
Ph n 24ầ
CHUY N ĐI C A NG I Đ PẾ Ủ ƯỜ Ẹ
Quách T Phóng b c vào hi u ăn,th y m t bàn k n i góc phòng có m t giai nhânử ướ ệ ấ ở ộ ề ơ ộ
thu c nhóm “tân ti n”(1) m c b đ màu sáng, đang ng i u ng n c chanh, m t luônộ ế ặ ộ ồ ồ ố ướ ắ
nhìn ra c a bên ngoài. Anh đoán có l đó là Trác Dĩnh, bèn r o b c đ n h i: “Trácử ẽ ả ướ ế ỏ
Dĩnh ph i không?”ả
Cô ta g t đ u, ra hi u m i ng i, và nói : “Anh là Quách T Phóng?”ậ ầ ệ ờ ồ ử
T Phóng ng m cô qua c p kính râm, làn da tr ng ng n, hai bên s ng mũi h i l m t mử ắ ặ ắ ầ ố ơ ấ ấ
tàn nhang, l p ph n thoa đã che đi g n h t; cô có khuôn m t trái xoan r t chu n m c,ớ ấ ầ ế ặ ấ ẩ ự
đôi m t to tròn h i gi ng Tri u Vi(2). T Phóng th m nghĩ.ắ ơ ố ệ ử ầ
“Qua đi n tho i cô nói có bi t đôi nét v Lâm Mang, sao cô không email g i th ng choệ ạ ế ề ử ẳ
tôi?”
“Vì tôi không mu n đ l i b t c ghi chép nào”.ố ể ạ ấ ứ
“Hay l m, r t có b n s c c a công ty Thân H ng”. T Phóng c i chi u l . “Nào, côắ ấ ả ắ ủ ồ ử ườ ế ệ
nói đi, tôi xin l ng nghe”.ắ
“Anh hãy tr l i tôi tr c đã, sao l i bi t s phôn và email c a tôi?”ả ờ ướ ạ ế ố ủ
“ kìa, Thân H ng là m t công ty l n, n i nào ch ng có d u chân c a các v ? Tôi đãƠ ồ ộ ớ ơ ẳ ấ ủ ị
tra c u thông tin v H i ch th ng m i Nam Kinh năm ngoái, th y ghi tên hai ng iứ ề ộ ợ ươ ạ ấ ườ
khi c n liên h là Lâm Mang và Trác Dĩnh”. T Phóng c m th y Trác Dĩnh ch ng ph iầ ệ ử ả ấ ẳ ả
h ng d đ i phó, nên anh không vòng vo gì h t.ạ ễ ố ế
“Đ c. Tôi còn m t yêu c u n a, hôm nay tôi g p anh,m c đích ch y u là mu n traoượ ộ ầ ữ ặ ụ ủ ế ố
đ i v i anh thông tin mà tôi c n”. Trác Dĩnh ng i đàm phán, là r t khó nh n.ổ ớ ầ ồ ấ ằ
T Phóng th m ng c nhiên: “Vâng, n u tôi bi t thì…”ử ầ ạ ế ế
“N u không bi t thì anh đi đi u tra giúp tôi!”ế ế ề
Ôi, nh ng v MBA(3)! T Phóng nghĩ mà t c. Con ng i Trác Dĩnh cũng “trình làng”ữ ị ử ứ ườ
th ng tu t nh b n s y u lý l ch c a cô ta.ẳ ộ ư ả ơ ế ị ủ
“Đ c, tôi c t m nh n l i, v n đ này còn ph thu c vào ch t l ng c a thông tinượ ứ ạ ậ ờ ấ ề ụ ộ ấ ượ ủ
mà cô cho tôi bi t”. T Phóng t ra lỳ l m.ế ử ỏ ợ
“Th thì tùy anh v y, coi nh tôi ch a nói gì h t, chúng ta ăn xong, đu ng ai ng iế ậ ư ư ế ờ ườ
n y đi!”ấ
“Thôi đ c, thôi đ c! Cô đã th ng. Tôi xin nh n l i…nh ng cô không s tôi ch yượ ượ ắ ậ ờ ư ợ ạ
làng à?” T Phóng hi u r ng mình ch ng có năng khi u làm kinh doanh.ử ể ằ ẳ ế
Trác Dĩnh c i th n nhiên: “Anh ch y làng hay không, cu i cùng tôi v n s có đ cườ ả ạ ố ẫ ẽ ượ
