
Bát Tiên ( The Eight Immortals )
Bạn biết gì về Bát Tiên ?
Ngày Tết đến rồi , nhieu tranh treo tưởng nói vể Tám Tiên nầy...
Tết đến nhiều tranh Xuân được treo trong nhà , mừng Xuân đến rồi
. Nhiều nhất là tranh Phúc Lộc Thọ .
Người ta mong được vừa Phước ,con cái đầy nhà , nguiời ta mong
Lộc tài sản đầy kho và dốn lâu trăm tuổi đề hưởng hết những thứ
nầy .
Có nhà treo tranh Bát Tiên mong được phép lạ đến từ một trong
tám vị tiên nầy .
Tại miền nam nước Việt , tận cùng đất Việt chúng ta có vùng đất
phong cảnh hữu tình …xa xa là biển Nam hải , sóng nước một màu
xanh dương tuyệt đẹp , đất gần nhiều hồ ao núi đẹp .
Quanh năm gió mát , đêm về hàng vạn vì sao lấp lánh tận chân
trời…có một hồ thật đẹp , vắng vẻ…dân làng nơi xa thường thấy
nhiều sao xẹt lên xuống nơi nầy , ít ai dám lai vãng đến .
Ngày kia có một người tiều phu đi lạc đến nơi nầy , dêm0 khuya
rồi…nhưng anh cãm thấy bầu trời vùng nầy có nhiều điều khác
thường…ấm áp vui tươi .

Kia kìa người tiều phu hình như nghe tiếng hát phát xuất từ nơi hồ
gần đó . Anh nương theo đường mòn quanh co từ triền núi đi đến
xem…Một bầy tiên nữ đang nô đùa dưới nước .
Anh đánh bạo đến gần …
Nhóm tiên nữ thấy người trần gian đến , bèn rời hồ rồi lần lần bay
từ từ đi lên .
Anh tiều phu ấy hỏi mấy tiên nữ ấy là ai ? Một vị tiên cô nói trong
tiếng cười của bầy tiên nữ.
, Cười đáp : “ Ta là Hà Tiên Cô cùng mấy tiên nữ đến nơi nầy vui
chơi – thôi Ta đi đây “…
Thế là vùng đất nầy mang danh là Hà Tiên , mà nhiều người lầm
cho là Hạ tiên…
Tiên nào Hạ ? Tiên nào Thượng ?
Đây chính là một trong Tám vị Tiên mà chúng ta thường thấy
trong tranh ảnh hay trong truyên của người Trung Hoa .
Vậy bạn có biết rành tên tám vị tiên nầy hay không ( The Eight
Immortals ) ?
Trở lại câu chuyện thần tiên Trung Hoa :
Đứng đầu cõi tiên là Tây Vương Mẫu ( bà Mẹ Vua ở Phương Tây
). Bà là bà Chúa Tiên các cõi . bà sống trong cung điện bằng vàng
ở trên núi Côn Luân ( hướng Tây ).
Người Trung Hoa lúc đó chưa đến sông Dương Tử , họ chỉ ở trên
vùng Hoàng Hà đi dài đến Afghanistan , Pakistan và Butan là hết .
Thật ra núi Côn Luân đó chính là rặng núi Hindu Kush .
Núi Côn Luân là núi thiêng vì hiểm trờ ,chưa ai đi đến và về bình
an …Tương truyền Lão Tử là chúa các vì tiên ba cõi , khi rời đất
Trung Hoa rồi cởi trâu xanh về lại núi Côn Luân rồi mất tích luôn
từ đó đến giờ.
Ngay cả Trần Đoàn Lão Tổ , người khai sáng ra trường tư thục ,

dạy Truong Nghi , Tô Tần , dạy Tôn Tẩn và Bàng Quyên pháp
thuật nghề quân sư . Trần Đoàn Lão Tổ khai sáng ra nghề Tử Vi
Đẩu Số , cùng phép chiêm nghiệm bầu trời ( nay Tử Vi đẩu Số còn
lưu truyền , nhưng phép chiêm nghiệm thiên văn thỉ hầu như thất
truyền )…Trần Đoàn Lão Tổ cho biết là Người xuất thân từ núi
Côn Luân mà ra…
Như vậy núi theing6 Côn Luân hay rặng núi Hindu Kurk là núi
thiêng của các vị thần tiên Trung Hoa .
Trở lại Tây Vương Mẫu , dưới trướng của bà có đến 5 ngọc nữ , Bà
di chuyển bằng xe kéo bởi những con hạc trắng , dẩn đường là bầy
chim xanh dương .
Nơi góc vườn thượng uyển của cung điện Tây Vương Mẫu là
những cây đào tiên , mà 1 nghìn năm mới kết hoa , 1 nghìn năm
mới kết trái và 3 nghìn năm trái mới chín .
Khi vườn đào chín thì Bà mời các thần tiên bốn cõi đến tham dự .
Lễ Hội gọi là Bàn Đào Trường Thọ .
Mỗi vị thần tiên được một trái đào chín ăn . Đào chín ăn xong có
chất sống lâu nghìn tuổi .
Cho nên trong tranh Phước Lộc Thọ thì chúng ta thấy ông Thọ tay
cầm quả đào chín .
Người Trung Hoa rất trọng quả đào . Quả đào vốn không phải xuất
xứ từ lòng đất Trung Hoa , mà từ ngoại quốc Tây Vực nhập vào ,
như quả nho chẳng hạn …
Quả nho được người ngoại quốc chế ra rượu , mà dân Trung Hoa
xem là loại rượu cực quý .
Bạn nên xem lại bài chúng tôi viết về bài thơ : “ Bồ đào mỹ tữu dạ
quang bôi “….đó chính là rượu nho vậy .
Theo biên niên sử mà người ta đào xới và đọc được thì vào thế kỷ
II B.C Bà Tây Vương Mẫu tiếp Vua Chu Mục Vương ( thời nhà
Chu ) ( đúng là khoảng năm 985 B.C ) tại Hồ Châu Báu .

