
da thịt ngày một teo tóp đi. Mẹ hét lên với ba: "Anh im đi! Tôi đi đâu về đâu là
quyền của tôi...".
Ba đỡ mẹ vào phòng, nước mắt lưng tròng không nói được lời nào. Thỉnh thoảng
khi điên lên thì ba cũng hét lên với mẹ: "Đủ rồi đó! Bà vừa phải thôi chớ! Có
chồng có con rồi mà bà sống bê tha buông thả như vậy, thiên hạ người ta đánh giá
cho. Bà có nghĩ đến tui với hai đứa con không?". Mẹ đưa tay đánh thùm thụp vào
người ba, vừa khóc vừa gào:
"Anh im đi cho tôi! Tôi bảo là anh im đi mà, anh có nghe không? Tôi không cần
anh nữa...".
Những lời đó, tôi nghe mà chẳng hiểu gì cả.
Chỉ đến khi mẹ tôi vào viện, bác sĩ lắc đầu bảo với bà ngoại tôi: "Phải đưa về Sài
Gòn gấp thôi...". Thì tôi và Bo Rin cứ thế mà cùng ba, bà ngoại, cậu, dì... theo xe
cấp cứu của mẹ vào một bệnh viện lớn ở Sài Gòn. Mẹ tôi nằm mê man nhiều ngày
trên giường bệnh, bác sĩ lại không cho chúng tôi vào thăm. Khi mẹ tôi tỉnh, ba liền
nắm chặt lấy tay mẹ với tất cả tình yêu thương, giọng khản đặc:
- Em còn có ước nguyện gì thì hãy nói với anh, anh sẽ làm cho em...
Tự dưng nước mắt tôi chảy ra, em gái tôi đứng bên cũng khóc, tiếng bà ngoại thút
thít... Tôi ý thức được chuyện gì sắp xảy ra, tôi tự hỏi vì sao mẹ tôi đang khỏe
mạnh thì lại bị như vậy? Tôi nghe bà ngoại nói là mẹ uống thuốc cỏ. Thuốc cỏ là
thuốc gì, tôi không biết.
- Anh... gọi... anh ấy... đến... giúp em... - Tiếng mẹ nhỏ líu ríu.
Ba đứng dậy, quay lưng, tôi thấy rõ trên khóe mắt ba hai dòng nước mắt dài chảy
xuống. Ba khóc. Ba lặng lẽ đi ra khỏi phòng. Không lâu sau đó thì có một người
đàn ông đến với mẹ tôi. Mẹ tôi phục hồi, một điều mà không ai ngờ tới. Lúc đó tôi