thông tin c n thi t. Tôi ch nói đùa anh v y thôi. Nh ng đúng là tôi mu n anh cho bi tầ ế ỉ ậ ư ố ế
Lâm Mang hi n đang đâu?”ệ ở
“Anh ta bay h i r i! N u có th tìm th y thì tôi s th nh giáo đ c anh ta kh i th ,ơ ồ ế ể ấ ẽ ỉ ượ ố ứ
ch ng ph i nh c s c ch y đ n t n Th ng H i này!”ẳ ả ọ ứ ạ ế ậ ượ ả
“Tôi cũng đoán th ”. Trác Dĩnh b ng ng ng b t,nh ng ngón tay búp măng nhè nh gõế ỗ ừ ặ ữ ẹ
trên m t bàn, hình nh đang nghĩ xem nên nói ti p ra sao.ặ ư ế
Im l ng m t lúc. T Phóng b t đ u c m th y s t ru t, bèn nói: “Hay là,tôi g i mặ ộ ử ắ ầ ả ấ ố ộ ợ ở
đi u này v i cô. Cô và Lâm Mang đã t ng yêu nhau, đúng không?”ề ớ ừ
“Tôi không thích nói d i, nh ng r t l là t i sao anh l i bi t nh ?” Trác Dĩnh nhìnố ư ấ ạ ạ ạ ế ỉ
ch m ch m vào c p kính râm c a T Phóng.ằ ằ ặ ủ ử
“Ch là ph ng đoán li u c a tôi! Tuy không hi u v Lâm Mang nh ng đ i khái tôiỉ ỏ ề ủ ể ề ư ạ

cũng bi t anh ta háu gái còn m nh h n các cô gái mê đ trang s c! Anh ta dám theoế ạ ơ ồ ứ
đu i, giăng l i vét s ch, b t cá hai m i tay cũng không m i! Hai v , m t ng i phổ ướ ạ ắ ươ ỏ ị ộ ườ ụ
trách th tr ng ,m t ng i ph trách tiêu th , cùng có m t vài H i ch tri n lãm,ị ườ ộ ườ ụ ụ ặ ở ộ ợ ể
cùng đi giang h thì l a g n r m lâu ngày cũng bén! Hu ng chi Lâm Mang x a nay đâuồ ử ầ ơ ố ư
ph i Li u H Hu (4), l i có hình th c mi n chê, n u hai v không qu n l y nhau thìả ễ ạ ệ ạ ứ ễ ế ị ấ ấ
m i là chuy n l ! Này, xin h i li u hai ng i đã…” M i khi đ c ý, T Phóng th ngớ ệ ạ ỏ ệ ườ ỗ ắ ử ườ
không che gi u đ c n a.ấ ượ ữ
“Xin anh ch đi sâu vào các chi ti t. Anh đã đoán đúng, chúng tôi đã t ng yêu nhau,ớ ế ừ
nh ng r i tôi nh n ra quan ni m c a mình và anh ta khác nhau quá xa. Tôi c n m tư ồ ậ ệ ủ ầ ộ
b n đ lâu dài, còn anh y c n nh ng cú s c ho c là nh ng m c đích m nh h n. Tôiế ỗ ấ ầ ữ ố ặ ữ ụ ạ ơ
xin ch u cái trò ch i y, bèn tuyên b chia tay , ít ra cũng g i là rút lui an toàn không bị ơ ấ ố ọ ị
t n th ng”. Trác Dĩnh tuy có ph n ng o ngh nh ng ph i nói là cô r t th ng th n.ổ ươ ầ ạ ễ ư ả ấ ẳ ắ
“Gi ng nhau m t cách đáng s !” T Phóng l p t c nghĩ đ n T Dao, anh kêu lên.ố ộ ợ ử ậ ứ ế ư
“Cái gì gi ng nhau? Ai gi ng ai?”ố ố
“À…không có gì .Có m t cô gái cũng nhìn nh n r t gi ng cô, nh ng ch a s c s oộ ậ ấ ố ư ư ắ ả
b ng!”ằ
“Tôi đã cho anh bi t thông tin quan tr ng r i, đúng ch a?” Trác Dĩnh l nh lùng nhìn Tế ọ ồ ư ạ ử
Phóng.
