intTypePromotion=1

10 Người đàn bà làm chấn động thế giới - Võ Tắc Thiên (C)

Chia sẻ: Nguyen Uyen | Ngày: | Loại File: PDF | Số trang:11

0
110
lượt xem
22
download

10 Người đàn bà làm chấn động thế giới - Võ Tắc Thiên (C)

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Nữ đế sủng nam Võ Chiếu sau khi lên ngôi Hoàng đế, mặc trang phục của nam Hoàng đế, giả nam Hoàng đế thiết lập phi tần. Người bà thiết lập là phi tần nam, lựa chọn những thiếu niên nam dáng vẻ khôi ngô, và để cho những tần nam này mặc y phục nữ ở trong cung cung phụng. Việc này bị đời sau gọi là chuyện hoang đường. Bà chọn vài người con trai đẹp nổi tiếng xung thực vào hậu cung, trở thành nam sủng, cùng Hoàng đế làm trò vui phục vụ “xem hạc...

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: 10 Người đàn bà làm chấn động thế giới - Võ Tắc Thiên (C)

  1. 10 Người đàn bà làm chấn động thế giới Võ Tắc Thiên (C) Nữ đế sủng nam Võ Chiếu sau khi lên ngôi Hoàng đế, mặc trang phục của nam Hoàng đế, giả nam Hoàng đế thiết lập phi tần. Người bà thiết lập là phi tần nam, lựa chọn nh ững thiếu niên nam dáng vẻ khôi ngô, và để cho những tần nam này mặc y phục nữ ở trong cung cung phụng. Việc này bị đời sau gọi là chuyện hoang đường. Bà chọn vài người con trai đẹp nổi tiếng xung thực vào hậu cung, trở thành nam sủng, cùng Hoàng đế làm trò vui phục vụ “xem h ạc treo ngược” xây dựng thêm “phụng thần phủ”. Vì vậy người đời sau mắng bà dâm ô ở hậu cung, hoang dâm vô độ. Hoàng đế Cao Tông mất đi không lâu, thời kỳ Võ hậu bận chính sự, b ắt đầu cả m thấy mệt mỏi. Công chúa Thiên Kim con gái thứ 18 của Cao Tổ quan hệ rất tốt với Võ h ậu, khéo nghênh tiếp, từ Thị Tỉnh Trung tìm đến một người con trai đẹp làm “linh dược” điều hòa âm dương dâng cho Thái hậu, người này vốn chính là Phùng Tiểu Bảo có quan hệ tình xưa với Võ hậu. Tiểu Bảo đương nhiên theo lời gọ i, hai người lại thưởng thức vị tình năm xưa. Khi Thái hậu 60 tuổi, lần th ứ nhất
  2. nế m được niềm vui chốn phòng khuê, người đời sau căn cứ vào việc này mà mắng Võ hậu dâm loạn. Kỳ thực, bà mải b ận việc chính trị, hoàn toàn không xem trọng tình yêu. Ngay cả khi được Cao Tông sủng ái, thì tình yêu đố i với bà cũng chỉ là biện pháp để tranh đoạt quyền lực, mà không có tình cả m và lạc thú chân chính. Nay, tuy tuổi đã về già, nhưng bình thường bảo dưỡng có chấ t, riêng nắm đại quyền tinh thần thoải mái, Thiên Kim công chúa đưa đến người bạn cũ khiến Thái hậu dường như hoa mẫ u đơn tàn lụ i, lầ n thứ nhất tưới nhuần nếm được vị ngọt. Để Phùng Tiểu Bảo có thể vào cung thường xuyên, Thái hậu cho ông ta làm trụ trì