Ông nội
M bảo: "Được nghe ông mng còn là vui đấy con ạ, l mai này muốn nghe
cũng chẳng được đâu".
***
Ông nội tôihai con trai là bác Quang và bố tôi. Bác Quang thì đã mất cách đây
mấy chục năm rồi, chỉ còn bố tôi là con trai duy nhất. Ông bà sinh thưa, bố tôi lại
là con út, ông có nhiều cháu ngoại mà đợi mãi vẫn chưa được bồng bế cháu nội
nào. Tôi sinh ra đời là nim vui lớn kng tả xiết ca ông. Bà nội tôi ngày ấy vẫn
còn mang trong mình nhiu "tàn dư" tư tưởng phong kiến, có cháu gái, bà cũng
quan tâm bình thường nhưng với ông, thì tôi giống như một viên ngọc vậy.
Mẹ kể, khi mẹ mang thai, ông đã chuẩn bị tên tui cho tôi đầy đủ:"con gái tđặt là
Hiền, con trai thì đặt là bác (bác trong uyên bác đấy ạ)". Vậy là tôi ra đời mang cái
tên Hin trong giấy khai sinh.
Mẹ sinhi mùa đông, thứ thời tiết lạnh giá chưa kể cho những ngày m ướt. Ông
nội chẳng ngạị ngần gì, thường thay mẹ tôi giặt đồ cho cháu gái yêu. Mẹ bảo,
nhiều lúc đồ cháu ca kịp khô, ông ngồi bên bếp than hàng giờ để hong cho hết
m.
Hơn một năm, tôi bắt đầu tách mẹ, theo ông cả ngày. Ban ngày ông bế tôi vào ghế
ngồi sau xe đạp, chở tôi đến " đàm đạo" với các cụ trong làng bàn chuyn cây
cảnh, thơ phú. Có lẽ vì thế mà cái máu nghsỹ của tôi cũng từ đó mà ra,i tính
suy nghĩ già trước tuổi cũng từ đây mà có. Tối tối, hai ông cháu đi "hóng mát" dọc
con đường làng, bóng ông đi trước,ng cháu theo sau, suốt tuổi thơ tôi là như thế.
Tối, ông rửa chân rồi bế tôi đặt vào giường đi ngủ. Có những đêm, bmẹ nhớ con
xin phép ông bế cu về giường ngủ, nửa đêm con bé tỉnh giấc, thấy không phi
"giường mình" lại lần mò tìm về phòng ông để ngủ. Nhiều đêm con bé vô thức
"dấm đài" ướt hết cgiường ông, sáng hôm sau ông lột chiếu đem giặt, phải nói
khéo là "Hôm qua mưa dột" vì sợ con bé khóc.
Lên mẫu giáo, ba mươi ngày thì hai mươi sáu ngày ông chở cháu đi học còn lại là
ngày ngh. Cháu gái ông nũng nịu:"Ông phải bảo cô giáo là nhà cháu ngủ rồi
nhé", thế mà ông cũng "bao che", ngày nào ông cũng làm như lời cháu dặn, để
thỏa sức chơi trong khi các bạn phải nm im để ngủ.
Chiều chiều, cứ tan giờ học, dù sm hay muộn, chẳng bao giờ cháu phải lo đợi
người đến đón. Ông đứng đó, sẵn sàng như chờ cháu suốt gi cháu học. Nhiều m
nhớ ông, cháu gái cứ ngó ra ngoài cổng lớp, thỉnh thoảng thấy ông vẫn tay qua khe
cổng nhoẻn miệng cười, làm cháu rất yênm.
một ln , trường tổ chức cuộc thi " ông bà và cháu". Cặp ông cháu tôi được
đánh giá k cao, bi vì ông là một ngưi nổi tiếng nói hay, còn cháu vốn dĩ
"thông minh từ trước khi đi học"(lời cô hiệu trưởng). Hôm ấy, cháu trả lời trôi
chảy chỉ đợi ông toàn thắng. Ấy vậy mà...ông không chuẩn b tốt, cháu khóc hết cả
nước mt vì không được thi trên huyện...
Một lần khác, đang biểu din văn nghệ thì cháu bđi chơi, cô giáo và mọi ngưi
nháo nhác đi tìm vì scháu mất tích. Mi mình ông biết chỗ cháu có mặt, cháu sợ
run người, vy mà ông chẳng mng cháu lấy một câu.