“Đúng là r t quan tr ng. Nh ng còn lâu m i đ , tôi r t mu n bi t t i sao anh ta l i điấ ọ ư ớ ủ ấ ố ế ạ ạ
kh i Th ng H i?”ỏ ượ ả
“Có nh ng đi u, dù r t riêng t , tôi cũng đã nói v i anh nh ng có nh ng đi u tôiữ ề ấ ư ớ ư ữ ề
không th cho bi t. Nh t là hôm nay tôi nghi m ra r ng anh ch ng ph i ng i đáng tinể ế ấ ệ ằ ẳ ả ườ
c y, nên tôi càng không th cho anh bi t”.ậ ể ế
Nh ng nhân v t MBA có khác! T Phóng s p n i điên: “Th thì cô…”ữ ậ ử ắ ổ ế
“Tôi không nh anh t ng đâu, tôi s giúp anh, nh ng không tr c ti p nói v i anh thôi.ư ưở ẽ ư ự ế ớ
Tôi cho anh hai đ u m i: m t là hãy đ c l i t “Văn H i Báo” ngày 11 tháng 8. Có v nầ ố ộ ọ ạ ờ ố ấ
đ gì thì đi mà h i phóng viên. Hai là, anh hãy nh chi ti t lúc nãy tôi nói, Lâm Mangề ỏ ớ ế
không ph i gã yêu râu xanh chính c ng, m i hành vi c a anh ta đ u có tính m c đíchả ố ỗ ủ ề ụ
r t rõ. Th thôi! Này, ch quên thanh toán!” Trác Dĩnh nói r i đ ng lên, khoác ví đ m,ấ ế ớ ồ ứ ầ
đôi chân đi giày cao gót b c r t nhanh ra c a.ướ ấ ử
T Phóng th y h i nóng gáy,anh c t cao gi ng: “Th c ra cô v n nh anh ta, đúngử ấ ơ ấ ọ ự ẫ ớ
không?”
Trác Dĩnh d ng b c, quay l i, kh m m c i: “Thông minh đ y! Đúng là tôi v n nh ,ừ ướ ạ ẽ ỉ ườ ấ ẫ ớ
nh mu n ch t…À, thì ra tôi v ng nói, ý tôi là…mu n anh ta ch t đi!”ớ ố ế ụ ố ế
A Tam Hoàng Kim rút lui m t cách bí hi m, đ ng đ t t p đoàn Thân H ng.ộ ể ộ ấ ở ậ ồ
Tin b n báo: Giám đ c B ph n đ u t t p đoàn Thiên H ng là Bành Ng c S n- v nả ố ộ ậ ầ ư ậ ồ ọ ơ ố
đ c m nh danh là A Tam Hoàng Kim- v a qua đã đ đ n lên H i đ ng qu n tr xinượ ệ ừ ệ ơ ộ ồ ả ị
t ch c, cùng xin t ch c v i ông,còn có hai v ch qu n cao c p c a B ph n đ u t ,ừ ứ ừ ứ ớ ị ủ ả ấ ủ ộ ậ ầ ư
gây nên s bi n đ ng nhân s l n nh t trong t p đoàn k t m y năm g n đây.ự ế ộ ự ớ ấ ậ ể ừ ấ ầ
Ông Bành Ng c S n m t trong nh ng ng i sáng l p ra Thân H ng, đã l p nên Bọ ơ ộ ữ ườ ậ ồ ậ ộ
ph n đ u t cách đây 12 năm, và nhanh chóng phát tri n B ph n này thành đ n vậ ầ ư ể ộ ậ ơ ị