chùa Bạch Mã ở Lạc Dương, tặng tên Tiết Hoài Nghi, mượn cớ siêu độ cho danh sách Tổ tông, đi lại trong cung hành lạc, nhằm che giấu tộ i lỗ i. Vị tăng Tiế t Hoài Nghi này, dựa vào sự sủng ái c ủa Thái hậu, mới đầ u còn có sự kiêng dè, dần dầ n quên đi, ra vào lại cưỡi ngựa vua, do số người thần quan ủng hộ, gọi loa dẹp đường nhấc hàm thiếc ngựa lên, hống hách không ai b ằng. Sĩ dân đến không kịp tránh, liề n bị móng sắt đâm đầu, máu chảy đầy đất; gặp Đạo sĩ, liền khiến người cắ t tóc họ đi; tình c ờ gặp triều thần quí tộc, cũng khiế n họ quỳ xuống; ngay cả Võ Thừa Tự, Võ Tam Tư v.v… là người thân của Hoàng đế , cũng đều tranh làm người đánh ngựa mở đ ường cho ông ta, thi lễ kính chào, những triều thần khác thì ch ỉ dám giận mà không dám nói. Phùng Tư Húc, Ngự sử tả đài, chấp pháp nghiêm ch ỉnh, ngẫu nhiên gặp Hoài Nghi giữa đường, bị Hoài Nghi quát khiến thị dịch dường như đánh chết. Tô Lang Tự Ôn Quốc công tiếp theo Liễu Nhân Quỹ, nhận lệnh Hoàng hậu đóng giữ Tây kinh, Võ hậu đặc biệt triệu làm Tể tướng, nhận chức vào triều, giữa đường gặp Hoài Nghi, để tránh bạo lực ông ta thi lễ , Tiế t Hoài
  3. Nghi lạ i không đáp lễ, ngẩng cao đầu như không người. Tô Lang Tự giận dữ: “Kẻ trọc đầu từ đâu đến, lạ i dám ngạ o mạn với ta?” Tiế t Hoài Nghi đã mê muộ i ngạo nghễ ngang tang, làm sao nhẫn nại, liền cùng Quốc công đấu miệng. Tô Lang Tự ra lệnh tả hữu kéo ngã Hoài Nghi, và nhéo má ông ta vài chục cái. Nổ i nóng Tiết Hoài Nghi mặ t đỏ như gấc, vội vàng báo cáo Võ th ị. Võ thị n hìn Hoài Nghi mỉm cười: “A sư chỉ nên ra cửa Bắc, dãy cửa Nam Tể tướng ra vào, làm sao có thể phạm chứ?” Việc này nói rõ, Võ thị chỉ dùng Tiết Hoài Nghi là người tình, không để cho ông ta xúc phạm Tể tướng. Võ hậu lo sợ Tiết Hoài Nghi tiếp tục tác oai tác quái, bèn mượn c ớ nói ông ta khéo suy ngh ĩ, biế t quản lý, để cho ông ta vào cung quản lý việc tạo dinh, chịu trách nhiệm xây dựng Minh đường, Thiên đư ờng, và đại Phật. Minh đường cao 294 thước, vuông 300 thước, có 3 tầng. Tầng dưới tượng trưng cho 4 mùa; tầng giữa tượng trưng cho 12 con giáp, mặ t trên làm cột tròn, ôm vào 9 con rồng; tầng trên tượng trưng cho 24 giờ, cũng làm cộ t tròn, trên đắp phụng sắt, cao 1 trư ợng, dùng hoàng kim trang sức, hiệu là Vạ n Tượng thần cung. Phía Bắc Minh đư ờng, lại kiến trúc Thiên đường 5 cấ p, bên trong dành để chứa tượng Phậ t lớn. Tượng cao 900 thước, mũi tượng như chiếc thuyền lớn 10 hộ c (1 hộc bằng 10 đ ấu hoặc 5 đấu tùy theo từng thời h ỳ), ngón tay út có thể chứa vài chục người ngồi trên đó, bên trong quét sơn, tuyệt vời khác thường. Hoài Nghi sử dụng phí bình thường, tùy ý vào trong cung chi lấ y, không bị hạn chế. Ông ta nghĩ ra một kế khéo léo, mỗi tháng mở đ ại hội, triệu tậ p thiện nam tín nữ, đạ i hội trong chùa, thấ y có thiếu
