
"Má đi đâu, má dẫn Nắng theo với, tối ai sẽ ôm Nắng ngủ. Má đi rồi sao thấy Nắng
vẽ được"- Nó ngước khỏi tấm áo màu xanh của bệnh viện, sặc mùi thuốc sát trùng,
nhìn thắng vào mắt má, đôi mắt của người phụ nữ chan chứa yêu thương, sóng
sánh thứ chất lỏng kết tinh của niềm lo nỗi nhớ, của sự giằng xé, thắt buộc cả ruột
gan. Bà lại đặt cái hôn run run lên mái tóc dày của Nắng, như thể trốn chạy ánh
nhìn trẻ thơ ấy, Nắng ơi con còn quá nhỏ. Bà nắm bàn tay con đặt lên ngực trái nó,
nơi có những nhịp đập thổn thức: "má ở đây, Nắng ơi nhớ nha con, má ở đây này,
má sẽ quan sát con nên con không được bướng bỉnh hay lầm lỗi, má sẽ buồn lắm"
Nắng gật đầu. Cái gật đầu của đứa con nít không có nhiều toan tính, đong đếm như
người lớn. Nó chỉ gật khi chấp nhận một thõa thuận, và nó cực kì gìn giữ những gì
nó hứa sau cái gật đầu thẳng thắn ấy. Bởi nó là một tờ giấy trắng, chưa hề bị bụi
đời vấy bẩn, không có những nếp gấp của lằn ranh tốt xấu, sang hèn.
Thế nên má nó cũng yên tâm qua cái gật.
Ba trầm ngâm lặng người trước Nắng, cái buồn rười rượi trườn khắp khuôn mặt
ông. Ông chưa hoàn thành xong nhiệm vụ, ông là người tắc trách. Ông chưa ghép
xong những mảnh tương lai hoàn hảo cho con mình. Vậy là nó phải tự tìm đó sao.
Ông không nói gì cả, má nó đã thay ông gửi cho con những hành trang cần thiết
nhất rồi. "Ba yêu con, Nắng à!"- chỉ có thế thôi, là tất cả đối với ông. Nắng đặt đôi
bàn tay ấm sực lên khuôn mặt nắng mưa của ba: "Nắng cũng yêu ba, yêu cả vai, cả
tóc, cả gương mặt này, nụ cười này, cái tay này, cái chân này, con yêu tất. Yêu cả
lúc ba la con. Nắng hứa viết chữ I phải có dấu chấm trên đầu...". Ba của Nắng hôm
nay sao mà yếu đuối, ông kìm chế đến đỏ cả mặt, sống mũi ông cay lên, nước mắt
trực trào, giọt nước mắt của một người cha, đáng thương và xon xót biết chừng
nào. Ba vòng hai cánh tay đủ rộng để chở che cho tổ ấm, tổ ấm không bao giờ đỗ
vỡ.