
người phụ nữ lạ nào đang ngồi nói chuyện với bà nội, với ba mẹ nó thế kia. Nó
không biết bà ta là ai, nhưng nó có cảm giác không thích bà ta, không thích cái
cách bà ta nhìn vào mẹ của nó chòng chọc như vậy. Nó nhớ lúc đó, bác nó đứng
bên cạnh bỗng hỏi nó: "Út à, nếu cái cô ngồi ngoài đó làm mẹ kế của con, con có
chịu không?" Nó không hiểu tại sao bác lại hỏi vậy, nhưng nó hiểu từ mẹ kế là gì,
nghĩa là người đó sẽ vể ở chung nhà với nó sao? Trong vô thức, nó trả lời với bác:
"Con cũng không biết nữa!" Nó thật không biết, nếu có một người nữa trong nhà
mình thì chuyện gì sẽ xảy ra...
Không cần phải suy nghĩ nhiều, ngay lập tức nó biết rằng, nếu như có một người
phụ nữ khác trong nhà mình, thì gia đình mình không còn như xưa nữa, và mẹ sẽ
không còn nụ cười hiền hòa như trước kia nữa. Tối đó, nó nhìn thấy mẹ khóc, mắt
mẹ đỏ hoe nhưng lại đưa tay xoa đầu nó bảo không có gì đâu, bảo nó ngủ ngoan
sáng còn dậy đi học. Nó vâng lời mẹ, tính nằm xuống ngủ nhưng lại thấy ba đi vào,
dẫn theo người phụ nữ đó, bảo với bà ta rằng: "cũng tối rồi, nằm xuống đây ngủ
chung đi. Mai tôi chở về!" Và sau câu nói đó, nó thấy mẹ trợn tròn mắt, nhìn ba nó
như thể ông không phải là con người, và hai người cãi nhau to tiếng. Nó nhìn thấy
và sợ hãi, chạy vội ra ngoài khóc to: "anh hai ơi, ba mẹ cãi nhau,...huhu...anh hai
ơi, anh hai ơi!!!" Nó vừa la vừa khóc, vừa dáo dác chạy ra sân trước tìm anh hai và
bà nội, nó thực sự không biết, không biết mình nên làm thế nào mới đúng đây.
Khi mà chạy lên nhà trước rồi, nó lại nghe tiếng loảng xoảng dưới nhà sau, và lại
vội chạy ra nhà sau coi có chuyện gì. Trước mắt nó, cảnh tượng chưa bao giờ xảy
ra. Ba nó đưa tay gạt hết chén dĩa trên kệ xuống, đưa tay đập nát cả cái bồn rửa
mặt, rồi đôi tay vì mảnh cứa thủy tinh mà bị rách ra, máu chảy ròng ròng xuống
nền đất. Nó khóc thét lên, chạy lại chỗ ba, liên tục gọi: "ba ơi! Ba ơi! Ba ơi!..." Nó
chạy theo ba lên nhà trên khi mà bác nó xuất hiện băng bó tay cho ba nó. Nó thật
sự không còn hiểu chuyện gì nữa, thật sự nó không muốn hiểu, mẹ khóc đến sưng