  4. nữ nhan sắc, liề n giữ lại thiề n phòng, tùy ý mua vui, làm hư hạ i không biết bao nhiêu con gái nhà lành. Cứ như thế, dần dần bỏ Võ Hoàng đế qua một bên. Minh đường, Thiên đường và đại Phật xây dựng trong 6 năm mới xong, Hoàng đế mỗi tháng gọi Tiết Hoài Nghi vào 6,7 lần, dần dần ít nhất 2,3 lần, vì có thiếu nữ hành lạc, cuối cùng lại cự tuyệt Võ Hoàng đế gọ i vào. Như thế, Hoàng đế bèn lạ i sủng ái Ngự y Th ẩm Nam Trân. Nam Trân khéo vào phòng không để cho mọi người hoài nghi, Võ thị thích hợp cũng vui lòng. Việc này bị Tiết Hoài Nghi biết được, lửa ghen phừng phừng, phẫn nộ nổi lửa đốt Thiên đường và tượng đại Phật xây dựng trong 6 năm. Võ Hoàng đế không nhẫn được, bèn bàn với Thái Bình công chúa, ngầm phái cung nữ khỏe mạnh mai phục, dụ dỗ Tiết Hoài Nghi vào cung, trong Dao Quang điện giế t chết ông ta. Bọn tay chân c ủa Tiết Hoài Nghi, cũng bị giết hại tất cả. Sau khi Tiết Hoài Nghi bị giết, Võ Hoàng đế tự xưng Thiên Sách Kim Luân Đại thánh Hoàng đế, đổi n iên hiệu “Thiên Sách vạn tuế”, lễ mừng kéo dài 9 ngày. Tháng 12 năm thứ 2 Thiên Sách vạn tuế, Hoàng đế lấ y danh nghĩa Hoàng đế đế quốc Đại Châu, từ Thần đô Lạc Dương đi về Thần nhạc Tung Sơn, tổ chức nghi thức phong thần rất lớn. Lúc này bà đã gần 70 tuổi, đỉnh núi cao khoảng 1600m, đạp lên tuyết trắng xóa, đối mặt với gió lạnh thấu xương, chonngười theo hầu thối lui, một mình trang nghiêm lên đàn tế lễ, trong Thiên vương Thần Phong Sơn là bảo vệ Thần đô Lạc Dương. Cảnh hùng tráng này, lịch sử chưa từng có trong phong thần đạ i điển của đế vương cổ đại Trung Quốc. Sau 1 tháng làm lễ phong
  5. thần ở Tung Sơn, bệnh ngoài buồn trong nối nhau mà đến. Thổ Phiên, Khiế t Đan, Đột Quyết nhiều lần vi phạm biên giới, văn thư báo gấp liên tiếp đưa lên. Khi Lưu Tư Lễ - thích sử Cơ Châu tấn công Khiết Đan, lại âm mưu phản đối nữ đế lâm triều. Mùa thu nhiều việc, khiến sức lực Hoàng đế không đủ, vấn đề khó khăn là lập con của Lý thị làm Thái tử hay cháu của Võ thị tiếp thừa, c ũng khiến Hoàng đế quá mệ t mỏi về tinh thần và thể chất. Lúc này, Thẩm Nam Trân ngự y một thời theo hầu Hoàng đế , vì đến trung niên, thân thể suy yếu mà mấ t đi s ự sủng ái. Vì thế, công chúa Thái Bình con gái yêu vì mẫ u hoàng tìm đế n anh em Trương Dị, Trương Xương Tông thiếu niên, dáng dấp xinh đẹp, am hiểu âm luậ t. Xương Tông tuổi chỉ 20, mày mắ t thanh tú, thân thể cường tráng. Thái Bình công chúa giới thiệu với mẫ u