Nắng
Có th Nng của sau này vn an nhiên, tinh khôi và hạnh phúc, những vết
trầy xước của một tuổi tu hom, làm sẹo, không hoàn ho song chẳng th
khiến con bé t ti.
***
"Ông Trăng ơi ông Trăng ơi.... này là má, này là ba, này là Nắng... à còn Lulu nữa,
ông Trăng à ông có nhìn rõ không đó, Nng vẽ đấy..."
Nắng của ngày ấy, cái ngày cánh cò cánh vạc vẫn còn đung đưa trên chiếc võng cót
két trưa hè. Cái ngày nó còn giành luyên thuyên vi mấy con sáo. Ngày mà c
trụ đều là bn của nó, những gì vĩnh hằng và bất biến. Nắng của ngày ấy, an nhiên
và hnh phúc.
Không hiu sao nó có tên là Nng, người ta quen gọi như thế rồi. Từ ông thầy
thuốc bắc trong chợ, bà bán sữa đậu nành mỗi sáng, mấy bác thợ hồ nhà kế bên,
mấy đứa nhóc chơi ô ăn quan trước cửa đình, ai cũng gọi "Nắng à nắng ơi..."- tinh
khôi và tha thiết.
AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA.......
Nó gào lên trong đêm, mưa tầm tã di xuống như trút giận, làm tắt cả dạt nắng
chiều, tắt luôn cả sự ấm áp trên gương mặt bầu bĩnh, trong đôi ngươi lay láy sức
sống và yêu thương, cả khuôn cười khánh khách réo gọi tuổi thơ cho những ai đã
ln. Ước nhèm bđồng phục và tm bằng khen.
"Xin li... Chúng tôi đã cgắng hết sức", "bác sĩ à, không đâu ông thử lại đi mà,
chỉ là hôn mê tm thời thôi, đúng không, ông nói đi ông đng im lặng nữa, ông nói
đi bác sĩ à..." dì nó gào thét, nm lấy vạt áo blouse trắng rồi từ từ ngã khụy. Gia
đình nó ngập ngụa trong nước mắt, họ vĩnh viễn mất đi người thân. Trong tiềm
thức, họ, dù đau đớn nhưng dần dần đã chp nhận. Duy chỉ Nắng... nó ngồi đó, bất
động, không cảm xúc. Mắt nó khô ráo và tỉnh queo. Nó nhìn vào khoảng không
kia, mỉm cười...
Không biết đó phải là li trăn trói cuối cùng nó nghe, nhưng được nghe qua tâm
linh, sự thần giao cách cảm khi bất thình linh mất đi cả ba lẫn má trong một chiều
không ai tưởng? Hay chính con bé tmường tượng lên những hình ảnh thân
thương ấy để khoả ly biết bao trống trãi mất mác? Hoặc lẽ đó là cái đặc ân mà
thương đế ban cho những cháu bé ngoan, những thiên thn bất hạnh? Mơ hồ và ch
mình cô biết điều gì đang diễn ra.
ôm Nng vào lòng, "con gái cưng của má, con là nng, là bầu trời, là tất cả của
má, Nng ngoan nhé, ba má phải đến nơi này, má sẽ gửi dùm con bức tranh con vẽ
gia đình mình cho ông Trăng nhé, má sẽ nói, Nắng là một bé gái ngoan, là đứa bé
có thể tha thứ cho bạn nếu làm hư món đồ mà yêu thương nhất, là đứa bé biết
đặt ly nước xuống nếu đã thấy mỏi. Nắng à, hãy khóc vì hạnh phúc thôi con nhé.
Con đừng lo sợ bất cứ điều gì, vì má luôn bên cnh và che chở cho con, má đã nói,
dù tri có sập má cũng đỡ cho con."
