
Học hết cấp hai, tôi thi ra tỉnh và đỗ. Trường ở tỉnh cách nhà tới hơn trăm cây số,
nên có khi vài tháng tôi mới được về nhà. Cũng vào năm đó, chị hai đi lấy chồng ở
tỉnh khác nên công việc đồng áng cứ đè nặng lên đôi vai gầy của mẹ tôi, vào những
buổi trưa mùa hè nắng như thiêu như đốt tôi vẫn thấy mẹ cặm cụi làm nốt công
việc ở ngoài đồng. Tôi đủ khôn lớn để biết tất cả những điều đó, nhưng tôi cũng
chẳng biết làm gì hơn để giúp đỡ cho mẹ. Tôi chỉ biết cố gắng học thật nhiều, thật
nhiều để sau này có thể đỡ đần cho mẹ tôi, cho ba tôi. Cho cuộc sống của chúng tôi
bớt khổ đi phần nào...
18 tuổi
Năm đó tôi học đại học trên thành phố, trường học cách nhà tôi tới vài trăm cây số,
cả năm trời tôi cũng chỉ về nhà vào dịp tết mà thôi. Những ngày được nghỉ dài, tôi
nhớ nhà nhớ mẹ, nhớ ba lắm nhưng tôi chẳng dám về vì sợ tốn tiền xe cộ đi đi về
về cũng mất rất nhiều.
Tôi gọi điện hỏi thăm mẹ, mẹ nói rằng rất nhớ tôi, tôi có thể cảm nhận được những
giọt lệ nghẹn ngào trong từng câu nói của mẹ. Mẹ cũng thường trách tôi sao về nhà
ít thế, tôi đành viện ra ty tỷ những lý do khác nhau để cho mẹ tôi không phải lo
nghĩ nhiều.
Vào năm học thứ hai, thứ ba tôi bắt đầu đi làm thêm những công việc lặt vặt để tự
trang trải cho cuộc sống của mình, để đỡ đần phần nào cho ba mẹ ở nhà, khi kiếm
ra những đồng tiền đầu tiên từ chính sức lao động của mình tôi mới thấu hiểu hết
được những nhọc nhằn của mẹ, của ba...
Rồi sau đó tôi cũng học hết năm thứ tư, tôi may mắn xin được việc trong thành phố
nhờ có tấm bằng hạng ưu, cùng với sự giúp đỡ của một số người bạn quen khi còn
học trong trường. Tôi ở lại làm việc trong thành phố, cái ngày tôi xin được việc mẹ
và ba đã rất vui lòng. Tôi cũng nghĩ rằng từ đây tôi sẽ cố gắng kiếm thật nhiều tiền