hoàng, và gọi Xương Tông vào cung. Xương Tông xuấ t hiện trước mặt Võ Hoàng đế, khiến tình cảm trào dâng, ngay cả các cung nữ lớn tu ổi trong cung cũng không tự ch ủ được phải phát ra lời khen. Xương Tông, hầu hạ suốt đêm, khiến Hoàng đế yêu thích vô cùng, Tiết Hoài Nghi, Thẩm Nam Trân trong quá kh ứ đều không bằng người mới. Trương Xương Tông tuy tuổi nhỏ nhưng dục vọng mạnh, trải qua đêm vui, lo lắ ng chống đỡ không nổi, bèn xin cho ngư ời anh Trương Dị đ ược tiến cử vào. Hoàng đế đồng ý, ngày thứ hai bèn gọi Trương Dị. Công phu qua đêm của Trương Dị quả nhiên đặc biệt hơn so với Xương Tông, nhưng tình cả m dịu hiền khúm núm, còn kém một nước so với người em. Võ Hoàng đế nhận biết sở trường của mỗi người, cách đêm đổi người, giao hoan triệt để . Sau đó bèn phong Trương Xương Tông làm Vân Huy Tướng quân, phong Trương Dị làm Tư Vệ Thiếu khanh, đặc biệ t tặng cho anh em họ nhà cửa khang
  6. trang, nô tỳ, tài sản trâu ngựa rất nhiều, ngoài ra còn thêm 500 tấm lụa đẹp. Từ đ ó hai Trương thay phiên nhau vào ngự triều, sủng ái không ai bằng. Ngay cả cha của hai Trương cũng được truy tặ ng làm Thích s ử Tương Châu, mẹ c ũng được phong làm Thái phu nhân. Không lâu, Hoàng đế lại tiến giao cho Xương Tông làm Ngân thanh quang lục đại phu, quyền lực của hai Trương không đầ y 1 tuần (10 ngày), đ ã là uy chấn kinh đô. Các anh em Võ và khách Tổ tiên, đều tranh nhau cùng lên cửa yế t kiến, rất hâm mộ, thậm chí đích thân vì hai Trương dắt ngựa cầm roi, tôn Trương Dị làm ngũ lang, Xương Tông làm lục lang. Trong cuộc sống riêng tư, Võ Hoàng đế hết sức nuông chiều hai Trương, xem anh em Trương thị là Bảo Chương, Lâm Phàm trong thần thoại. Nhưng trên chính trị, bà lại công tư phân minh, hoàn toàn tin tư ởng vào danh tướng Địch Nhân Kiệt, tất cả chính sự đều giao cho ông ta xử lý. Đặc biệt trong vấn đề sắc lậ p Hoàng Thái tử, nhiều lần nghe theo ý kiến Địch Nhân Kiệt. Địch Nhân Kiệt ung dung nói với Hoàng đế: “Hoàng đế dãi gió dầm mưa, thân liề u gươm đao, để yên thiên hạ, truyền cho con cháu. Đạ i đế đem hai con ủ y thác cho bệ hạ , nay b ệ hạ muốn thay đ ổi tộc của chúng, chẳng phả i là ý trời ư! Vả lạ i cháu và con ai thân hơn? Bệ hạ lập con, thì thiên thu vạn tuế sau này, thay cơm Thái miế u, tiếp thừa vô cùng; lập cháu, thì chưa nghe cháu là Thiên tử mà lễ miếu cô vậy.” Ra sức khuyên bảo Hoàng đế triệu hoàn Lư Lăng Vương. Các trọng thần khác, như Lý Chiêu Đức, Vương Phương Khánh, Vương Cập Thiện v.v…, cũng khuyên Hoàng đế lập con mà không nên lậ p cháu. Nhưng Hoàng đế ý đã định. Như thế , Võ
