Ước nguyện đêm
giáng sinh
Người ta nói quá kh cn có thời gian, nhưng s là bao lâu? Và đến bao gi
những điều đó thôi không còn là "quá khứ" để người ta không cn phải buồn
đau nữa?
***
Nó còn nhớ rất rõ, những buổi chiều của 10 năm về trước; nó còn nhớ rất rõ, những
đêm Giáng Sinh của 10 năm về trước...
10 năm trước cứ mỗi chiều, sau khi ba nó đi làm về sẽ chmấy mẹ con nó đi chơi.
Chỉ đơn giản là đi hóng gió, chỉ đơn giản là ba mẹ sẽ cười tươi nhìn hai anh em
chơi đùa trên cái nhà phao nho nhỏ khu vui chơi thiếu nhi. 10 năm trước, cứ tối
đến nó sẽ trèo lên sô-pha ngi cạnh ba và đưa tay ôm ba nó cứng ngắt, rồi mẹ
cắt dĩa trái cây cho mấy ba con ăn và chọc nó: "con gái cưng như vậy, sau này chắc
ba mấy đứa chọn chồng k! Chết thằng chồng tương lai của con bé Út rồi!", sau
đó cả nhà sm ran tiếng cười nói, cả nhà cùng nhau quây quần bên cái màn hình
tivi nhxíu để đón xem bộ phim truyền hình dài tập mỗi ngày. 10 năm trước, khi
cơn gió lạnh cuối năm tràn về, ba mnó sẽ dẫn mấy anh em nó đi mua thêm qun
áo, sẽ cũng nhau trang trí cây thông noel và hang đá ở nhà. đêm Giáng Sinh yên
bình, cgia đình bốn ngưi sẽ cùng nhau đi lễ, cùng nhau ăn uống mừng ngày l
m áp đó...
Nhưng đó ch là việc của 10 m về trước...
Mọi thứ trong phút chốc đã tan tành, mất hết tất cả. Nó không biết nên trách ai,
trách cái gì, chmơ hồ không rõ tkhi nào, nó đã không còn được ngi cm
giác m áp ngày đó nữa. Nó khát khao một gia đình bn người lại bên cạnh nhau,
cùng nhau đi chơi, cùng nhau ăn tối, cùng nhau trò chuyn, cùng nhau xem phim,
cùng nhau đón Giáng Sinh và biết bao ngày lễ khác trong năm. Nhưng có lẽ đó chỉ
còn có thể gọi là "mơ ước". Mơ ước đó nó từng ấp trong lòng khin là một cô
bé 9, 10 tui, những năm đầu tiên sau khi sự việc đáng buồn ấy xảy ra; thế nhưng
với suy nghĩ của một cô gái 17 tuổi hin tại, nó nghĩ điu đó chỉ là sng ép.
Nó biết mọi việc đã qua không thể nào hàn gắn li, dù có cố gắng đến mấy đi
chăng nữa.
Người ta nói quá khứ cần có thời gian, nhưng sẽ là bao lâu? Và đến bao giờ những
điều đó thôi kng còn là "quá khứ" để người ta không cần phải buồn đau nữa?
Nó không nhớ rõ chuyện gì đã xảy ra và nguyên nhân tại sao, chỉ nhớ trong đầu cái
quang cnh hỗn độn ngày ấy- i ngày mà gia đình yên bình của nó chính thức
không còn vẹn nguyên. Với đôi mắt ngây thơ của cô bé 7 tuổi c đó, nó tự hỏi
người phụ nữ lạ nào đang ngồi nói chuyện với bà ni, với ba mnó thế kia.
không biết bà ta là ai, nhưng nó có cảm giác không thích bà ta, không tchi
cách bà ta nhìn vào mẹ của nó chòng chọc như vậy. Nó nhớ c đó, bác nó đứng
bên cnh bỗng hỏi nó: "Út à, nếu cái cô ngồi ngoài đó làm mẹ kế ca con, con có
chịu không?" Nó không hiểu tại sao bác lại hỏi vy, nhưng nó hiểu tmẹ kế là ,
nghĩa là người đó sẽ vể ở chung nhà visao? Trong vô thức, nó trả li với bác:
"Con cũng không biết nữa!" Nó thật không biết, nếu có một người nữa trong nhà
mình thì chuyn gì sxảy ra...