kinh doanh có lãi cao nh t Thân H ng ,b n thân ông cũng n i danh là “Núi vàng kiênấ ồ ả ổ
c ” trong lĩnh v c kinh doanh c phi u và b t đ ng s n. Gi i doanh nghi p cho r ngố ự ổ ế ấ ộ ả ớ ệ ằ
l i nhu n c a B ph n đ u t liên t c 5 năm đ t m c tăng tr ng trên 30%. Tr cợ ậ ủ ộ ậ ầ ư ụ ạ ứ ưở ướ
khi ông Bành Ng c S n đ t ng t xin t ch c, không h th y có tin đ n doanh nghi pọ ơ ộ ộ ừ ứ ề ấ ồ ệ
nào đó đã v i đ c ông ,cho nên s ki n này r t ít kh năng ch đ n thu n là bi nờ ượ ự ệ ấ ả ỉ ơ ầ ế

đ ng nhân s .ộ ự
Đây là m u tin duy nh t liên quan đ n t p đoàn Thân H ng đăng trên “Văn H i Báo”ẩ ấ ế ậ ồ ồ
s ra ngày 11 tháng 8. Không h nh c đ n tên Lâm Mang. Anh ta B ph n thố ề ắ ế ở ộ ậ ị
tr ng, ch ng h dính dáng đ n b ph n đ u t . Hay là Trác Dĩnh đã ch i khămườ ẳ ề ế ộ ậ ấ ư ơ
mình?
Anh cáu k nh vò mái tóc v n đã bù xù. N u không vì đang ng i nh văn phòng c aỉ ố ế ồ ờ ở ủ
m t toà báo thân quen thì ch c anh ph i ch i b i m lên! Anh ch t nh đ n chi ti tộ ắ ả ử ớ ầ ợ ớ ế ế
th hai mà Trác Dĩnh nói, “ có tính m c đích r t rõ”. Đ c đi m c a Lâm Mang là khôiứ ụ ấ ặ ể ủ
ngô, có v tay ch i, h p d n ph n , còn Bành Ng c S n là b c cao niên, s y u lýẻ ơ ấ ẫ ụ ữ ọ ơ ậ ơ ế
l ch c a ông ta tìm đâu cũng th y, đã 54 tu i,hai con trai đ u n c ngoài.ị ủ ấ ổ ề ở ướ
Mình l i đi vào ngõ c t r i.ạ ụ ồ
Anh ngao ngán nhìn t báo, ánh m t ng u nhiên d ng l i m y ch “hai v ch qu nờ ắ ẫ ừ ạ ở ấ ữ ị ủ ả
cao c p”. Anh l p t c lên m ng tìm ki m, m t anh b ng sáng lên.ấ ậ ứ ạ ế ắ ỗ
H i chuông đi n tho i đã đánh th c T Dao. Cô b t đèn bàn, c m máy lên nghe.ồ ệ ạ ứ ư ậ ầ
Gi ng g n s c c a T Phóng vang lên : “Tôi đây mà, cô v n kh e ch ?”ọ ọ ắ ủ ử ẫ ỏ ứ
“Anh bi t lúc này là m y gi không?”ế ấ ờ
“Bi t r i, còn quá s m!”ế ồ ớ
“Không quá s m mà là quá mu n, 1 gi r i sáng! Có ai g i đi n ki u này không?” Tớ ộ ờ ưỡ ọ ệ ể ư
Dao r t b c mình.ấ ự
“Tôi ch mu n h i thăm xem cô có đ c an toàn không”. Gi ng T Phóng đúng là t raỉ ố ỏ ượ ọ ử ỏ
quan tâm.