  7. Hoàng đế sau khi suy ngh ĩ trăm lầ n, lặng im và đau khổ đưa ra quyết sách chính thức, tiếp nhận kiến ngh ị của Địch Nhân Kiệt, làm tiêu tan nỗi băn khoăn đổ i lậ p Ngụ y Hoàng Tự cháu của Võ th ị, quyế t định tiếp theo phục hồi lại Lư Lăng Vương Thái tử trước kia đã bị phế bỏ, lập lại Ngụy Thái tử. Sau khi địa vị Thái tử Lý Hiển được xác lập, Hoàng đế lại lo lắng cháu của Võ thị sẽ gặp tai nạn bị tiêu diệt khi không có bà. Vì thế , Hoàng đế lại gọi Thái tử Lý Hiển, tướng Vương Đán, Thái Bình Công chúa cùng với các vương Võ thị đến, ra lệnh họ thệ ước “Sau khi Hoàng đế mất đi, giữa Thái tử Lý Hiển và tộc Võ th ị tuyệt đối không sinh ra tranh chấp gì”. Nh ư thế còn chưa đủ, bà lại ra lệ nh cho Thái tử Lý Hiển tuyên đọc văn thệ giữa mọi người tại cung Thông Thiên, hướng đến trời đất triều thần phát thệ, và văn thệ được kh ắc trên phiếu sắt, c ất giữ trong sử quán. Đương nhiên, đây chỉ là mộ t nỗ lực, mộ t hy vọng c ủa Hoàng đế. Trong lòng Hoàng đế cũng rõ, sau khi bà trăm tuổi, con cháu Lý Đường lạ i nắm quyền, lời thệ ước này cũng có thể không được tuân thủ, bà cũng không thể quản lý được. Khi Võ Hoàng đế nhận thức, về sau “Đế quốc Đại Châu ch ỉ có một đ ời ta”, thì cũng dần dần chán nản đối với chính trị, ít quản lý chính sự, mà chuyển hướng đi tìm nh ững niềm vui tuổ i già. Bà ra lệnh cho Tăng nhân Hồ Siêu nghiên cứu bào chế thuốc trường thọ, trải qua 3 năm, hao rất nhiều tiền, cuối cùng thành công. Đây là một loại thuốc tính thanh xuân, sau khi dùng, tính dục tăng mạnh. Bà tuy đã hơn 70 tuổi, nhưng sau khi cùng anh em hai Trương hành lạ c, cả m nhận được sự sảng khoái chưa từng có. Hoàng đế đạ i Ngụy cao hứng, hậu tặng Hồ Siêu, đổi
  8. niên hiệu Cửu thị, đạ i xá thiên hạ. Hoàng đế quả thật giống như tuổi trẻ, tự mình cũng cảm th ấy hồi phục sức s ống. Vì th ế, ở Lạc Dương hầu như mỗi ngày đề u phải tổ chức yế n tiệc để hai Trương trong lòng Ngụy, Hoàng đế nhiều lần đích thân tham gia. Một lần trong yến tiệc, Võ Tam Tư khoe khoang Trương Xương Tông không thuộc về n gười đ ẹp nhân gian, có thể là Hoàng tử Tiên nhân gỉa chuyển thế . Sau khi Hoàng đế nghe được rất cao hứng, đ ặc biệt nảy sinh suy nghĩ kỳ lạ, ra lệ nh căn cứ theo câu chuyện truyền thuyết, ch ế tạo ra hạc gỗ có bánh xe và áo s ợi mẫ u hoa văn có hình hạc, để Trương Xương Tông gỉa cưỡi hạc thổi sáo làm Hoàng tử “Thái tử lên Tiên”, và gọ i Tống Chi Vấn , Thẩm Toàn Kỳ thi nhân đến theo dõi thi phú. Đồng th ời, Hoàng đế ra lệnh lựa chọn càng nhiều thiếu niên anh tuấ n, đưa vào Phụng thần phủ để dễ cung phụng. Như thế, trong cung ngoài cung truyền nói rất dữ dộ i “Nữ đế hoang dâm”, nhanh chóng truyề n khắp trong dân