"Má đi đâu, má dẫn Nắng theo với, tối ai sẽ ôm Nắng ngủ. Má đi rồi sao thấy Nắng
vẽ được"- ngước khỏi tấm áo màu xanh của bệnh viện, sặc mùi thuốct trùng,
nhìn thng vào mt má, đôi mắt của người phụ nữ chan chứa yêu thương, sóng
sánh thứ chất lỏng kết tinh của niềm lo nỗi nhớ, của sgiằng xé, thắt buộc cả ruột
gan. Bà lại đặt cái hôn run run lên mái tóc dày của Nắng, như thể trốn chạy ánh
nhìn trẻ thơ ấy, Nắng ơi con còn quá nhỏ. Bà nm bàn tay con đặt lên ngực trái nó,
nơi có những nhịp đập thổn thức: "má ở đây, Nắng ơi nhớ nha con, máđây này,
má squan sát con nên con không được ớng bỉnh hay lầm lỗi, má sbuồn lắm"
Nắng gật đầu. Cái gật đầu của đứa con nít không có nhiều toan tính, đong đếm như
người lớn. Nó chỉ gật khi chấp nhận một thõa thuận, và nó cực kì gìn ginhững gì
nó hứa sau cái gật đầu thẳng thắn ấy. Bởi nó là một tờ giấy trắng, chưa hề bị bụi
đời vấy bẩn, không có những nếp gấp của lằn ranh tốt xấu, sang hèn.
Thế nên nó cũng yên tâm qua cái gật.
Ba trm ngâm lặng người trước Nắng, cái buồn rười rượi trườn khắp khuôn mặt
ông. Ông ca hoàn thành xong nhim vụ, ông là người tắc trách. Ông chưa ghép
xong nhng mảnh tương lai hoàn hảo cho con mình. Vy là nó phi tự tìm đó sao.
Ông không nói gì c, má nó đã thay ông gi cho con những hành trang cn thiết
nhất rồi. "Ba yêu con, Nắng à!"- chỉ có thế thôi, là tất cả đối với ông. Nắng đặt đôi
bàn tay ấm sực lên khuôn mặt nắng mưa của ba: "Nắng cũng yêu ba, yêu cvai, c
tóc, cgương mặt này, nụ cười này, cái tay này, cái chân này, con yêu tất. Yêu c
lúc ba la con. Nng hứa viết chữ I phải có dấu chấm trên đầu...". Ba của Nắng hôm
nay sao mà yếu đuối, ông kìm chế đến đỏ cả mặt, sống mũi ông cay lên, nước mắt
trực trào, giọt nước mắt ca một người cha, đáng thương và xon xót biết chừng
nào. Ba vòng hai cánh tay đủ rộng để chở che cho tổ ấm, tổ m không bao giờ đỗ
vỡ.
Người ta đưa hai chiếc giường bệnh ra khỏi phòng cấp cứu. Trắng toát. Ai cũng
như chùn xuống, mềm nhũn. Có người nhắm mắt cầu nguyện. Có người tựa đầu
vào vai nhau mà khóc. Nhưng ngưi ta lo lắng hơn cho cháu gái của họ- Nng. Nó
bước tới, bình thản. Nó m tấm khăn trắng, hôn lên trán của má. Thật lâu. Tn
đẫm nước mt.
À ơi, nó nhỏ bé trong lòng của má. Má dịu dàng chăm sóc nó từng ngày, vt vãnh,
chút một, gom góp là cmột bầu trời.
À ơi, má cười thiệt hiền chào mặt trời của má bừng tỉnh mỗi sớm mai. Má mừng
hơn cả nó trước một thành qugì. Má dạy nó những điều không bài bn,
nhưng hình thành trong nó ngàn vạn ngôn tgiai điệu yêu thương.
Nắng mở tấm khăn trắng, hôn lên trán của ba. Thật lâu. Trán đẫm giọt buồn.
À ơi, ba cõng cả bầu trời tn vai, đôi vai gồng gánh một tuổi thơ vất vả, cmột gia
đình không bao giờ là mỏi mt. Nắng lắc lư trên lưng ba, nắm hai tai ba, nó thấy
mình to ln. Ba nâng nó lên cao bng tình yêu và sự hãnh din, để nó nhìn xa hơn
ba, rộng hơn, tận tường hơn thế giới này.
À ơi, nó và ba sc sụa cười khi ba gãi vào lòng bàn chân của nó. Những niềm vui
bình dnhẹ nhàng. Nng nói Nắng thích cái bảng lơn lớn, để Nắng được làm
giáo. Ba đi làm về, có cái bảng sau xe. Ba chẳng có nề nà.
Người ta đưa ba má đi đâu rồi, Nắng trông theo đến khuất bóng. Có phải họ đã đẩy
vào tim Nng ri không?!
Người ta khuyên Nng cứ khóc đi, đừng gìm chặt nỗi đau, họ sợ nó sanh bệnh. Bởi
cô bé bình tĩnh quá đỗi, kể cả khi gặp tên thanh niên đã ng vào mái m của mình.
Trên tay nó vẫn còn giữ chặt tấm bng khen...