Bà cho nhà Vua quyển thiên thư dạy về phép trường sanh bất tử .
Bà khuyên nhà vua bớt ăn thịt và diệt dục càng nhiều càng tốt .
Lần xuất hiện sau cùng mà biên niên sử ghi lại là Bà Tây Vương
Mẫu có đến gặp Võ Tắc Thiên . Nên nhớ Võ Tắc Thiên sống rất
trường thọ hơn mọi bà Vua bà Chúa của Trung Hoa .
Nơi mồ mã của Võ tắc Thiên người ta đào xới thấy một tảng đá rất
to và cao , chôn vùi dưới đất hàng nghìn năm nay …khi đem lên
mặt đất thì tảng đá nầy không có chử ghi gì hết…mà người đời sau
nầy cho là kinh vô tự ( kinh không chữ - người có lòng lành thì chữ
mới xuất hiện ) .
Các nhà khảo cổ rất ngạc nhiên vì chưa từng thấy như vậy , vì
người xưa không ai tốn công đẽo đá thật to từ núi rất xa vạn dặm
mà đến nơi nầy , rồi chôn khơi khơi dưới lòng đất …Mộ của Võ
tắc Thiên có nhiều tảng đá như vậy , ngay cả ngôi mộ chí thì cũng
không ghi dấu tích gì . Ngôi mộ không người .
Đây hình vẽ Bát Tiên trong một tô sành men lam Huế , tìm đươc
tại Thành Nội ngày xưa , nét vẽ còn rỏ
Đây là những người phàm trần mắt thịt ,trước khi thành tiên họ là
những người mang xác phàm như chúng ta vậy .
Cũng hỉ nộ ái ố ,dục lạc sầu bi . Sau đó có căn duyên tu luyện mà
đạt được chức vị thần tiên .
Nhưng họ vẩn phải tu luyện mãi bằng không thì mất từ từ chức vụ
thần tiên đã có . Nghĩa là do sức họ và do tu luyện của họ mà thần
tiên có được .
Đứng đầu Bát Tiên là Lý Thiết Quài .
Đây là những người phàm trần mắt thịt ,trước khi thành tiên họ là
những người mang xác phàm như chúng ta vậy . Cũng hỉ nộ ái ố
,dục lạc sầu bi . Sau đó có căn duyên tu luyện mà đạt được chức vị
thần tiên . Nhưng họ vẩn phải tu luyện mãi bằng không thì mất từ
từ chức vụ thần tiên đã có . Nghĩa là do sức họ và do tu luyện của

họ mà thần tiên có được .
Đứng đầu Bát Tiên là Lý Thiết Quài .
Lý Thiết Quài học đạo trực tiếp từ Lão Tổ ( vị Chúa Tiên trên
Thượng giới ).
Học đạo bằng phương pháp xuất hồn lên Thượng giới , rồi trở lại
trần thế tu luyện rồi lại xuất hồn tu học bước cao hơn .
Lý Thiết Quài mang hình dạng què quặt ăn mày gớm ghiết mà ta
thấy trong tranh .
Nhưng thật ra ông họ Lý , dáng người nho nhã thanh cao . Ông có
1 học trò theo sát ông mà thôi .
Ngày kia ông xuất hồn lên học đạo cõi cao , ông nói với.học trò là
“ ráng canh xác của ông cho đừng bị suy xuyển , chứng 3 tuần ông
sẽ trở về , đừng động đậy xác chết gì hết , chỉ canh thú vật chuột
gặm đừng xâm phạm thi thể trong vòng 3 tuần ấy là xong …”
Học trò nghe lời …
Đến tuần lễ thứ 3 , vào những ngày chót thì học trò ấy được tin Mẹ
mất . Học trò nóng lòng đợi thầy về .
Không thấy thầy về , học trò bèn đốt thi thể của Thầy cháy ra tro
rồi lạy 3 lạy mà rời núi .
Quả nhiên đúng 3 tuần thì ông Lý từ cõi cao trở về trần .
Không thấy học trò và biết thân xác của mình bị học trò xấu tánh
đốt mất …mà giờ nhập thế gần kề…
Ông Lý bèn bay lên cao , thấy dưới chân núi có một người ăn mày
lỡ lói , người ăn mày nầy vừa chết , thi thể còn nóng .
Bất đắc dỉ Ông Lý đành nhập hồn mình vào xác ăn mày .
Sống dậy , ông buồn chán thế thái nhân tình .
Ông đi đến nhà học trò nơi xa, thấy quả thật người mẹ của học trò
đã chết , học trò đang khóc lóc thê thãm…động lòng , ông làm
phép cho người mẹ của học trò sống lại…rồi ông đi mất .