gian. Cuố i cùng Hoàng đế tuổi già sắc suy, đ ối với hai thiếu niên đẹp Xương Tông, Trương Dị mà nói, đương nhiên không thể thỏa mãn. Bên cạnh Hoàng đế có một n ữ Thượng quan Nhu Mì (cháu gái của Thượng quan nghi lễ), thi phú hội họa đều rất khéo, tuy đã ngoài 30, chỉ vì vẫn cứ là xử n ữ, dáng vẻ đẹp không kém thiếu nữ. Rõ ràng, Thượng quan Nhu Mì có ma lực rấ t lớn trong mắt Trương Xương Tông. Một hôm, hai Trương và Thượng quan Nhu Mì cùng hầu Hoàng đế dùng cơm, Xương Tông và Nhu Mì lại chăm chú nhìn nhau say đắm. Mộ t đôi tình nhân còn chưa tự biế t, mà tuổi già Hoàng đế đã xét thấy. Chỉ thấy Hoàng đế duỗ i tay
  9. ôm vào, bỗng nhiên một luồng ánh sáng hướng lên đầu Nhu Mì bay đi. May thay Nhu Mì nhanh mắt nghiêng đầu qua một bên, Hoàng đế trợn mắt nhìn họ , sau đó phất tay áo mà đi. Sau sự việc, Nhu Mì bị giam cầm ở lao nữ, hai Trương cũng bị đố i xử nhạ t nhẽo nhiều giờ. Do hai Trương khóc lóc cầu hòa, dâng hiến n ịnh nọt, mới lại được Hoàng đế sủng ái, Nhu Mì cũng chỉ b ị xử cắt tóc, tiếp tục giữ lại trong cung. Từ câu chuyện này có thể thấ y được, Hoàng thượng tuy già, nhưng sự ghen tuông chưa giảm. Sau khi danh tướng Địch Nhân Kiệ t qua đ ời, Hoàng đế than thở “Triều đình không còn ai vậy”. Ha i Trương bắt đầu can dự triều chính, gặp phả i ác cả m của Thái tử, Đại thần và các vương Võ thị. Trên dưới triều đình cùng suy nghĩ “Hoàng đế tuổi đã cao, không bằng sớm nhường ngôi cho Thái tử”. Nội quan Tô An Hằng hai lần dâng s ớ, khuyên Hoàng đế “nhường ngôi cho Đông cung, để dưỡng Thánh thể”, Hoàng đế đích thân triệu kiến và tặng thưởng, nhưng lạ i không xử lý thêm. Khi Quận vương Trọng Nhuận trưởng tử, Quận chúa Vĩnh Thái con gái và Vũ Đình Cơ (trưởng tử c ủa Vũ Thừa Tự) rể của Thái tử Lý Hiển cùng uống rượu, nói đến quan hệ của Tổ mẫu tuổ i già và hai Trương, vì bất mãn hai Trương chuyên ngang ngược, ngữ khí rấ t dữ dội. Lời nói truyền đến tai hai Trương, họ liền thêm dầu thêm mỡ vào và báo đến Hoàng đế. Sau khi Hoàng đ ế nghe được rất nổ i giận, liề n ra lệnh cho Thái tử Lý Hiển thẩm vấn xử trí. Thái tử vì bảo toàn địa vị của mình và bảo vệ mạ ng sống của những người khác trong cả nhà, đành chịu đau ra lệnh trưởng tử, con gái và rể tự sát. Việc này, điểm sai là bức bách phi Hàn thị của