“Vâng, xin c m n anh. Tuy nhiên tôi v n th y không sao hi u n i”. T Dao th y đ uả ơ ẫ ấ ể ổ ư ấ ầ
c ong ong, hai m t thì không sao m n i.ứ ắ ở ổ
“Cô nghe tôi nói h t đã, r i s hi u. Xin nói đi u quan tr ng nh t tr c, dù đâu vàế ồ ẽ ể ề ọ ấ ướ ở
vào lúc nào h nhìn th y Lâm Mang thì cô mi n nói chuy n và kh i c n ti p c n, hãyễ ấ ễ ệ ỏ ầ ế ậ
g i 110 báo công an ngay”.ọ
“Sao l i th ? Anh ta không có b t c hành vi thô b o nào, tôi cũng báo công an à?”ạ ế ấ ứ ạ
“Cô đoán xem tôi đang đâu?”ở
“Ch c là n i d ch v t A đ n Z?”ắ ơ ị ụ ừ ế
“Ôi, lúc này mà cô còn nói đùa đ c? Tôi đang ng i nhà Lâm Mang. Đúng, căn nhà ượ ồ ở ở
Th ng H i anh ta mua năm ngoái”.ượ ả
“Anh vào b ng cách nào? Th là ph m pháp, anh bi t không?” T Dao b t đ u t nhằ ế ạ ế ư ắ ầ ỉ
h n.ẳ
“Chuy n dài l m, tôi tóm t t v y: Th ng H i, tr c và trong khi dan díu v i Ki uệ ắ ắ ậ ở ượ ả ướ ớ ề
Ki u, anh ta còn có vài cô gái khác - th m chí có bà tu i đã s n s n mà dân Th ngề ậ ổ ồ ồ ượ
H i g i là “thích ăn ph ”…”ả ọ ở
“V i tôi ,anh ta đã ch ng đáng m t xu, anh kh i c n m t sát anh ta thêm n a”.T Daoớ ẳ ộ ỏ ầ ạ ữ ư
nghe th y anh ta n ng l i ,không hi u sao cô l i th y có ph n ch i tai, bèn ng t l iấ ặ ờ ể ạ ấ ầ ố ắ ờ
luôn.
“Tôi nh n ra tâm tr ng c a cô v n còn ph c t p. Cô bi t không, tôi đã ch m trán v iậ ạ ủ ẫ ứ ạ ế ạ ớ
m t ng i tình cũ c a anh ta, cô này làm v tiêu th . Ph i nói cô ta râ khi p, chộ ườ ủ ề ụ ả ấ ế ỉ
mong anh ta ch t đi m i h ! Chuy n là th này : tr c h t Lâm Mang keo s n g n bóế ớ ả ệ ế ướ ế ơ ắ
v i em này, sau đó b ng ng vào lòng m t n ch qu n cao c p, m t chuyên gia đ uớ ỗ ả ộ ữ ủ ả ấ ộ ầ
t B ph n Ti n t c a công ty.V chuyên gia y…đáng tu i ch tôi, nh ng trôngư ở ộ ậ ề ệ ủ ị ấ ổ ị ư
v n còn đi u đà ra trò; ch ta b Lâm Mang mê ho c đ n n i đã dám làm b a, b h nẫ ệ ị ị ặ ế ỗ ừ ị ắ
xúi gi c, dùng ngay ti n đ u t c a công ty đ làm ăn,d đ nh v b m r i s cao ch yụ ề ầ ư ủ ể ự ị ớ ẫ ồ ẽ ạ

xa bay. Nào ng các căn h cao c p đã mua b ng ti n y đ u b k t do chính sáchờ ộ ấ ằ ề ấ ề ị ẹ
qu n lý thay đ i; khi đang ki m ra ti n thì v n yên n, nh ng khi b t đ u l v n thìả ổ ế ề ẫ ổ ư ắ ầ ỗ ố
tài v công ty phát hi n ra v ch qu n này đã “thu ng” ti n. Ch ta cũng có đ i ca làmụ ệ ị ủ ả ổ ề ị ạ
h u thu n, ch ta và giám đ c B ph n đ u t Bành Ng c S n l n mò lăn l n cùngậ ẫ ị ố ộ ậ ầ ư ọ ơ ầ ộ
gây d ng giang s n. Tôi nh n m nh nhé, b n ch “l n mò lăn l n” ph i hi u theoự ơ ấ ạ ố ữ ầ ộ ả ể