Không cn phải suy nghĩ nhiều, ngay lập tức nó biết rằng, nếu như một người
phụ nữ khác trong nhà mình, t gia đình mình không còn như xưa nữa, và mẹ s
không còn nụ cười hiền hòa như trước kia nữa. Tối đó, nó nhìn thy mẹ khóc, mắt
mẹ đỏ hoe nhưng li đưa tay xoa đầu nó bảo khônggì đâu, bảo nó ngủ ngoan
sáng còn dậy đi học. Nó vâng lời mẹ, tính nằm xuống ngủ nhưng li thấy ba đi vào,
dẫn theo người phụ nữ đó, bảo với bà ta rng: "cũng tối rồi, nằm xuống đây ngủ
chung đi. Mai tôi chv!" Và sau câu nói đó, nó thấy mtrợn tròn mắt, nhìn ba
như thể ông không phải là con người, và hai người cãi nhau to tiếng. Nó nhìn thấy
và shãi, chạy vội ra ngoài khóc to: "anh hai ơi, ba mẹ cãi nhau,...huhu...anh hai
ơi, anh hai ơi!!!" Nó va la vừa khóc, vừa dáo dác chạy ra sân trước tìm anh hai và
bà nội, nó thực sự không biết, không biết mình nên làm thế nào mới đúng đây.
Khi mà chạy lên nhà trước rồi, nó lại nghe tiếng loảng xoảng dưới nhà sau, và li
vội chạy ra nhà sau coichuyn gì. Trước mắt nó, cảnh tượng chưa bao giờ xảy
ra. Ba nó đưa tay gạt hết chén dĩa trên kxuống, đưa tay đập nát cả cái bồn rửa
mặt, rồi đôi tay vì mảnh cứa thủy tinh mà bị rách ra, máu chảy ròng ròng xuống
nền đất. Nó khóc thét lên, chy li chỗ ba, liên tc gọi: "ba ơi! Ba ơi! Ba ơi!..." Nó
chạy theo ba lên nhà tn khi mà bác nó xuất hiệnng bó tay cho ba nó. Nó thật
sự không còn hiểu chuyện gì nữa, thật sự nó không muốn hiểu, m khóc đến sưng
mắt, ba thì sau vụ hôm đó, đã không còn là người ba mỗi tối đưa tay xoa đầu nó và
mặc cho nó làm nũng nữa...
Hiện tại nó đang lật giở lại từng tấm ảnh gia đình nó chp chung c 10 m về
trước, rồi nó lật ra những bức ảnh cách đây 9 năm, 8 năm, 5 năm... gia đình hạnh
phúc bn người không còn nguyên vẹn, nó nhìn đâu cũng chỉ thấy những mnh vỡ,
những mnh vỡ cứa thẳng vào tim. Tm ảnh Giáng sinh chụp gia đình năm vừa rồi
li không có mặt ba, trong bức ảnh chỉ có mẹ, hai anh em nó và cây thông noel
năm nào ba mua...Nụ cười ca m cũng không còn như a, gia đình nó cũng
không còn đi nhà thờ chung đêm Giáng Sinh. Hay nói đúng hơn, chỉ cần Giáng
Sinh ba đừng cãi nhau với mẹ, nó đã cm thấy yên bình lm rồi. Nước mắt ca
đã không còn rơi, không thể rơi được nữa. Anh hai nó ngày trước cũng khóc khi
thấy tình cnh ba mẹ ra nông nỗi như vậy, cũng ngậm ngùi viết một bức thư để nơi
đầu giường ba hỏi tại sao ba lại làm như thế, nhưng sau này tuyệt nhiên anh hai
không nói về chuyn này một lần nào khác. Giáng sinh năm nào anh hai cũng sẽ đi
với bạn, ba nó sẽ đi với người phụ nữ kia, chỉ có nó bên cạnh mẹ, lặng lẽ ở bên
cạnh mẹ, không nói lời nào...
Trong kí ức vụn vặt của nó, nó thy những buổi tối kinh hoàng ba mẹ cãi nhau,
giày vò nhau; nó thy cái cảnh m la nói như thể tát nước vào mặt ba, đay
nghiến ba, hung dữ nhìn ba; nó thy cái cảnh anh hai nó chạy ra vội đỡ chai nước
to đùng mà ba vì quá tức giận đã quăng vào mcủa nó và hình nh anh hai đau đớn
ôm ngực lại không cất lên bất cứ từ ngnào; nó thy một buổi trưa nó đang nằm
ngủ thì nghe thấy tiếng động lập tức chạy xuống nhà và chứng kiến ba mxung đột
với nhau, cầm đến cả dao ra hù dọa và nó đứng khóc như mưa chỉn biết
gọi:"anh hai ơi...cứu với..." Những điều đó chạy qua trong đầu nó khi nó nhắm mắt
li, đến nỗi hình thành mt thói quen, mt phản xạ, hễ cứ đang ngủ mà nghe tiếng
động gì t lập tức bật thẳng ngưi dậy và chy ngay xuống nhà. Ban đầu là mệt