  10. Thái tử không sinh đẻ, Hà n th ị quyết tâm “quân tử báo thù, 10 năm không muộn”. Đợi Trọng Nhuận chết được 3 năm, khiến Thái tử Lý Hiển, tướng Vương Đán và Thái Bình Công chúa không yên, lo sợ hai Trương còn sẽ báo thù. Vì th ế, sau khi 3 anh em bí mật bàn bạc, dâng tấu thỉnh Hoàng đế phong Trương Xương Tông làm vương. Lúc này, hai Trương đã trở thành mộ t phần không thể thiếu trong cuộc sống tuổi già của Hoàng đế, đã có các người của Thái tử khẩn cầu, Hoàng đế liề n phong Trương Xương Tông làm Nghiệp Quốc công. Sự việc này làm chấn độn g thiên hạ, phản đối hai Trương càng thêm dữ dội. Tháng 11 năm Trư ờng An thứ 4, thành Lạc Dương mưa tuyết nhiều, gió lạnh dữ dội, bệnh tình của Võ Hoàng đế n ghiêm trọng, không thấy Tể tướng, cũng không thấy lâm triề u, bên cạnh chỉ có hai Trương hầu h ạ. Các quan viên văn võ lo lắng Hoàng đế trong bệnh sẽ mê mờ đem quyền lực giao cho hai Trương, quyết định lập kế cách ly hai Trương, giế t chết họ . Vì thế, mộ t người tên Dương Nguyên Tự liền ra báo cáo hai Trương âm mưu tạo phản. Hoàng đế biết rõ hai Trương không quay lưng phản mình, nhưng vì thân mình đang bệnh, chỉ có thể giữ hai Trương lại bên thân, mới có thể bảo đả m sự an toàn cho hai thanh niên trẻ này. Trương Đông Chi Tể tướng tuổi đã 80 và Thôi Huyền Vĩ là Lãnh tụ “Quang ph ục Đường thấ t”, quyết đ ịnh ủ ng hộ Thái tử Lý Hiển đem binh bức bách Võ Hoàng đế thoái vị. Vì thế , ngày 22 tháng giêng năm Thần Long nguyên niên, Trương Đông Chi, Thôi Huyền Vĩ thống lĩnh 500 quân Vũ Lâm, bước vào Đông cung, ôm Thái tử Lý Hiể n lên ngựa, lãnh đạo binh tiến công vào cung Nghênh
  11. Tiên nơi Hoàng đế cư ngụ. Hai Trương nghe được bên ngoài có tiếng động, bèn nhanh chóng chạy đến cửa cung nhìn, bị giế t chế t. Khi Thái tử Lý Hiể n đ ứng trước giường bệnh c ủa Hoàng đế, Hoàng đế giận dữ trách hỏ i: “Vốn việc con làm là tốt phải không?” Như vậy ngày 24 tháng 1 năm 705, kế t thúc sự th ống trị của nữ Hoàng đế trước sau chưa từng có trong lịch sử. Thái tử Lý Hiển lên ngôi lần thứ hai, hiệu là Trung Tông. Võ Hoàng đế được đưa đến cung Thượng Dương tĩnh dưỡng, được tôn phụng là “Tắc Thiên Đại Thánh Hoàng đế”. Từ đó trở đ i, mới bắt đầu xuất hiện hiệu gọ i “Tắc Thiên”. Ngày 26 tháng 11 năm 705, nữ Hoàng đế Võ Tắc Thiên quy tiên, hưởng thọ 82 tuổi. Trước khi lâm chung bà di chiếu “bỏ đế h iệu, gọ i Tắc Thiên Đạ i Thánh Hoàng hậu”, và dặn chôn chung với Cao Tông Hoàng đế, trước lăng dựng bia không chữ. Một đời nữ Hoàng đế đổi triều thay thời đại, công tộ i muôn đời người sau đánh giá. Tuy lịch triều lịch đại công tội của Võ Tắc Thiên đúng sai sánh giá không thống nhất, nhưng bà là nữ Hoàng đế duy nhấ t ảnh hưởng đến lịch sử Trung Quốc. Từ năm 1988, thành phố Quảng Nguyên tỉnh Tứ Xuyên, mỗi năm vào ngày 1 tháng 9 định làm ngày lễ phụ nữ, để kỷ niệm nữ Hoàng đế Võ Tắc Thiên. Điều này cho thấy, quần chúng nhân dân Trung Quốc không quên bà.

CÓ THỂ BẠN MUỐN DOWNLOAD

 

Đồng bộ tài khoản