nghĩa đen. Gã Ng c S n th a bi t chuy n c a ‘n t ng yêu quý’ nh ng c v nhọ ơ ừ ế ệ ủ ữ ướ ư ứ ờ ư
không bi t gì. Cho nên, khi chuy n v l , c ng v i chuy n n i b lãnh đ o v n r tế ệ ỡ ở ộ ớ ệ ộ ộ ạ ố ấ
l c đ c, s p h Bành cũng b lùa đi luôn”.ụ ụ ế ọ ị
“Anh nói nhi u th t nh ng hình nh h i l c đ , đi u này liên quan gì đ n cu c đi uề ậ ư ư ơ ạ ề ề ế ộ ề
tra c a chúng ta?”ủ
“Cô có bi t bà ch đó có k t c c th nào không?”ế ị ế ụ ế
T Dao b ng n l nh: “Sao? Ch ng l ch ta…”ư ỗ ớ ạ ẳ ẽ ị
“T sát! C a c tay t sát, ch t ngay trên gi ng c a mình”.ự ứ ổ ự ế ườ ủ
T Dao th y toàn thân giá l nh. Thì ra c a s phòng cô v n đang m . T sau khi l pư ấ ạ ử ổ ẫ ở ừ ắ
thêm khung s t cô th ng xuyên m c a đ gi m b t n i s hãi không gian kín mít.Côắ ườ ở ử ể ả ớ ỗ ợ
đ ng lên, ra khép c a l i nh ng không nói đ c câu nào.ứ ử ạ ư ượ
“Cô v n ch a nhìn ra m i liên quan gì trong đó à? V n ch qu n,Ki u Ki u, Ti uẫ ư ố ị ữ ủ ả ề ề ể
M n, đ u chung m t k t c c”.T Phóng ti p t c thao thao b t tuy t theo h ng suyạ ề ộ ế ụ ử ế ụ ấ ệ ướ
nghĩ c a mình.ủ
“Anh không c n nói tôi cũng hi u…nh ng, th thì sao? Ch ng l m i đi u đ u choầ ể ư ế ẳ ẽ ọ ề ề
th y anh ta là hung th à? Ki u Ki u ch t ra sao, thì tôi ch ng ki n; cái ch t c a Ti uấ ủ ề ề ế ứ ế ế ủ ể
M n không th nói là tr c ti p liên quan đ n anh ta. Và, cô gái đ u tiên mà anh nói, thìạ ể ự ế ế ầ
v n đang s ng đ y thôi?”ẫ ố ấ
“Đó là vì cô ta đã s m rút ra ngoài vòng. Tôi còn ch a nói h t đâu .T các s vi c trên,ớ ư ế ừ ự ệ
tôi liên t ng đ n vi c ng i cha Ti u M n b b t đ đi u tra. Theo tôi bi t, khi Lâmưở ế ệ ườ ể ạ ị ắ ể ề ế
Mang yêu Ki u Ki u thì đ ng th i dan díu v i Ti u M n. T i sao? Cha m c a Ti uề ề ồ ờ ớ ể ạ ạ ẹ ủ ể
M n là ng i có quy n th . T i hôm nay tôi đã g i không bi t bao nhiêu cú phôn, chạ ườ ề ế ố ọ ế ỉ
thi u n c ch y đ n Vũ Hán và đã làm rõ m t s tình ti t: Ông Th ng Đình ăn h iế ướ ạ ế ộ ố ế ươ ố
l và bi n th công qu ch ng ph i m i m t hai năm nay, nh ng ng i g n đây gâyộ ể ủ ỹ ẳ ả ớ ộ ư ườ ầ
cho ông r c r i l n, l i chính là cô con gái c ng Th ng Ti u M n…”ắ ố ớ ạ ư ươ ể ạ
“Này, anh nói năng b t cái gi ng chua cay y đi đ c không? Ti u M n là b n thânớ ọ ấ ượ ể ạ ạ
c a tôi kia mà”. T Dao b ng l i th y chói tai.ủ ư ỗ ạ ấ
“Cô ta t ti n chuy n đi m t kho n ti n l n t m t kho b c tr c thu c Th ng Đ nh,ự ệ ể ộ ả ề ớ ừ ộ ạ ự ộ ươ ỉ
khi n thanh tra tài chính chú ý. Kho n đó đ c chuy n đ n tài kho n c a m t công tyế ả ượ ể ế ả ủ ộ
