
say mê lớn nhất của tôi là học tập thật giỏi, phải luôn luôn đứng đầu lớp. Cứ như
thế, tất cả cuốn mẹ và tôi về phía trước. Nhưng các thắc mắc về ba càng ngày càng
nhức nhối trong tôi.
Mọi thứ xung quanh tôi giống như bị đảo lộn. Vào một dịp tình cờ. Bỗng nhiên tôi
nhận ra rằng, tôi có một người ba vì người đàn bà khác mà bỏ rơi mẹ con tôi, và
mẹ một mực không cho ba gặp mặt tôi vì hận, vì ích kỷ, vì muốn trừng phạt ba,
giông bão ở đâu bỗng nổi lên trong trái tim tuổi dậy thì của tôi. Một người ba đã bỏ
rơi tôi để có một cuộc sống tốt hơn và đầy đủ hơn. Một người ba đã để cho tôi bị
bạn bè chơi xấu, tự đi xe đạp chưa vững đến trường một mình. Còn mẹ thì thật sự
ích kỷ khi không muốn cho ba con tôi gặp nhau.
Mùa giông bão năm nay, cơn bão mạnh số 11 ngoài biển khơi đột ngột chuyển
hướng thẳng vào thành phố biển nơi mẹ con tôi đang sinh sống. Cả thành phố biển
đều bất ngờ, nhiều người không kịp chuẩn bị phòng chống bão. Đêm hôm đó biển
gào thét, gầm rú dữ dội, căn nhà tôi rung lên từng đợt cùng với những cơn lốc
xoáy. Tiếng gió rít từng hồi nghe rợn tóc gáy. Hai mẹ con tôi chỉ biết ôm lấy nhau
sợ hãi, đầu óc lùng bùng và chỉ nghe được những âm thanh khủng khiếp. Ngoài
đường cây cối, nhà cửa, mái tôn, vật dụng đập vào nhau nghe chan chát. Tiếng tôn
bị tốc mái của ngôi nhà hành xóm bay vèo vèo sang đậu nhờ mái nhà đối diện sau
nhiều tiếng ầm ầm kinh khủng. Cả tiếng kính cửa nhà tôi bị bão đập vỡ kêu loảng
xoảng trên sàn nhà. Tiếng người la ó kêu cứu, khóc lóc gọi nhau và chạy thình
thịch ngoài đường trong màn đêm tối mịt đầy gió và nước, dội vào tai tôi. Điện
cúp, nước cúp, các tín hiệu liên lạc đều cúp, ngoài trời tối thui chỉ có gió và nước.
Tôi biết chẳng mấy chốc cả thành phố biển này, cả căn nhà của mẹ con tôi sẽ tan
hoang vì cơn bão quá lớn.
Trời càng về sáng cơn bão càng dữ dội, chỉ đến khi trời sáng hẳn thì cơn bão mới
chịu đi xa dần. Khoảng một thời gian khá lâu sau, mọi người mới lấy lại được tâm