.
- Ấy, ăn vậy khô lắm. Bánh mẹ vừa n xong, bố ăn luôn cho mềm. i đặt i
đĩa xuống mt bàn và bảo.
- Thôi bố đang ăn rồi.
Không nói gì them tôi thả cái ba lô với vài ba quyn vở xuống chiếc ghế đối diện
bố, rồi quay ra và đi xuống bếp. Thường thì những ngày được về sm thế này tôi
thích ngi và buôn chuyn vi mẹ. Chẳng biết mẹ có nghe không nhưng tôi cứ thao
thao bất tuyệt về ti tỉ thứ chuyện trên đời, từ trường lớp tới thầy cô rồi bè bn.
Chưa vào đến cửa bếp đã nghe mẹ bảo:
- Có ăn miến thì mang bát vào đây.
Nghe vậy, tôi "Có" thật to rồi nhanh chân mang bát vào. Mùi thơm của miến theo
làn khói nóng tnồi bốc lên làm bụng tôi cồn cào đói. Sau my ngày Tết no nê, c
này tôi mới có lại cảm giác ăn ngon. Ở quê người ta thường như vậy. Trước Tết
chừng nửa tháng là rục dịch chuẩn bị đồ ăn khô nào miến, nào mộc nhĩ rồi hành,
tỏi, nhà tôi mẹ mua tới quá nửa cái bao ln. Đến bây giờ đã mùng 7 rồi mà các
thức vẫn còn dư cả, vậy nên mới có miến nóng mà ăn.
- c con mang bánh lên thì b đang ăn rồi mẹ ạ Vừa thổi miến tôi vừa nói.
- Ăn cái gì?
- Thì blấy bánh trong tủ ý.
- Bmày đúng là...
- con tưởng bố đang bừa gấp cơ mà? Sao còn đi làm gì?
- Nhưng mà tham cơ. Nói không được...Đi làm về chẳng thở ra đằng tai hay sao mà
còn xe vi chả ôm.
Mẹ thở dài một tiếng rồi vùi đám rơm đang cháy vào tro.
- Bố đã đi bây giờ á?
Tôi buông đũa và hỏi khi thấy bố dắt xe máy ra ngoài.
- Ừ.
- Thôi đi làm gì? Ở nhà nghmai còn đi làm. - Quay ra nói vi bố rồi mmang
giá gạo ra ngoài.
- Đi tí lấy may. – Dng xe xuống, ông vào bếp lấy thêm cái mũ bảo hiểm nữa.
- Gm, được vài cái tm bạc chứ nhiều nhặt gì. Mưa rét thế này.
Bố không trả lời mẹ, đội mũ bảo hiểm lên đầu rồi ông từ từ dắt xe máy ra ngoài
cổng.
- Tôi cứ khóa cổng, khi nào về thì anh gọi điện đấy.
Mẹ nói với theo rồi quay sang tôi dặn dò:
- Lát nữa ông có hỏi thì bảo bố mày lên bác Thông chơi, nghe chưa?
Tôi gật đầu, ming lung búng. Ăn xong, tôi đi tắm. Lúc ra đã thy mẹ và em sắp
m rồi. Vì không còn đói nên tôi leo lên phòng luôn, mmáy vi tính, vào
facebook xem đã có đứa bạn nào online chưa. Dàn máy tính này bố mua khi tôi
vừa khi bước chân vào lớp 10. Bố bảo mấy đứa ở thành phố được bố m cung cấp
không thiếu thứ gì nên chúng học giỏi, đđại học nhiều, thôi thì ít tiêu đi một
rồi đem tiền ấy sắm máy tính cho tôi. Nói thật, ngoài thực hành tin học ra tôi cũng
chẳng biết dùng nó vào việc gì. Có lần tôi download cảtài liu về nhưng chẳng
động đến vì bài vở trên lớp cũng nặng kí lm rồi. Vậy nên thỉnh thoảng không có
việc gì làm tôi lại lang thang trên internet.
m nay lớp tôi được nghỉ sớm nên chúng nó online đông quá. Vừa thấy bóng tôi,
cái Hoa – con bn thân cùng lớp đã vội hỏi:
- "Sao m nay lên sm thế?"
- "Không có việc gì làm mà?"
- "Chiu mai mày có đi chơi không?"
- "Có chứ, không đi sao được."
- "Vy mày có tin chưa? Tao khó xin papa quá, chẳng biết lấy lí do sao cả."
- "Khổ thân. Tao chỉ cần hỏi là papa chi ngay. Nhưng phải đợi sáng mai đã, mai
ông ý có tin thì xin cũng dễ."
- "Thôi, tao off đây. Mama đang gọi xuống ăn cơm".
Mới chát có vài dòng rồi nó off thật. Không nó nói chuyện thì còn thú vị gì nữa.
Thế là tôi tắt máy rồi soạn sách vở để bắt đầu học. Tuy một mình một gian phòng
nhưng tôi vẫn ôm cả chồng sách xuống phòng mẹ, rồi làm "việc luôn" ở đó. Vừa
học, vừa nói chuyện với mẹ cho đỡ buồn ngủ.