m i n i lên trong ng ch kinh doanh đ a c Th ng H i. M t trong nh ng c đôngớ ổ ạ ị ố ở ượ ả ộ ữ ổ
c a công ty là ai,cô đoán xem?”ủ
“Anh cho tôi là đ a con nít, là con bé h c sinh ngô nghê ch c? Là Lâm Mang! Gì n aứ ọ ắ ữ
nào? M c đích c a anh ta đúng là quá rõ, c c tham lam. Nh ng không có nghĩa là anh taụ ủ ự ư
s gi t ng i”.ẽ ế ườ
“Th c ra tôi cũng vì mu n làm rõ s th t, nên đã đ n l c soát nhà Lâm Mang đ tìmự ố ự ậ ế ụ ể
ch ng c . Tôi đã làm gì đ vào đ c, cô đoán xem?”ứ ứ ể ượ
“Này, tôi đã nói bao l n r i, lúc này là m t gi r i sáng, không ph i là lúc b não làmầ ồ ộ ờ ưỡ ả ộ
vi c t t nh t”.ệ ố ấ
“Th thì ng c l i v i tôi, các bài vi t quái d r t đ c truy n t ng c a tôi th ngế ượ ạ ớ ế ị ấ ượ ề ụ ủ ườ
đ c vi t vào đêm khuya. Cô bi t không, đ u tôi ch t sáng lên…đôi khi tôi nh có linhượ ế ế ầ ợ ư
c m, tôi nghĩ đ n cô gái làm v tiêu th kia, tôi v a nói là cô y “r t khi p”, cô nhả ế ề ụ ừ ấ ấ ế ớ

ch ? Tôi đoán r ng khi cô ta và Lâm Mang yêu nhau, ch c cô ta ph i có chìa khoá tứ ằ ắ ả ổ
m. Khi chia tay, m t cô gái tinh khôn nh th h n ph i đánh thêm chìa đ “làm kấ ộ ư ế ẳ ả ể ỷ
ni m”. Qu không sai, cô y v n gi chùm chìa khóa đánh thêm, th là tôi kh nhệ ả ấ ẫ ữ ế ệ
kh ng b c vào!”ạ ướ
T Dao t ng t ng c nh anh chàng T Phóng cao lêu đêu đang đi “kh như ưở ượ ả ử ệ
kh ng”,suýt n a thì cô ‘nôn e’: “Anh nói thì nhi u r i, nh ng tôi v n ch a hi u rõạ ữ ọ ề ồ ư ẫ ư ể
Lâm Mang đáng s đ n đâu?”ợ ế
T Phóng ng ng l i,hình nh đang nghĩ ng i đi u gì. T Dao l i gi c : “Anh còn bi tử ừ ờ ư ợ ề ư ạ ụ ế
gì n a, c nói đi. Tôi đã chu n b t t ng đ nghe kh năng x u nh t”.ữ ứ ẩ ị ư ưở ể ả ấ ấ
“Ch e dù cô chu n b k đ n đâu, cô cũng không ch u n i”. Gi ng T Phóng không cóỉ ẩ ị ỹ ế ị ổ ọ ử
v gì là cô s ý khoa tr ng. “Cô th nghe m t đo n l i nh n vào đi n tho i c a Lâmẻ ươ ử ộ ạ ờ ắ ệ ạ ủ
Mang”.
Sau vài ti ng “tút tút”, là m t gi ng n quen thu c: “Anh Lâm Mang, em đây. Lúc nàyế ộ ọ ữ ộ
đã r t khuya. Mai em s đ n Th ng H i công tác. Bu i sáng em s chi nhánh c aấ ẽ ế ượ ả ổ ẽ ở ủ
S đ t t i Th ng H i, chi u s đi xe đ n Vô Tích. Ngày kia còn ph i đi Nam Kinh.ở ặ ạ ượ ả ề ẽ ế ả
Em r t nh anh, em v n đ nh đ n vào t i nay, mu n anh ôm em, nh ng Giang Kinhấ ớ ố ị ế ố ố ư ở
nhi u vi c quá, b n r n cho đ n t n lúc này nên không th k p lên đ ng. Mai s g pề ệ ậ ộ ế ậ ể ị ườ ẽ ặ
anh, r i cùng đi ăn tr a đ c ch ? Lúc đó em s cho anh bi t m t chuy n này. I loveồ ư ượ ứ ẽ ế ộ ệ
you”.