Cháu lên lớp một, ông nhường cho cháu hẳn i bàn làm việc to bằng cả cái dường
cho cháu ngi học, ông bảo "ngồi cho thoải mái". Sách vở cháu để trên bàn phải
trèo hẳn lên mi lấy được, ông chê cháu bừa bộn, nhưng ri lại tự tay thu dọn gọn
gàng cho cháu ngồi ngoan.
Đi học cấp một, ông nhn thêm chức "hội trưởng hi phụ huynh" lớp cháu. Lúc
nào cháu cũng tự hào, mỗi khi thấy ông đứng lên phát biểu, mọi người chú ý lắng
nghe và vỗ tay rào rào.
Ông và cháu gắn bó với nhau còn hơn là cháu với bố mẹ. Ông bảo cháu giống bác
cả, ngưi con gái ông hết mực yêu thương nhưng đoản mệnh. Có lẽ vì thế mà ông
thương cháu như con. Cháu cứ cần gì là có, chưa có đèn học, ông đạp xa my cây
số liền mua cho. Chưa có giày, ông chở cháu đi mua đến đôi nào cháu ưng nhất.
Bố mẹ cũng chẳng hứa là học giỏi mua cho gì, còn ông thì"Học giỏi ông mua
bò cho, học giỏi ông đưa đi nghỉ mát" nghĩ đến thế cũng chỉ muốn học giỏi để có
được những thứ mình mơ.
Cháu càng ln, tuổi ông càng cao,những cơn mê ngủ do bênh tim ng khiến
ông khó kim soát được hành vi của mình. Lúc t ông ngủ đạp bay cả cửa sổ, lúc
thì ông hét đến mức hàng m cũng giật mình. Có lần cháu ngủ, ông tưởng cháu là
"quái vật" cào cổ cháu rách cả da. Có lần ông tưởng cháu là trm, ông vn cổ tay
cháu suýt gy, nhưng đau lm cháu mi dám khóc vì sbmbắt tách ông.
Những lúc như thế, ông biết làm cháu đau ông lại an ủi: "mai thích gì ông mua cho
nhé", mà ông mua là ông phải mua bằng được thứ tôi thích chứ chẳng nóing
quơ.
Thế rồi, tôi cũng phải chuyển sang ngủ với để tránh ông mê ngủ, những ngày
đầu nhớ ông kinh khủng, và ri cũng được hai năm, khi đã xây xong nhà, tôi lại
mắc màn nằm ngủ cạnh ông. Có lẽ hai ông cháu khó lòng xa nhau được.
Mùa đông nămy, trời lnh, ông có một khoản tiền tiết kiệm nho nhỏ, ông gửi bố
mẹ đi mua đệm cho ông nằm, bà đã đệm rồi, còn cháu gái mắc màn nằm cạnh
ông chưa có. Bố mẹ bảo số tin đó, bố mẹ smua đệm đẹp cho ông nằm, còn tôi
nằm với bà cũng được. Ông không nghe, ông cứ đòi chia đôi, cu một chiếc, ông
một chiếc "vì nó toàn nằm ở phòng này". Đến khi i bảo:"thôi cháu ngủ với bà,
ông mua đệm đẹp đi, rồi lúc nào thích ông cho cháu nm cũng được", thế ông
mới chấp nhận mua đệm đẹp cho mình. Đấy, ông tôi là thế đấy, không yêu ông,
kính ông thì còn ai trên đời này xng đáng hơn.
***
mi học lớp 6, nội mất, năm i học lớp 7 bác hai qua đời, cú sốc tinh thần
ln ập xuống cuộc đời ông cụ ở cái tuổi "xưa nay hiếm". Một hôm, ông leo lên cu
thang, tìm đường ra ban công chắc để khuây khỏa ni buồn, không may, ông bước
hẫng đập đầu vào cửa sổ. Máu và toàn là máu thm đầy cái áo trắng của tôi, dính
cả trên đôi tay của mẹ. Hôm ấy cứ ngỡ là ông sra đi mất, vậy mà ông kiên trì, ông
m trụ thật tài. Mọi người đưa ông đi cấp cứu, hôm sau ông đã kip ngi xe mãy t
thành phđể trở về với tôi.
Sức khỏe ông cũng từ đó thất thường, ông vẫn đạp xe khắp đường làng, ngõ xóm,
vẫn chủ hôn cho những đám cưới của người nhà. Nhưng thay bằng việc ông tự đi
chơi thoải mái thìy gigiống như là "báo cáo" vậy. Ông đi trước, mẹ,i, emi
hoặc ai đó phải âm thầm theo sau vì sông bỗng dưng ngất lịm. Chẳng ai dám để