
- Lát nữa ông có hỏi thì bảo bố mày lên bác Thông chơi, nghe chưa?
Tôi gật đầu, miệng lung búng. Ăn xong, tôi đi tắm. Lúc ra đã thấy mẹ và em sắp
cơm rồi. Vì không còn đói nên tôi leo lên phòng luôn, mở máy vi tính, vào
facebook xem đã có đứa bạn nào online chưa. Dàn máy tính này bố mua khi tôi
vừa khi bước chân vào lớp 10. Bố bảo mấy đứa ở thành phố được bố mẹ cung cấp
không thiếu thứ gì nên chúng nó học giỏi, đỗ đại học nhiều, thôi thì ít tiêu đi một tí
rồi đem tiền ấy sắm máy tính cho tôi. Nói thật, ngoài thực hành tin học ra tôi cũng
chẳng biết dùng nó vào việc gì. Có lần tôi download cả tá tài liệu về nhưng chẳng
động đến vì bài vở trên lớp cũng nặng kí lắm rồi. Vậy nên thỉnh thoảng không có
việc gì làm tôi lại lang thang trên internet.
Hôm nay lớp tôi được nghỉ sớm nên chúng nó online đông quá. Vừa thấy bóng tôi,
cái Hoa – con bạn thân cùng lớp đã vội hỏi:
- "Sao hôm nay lên sớm thế?"
- "Không có việc gì làm mà?"
- "Chiều mai mày có đi chơi không?"
- "Có chứ, không đi sao được."
- "Vậy mày có tiền chưa? Tao khó xin papa quá, chẳng biết lấy lí do sao cả."
- "Khổ thân. Tao chỉ cần hỏi là papa chi ngay. Nhưng phải đợi sáng mai đã, mai
ông ý có tiền thì xin cũng dễ."
- "Thôi, tao off đây. Mama đang gọi xuống ăn cơm".
Mới chát có vài dòng rồi nó off thật. Không có nó nói chuyện thì còn thú vị gì nữa.
Thế là tôi tắt máy rồi soạn sách vở để bắt đầu học. Tuy một mình một gian phòng
nhưng tôi vẫn ôm cả chồng sách xuống phòng mẹ, rồi làm "việc luôn" ở đó. Vừa
học, vừa nói chuyện với mẹ cho đỡ buồn ngủ.