Bàn tay T Dao c m đi n tho i nh tê d i đi, nh ng cô v n gi đ c.Cô ngây ng i,ư ầ ệ ạ ư ạ ư ẫ ữ ượ ườ
nghe đ h t t ng ch t ng câu. Quách T Phóng đã không khoa tr ng. Cô đã chu nủ ế ừ ữ ừ ử ươ ẩ
b t t ng đ y đ , nh ng th t không ng gi ng n vào máy đi n tho i c a Lâmị ư ưở ầ ủ ư ậ ờ ọ ữ ệ ạ ủ
Mang l i là gi ng ng i b n thân nh t c a cô- Viên Thuyên!ạ ọ ườ ạ ấ ủ
Không th nào!ể
Nh ng cô bu c ph i tin vào tai mình, đó th t s là gi ng c a Viên Thuyên.ư ộ ả ậ ự ọ ủ
Lâm Mang đ nh làm gì v y? Viên Thuyên khôn ba năm sao l i d i m t gi th này? Lị ậ ạ ạ ộ ờ ế ẽ
nào c u không nh n ra Lâm Mang ch ng ph i là k ch u ‘an ph n’? Ch ng l c uậ ậ ẳ ả ẻ ị ậ ẳ ẽ ậ
quên r ng c u và L u D c Chu đã c h n v i nhau, cùng xây t m tình yêu? Anhằ ậ ư ụ ướ ẹ ớ ổ ấ
D c Chu có bi t nh ng chuy n này không? Ch c là không. C u m t r i, anh y v nụ ế ữ ệ ắ ậ ấ ồ ấ ẫ
không nguôi th ng nh , th m chí đ nh đi tu. C u làm th này có x ng v i anh yươ ớ ậ ị ậ ế ứ ớ ấ
không?
Viên Thuyên, t i sao c u l i làm nh th ?ạ ậ ạ ư ế
“T Dao sao th ?”ư ế
“Tôi…không sao. Tôi đang nghĩ Viên Thuyên không ph i là con ng i nh th . Ch ngả ườ ư ế ồ
ch a c i c a cô y t ng nói v i tôi r ng, sau khi Ki u Ki u m t,Viên Thuyên th yư ướ ủ ấ ừ ớ ằ ề ề ấ ấ
nghi ng Lâm Mang nên đã đi Th ng h i đ đi u tra. Có l cô y ti p c n Lâmờ ượ ả ể ề ẽ ấ ế ậ
Mang là m t th đo n đ khi n cho Lâm Mang tin c y”.ộ ủ ạ ể ế ậ
“Và đ ng nhiên là, Lâm Mang v n có t ch t khi n m i cô mê c m i, cũng cóươ ố ố ấ ế ườ ả ườ
kh năng Viên Thuyên di n k ch,gi r i hoá th t, coi nh đã lên thuy n c p bi n.ả ễ ị ả ồ ậ ư ề ướ ể
Chuy n t ng t nh th này r t nhi u. Tôi ch là anh phóng viên ngành gi i trí,ệ ươ ự ư ế ấ ề ỉ ả
ch ng th bình lu n gì v đ o đ c tình c m chung thu c a ai. H có chân tình hayẳ ể ậ ề ạ ứ ả ỷ ủ ọ
không ch ng thu c ph m vi c a tôi. Nh ng chuy n này liên quan đ n v n đ an ninhẳ ộ ạ ủ ư ệ ế ấ ề
xã h i”.ộ
“Đ n lúc này, m i vi c ch m i ch ng minh Lâm Mang là m t gã đĩ b m. Tham ti nế ọ ệ ỉ ớ ứ ộ ợ ề
háu gái luôn g n v i nhau, ch ng có gì là l ; liên quan gì đ n an ninh xã h i ?”ắ ớ ẳ ạ ế ộ
T Phóng c i nh t: “Trong cái t b p có khoá c a anh ta, tôi phát hi n ra m t l ngử ườ ạ ủ ế ủ ệ ộ ượ

