Người ơi Lê Th Hoài
Nam
Vy đ
ng trên sân ga, tay xách nách mang nh
p nh
m ch
đến. Người đànđứng cnh Vy làu bàu: “Tàu vi ch bè”,
ri trút tiếng thi. Vy nhìn đồng h, cht nh đến cái bng
thông báo gi tàu đến 16 gi 34 phút. Chm đúng nửa tiếng.
Thường cái chính xác quá li không chính xác.
Tàu đến”, ai đó nói như reo. Ga Huế náo nhit hnn bi tiếng gi, tiếng
kêu ca đám người đông kịt, tiếng mi chào do quánh ca các cô gái bán
hàng rong. Hành khách k lên người xung, k đón người đưa bu kín cả thành
tàu. Vt v lm Vy mi đu người được lên tàu.
Lách mãi Vy mi đến được khoang ca mình. Mọi người đã ngi kín, hình
như h lên ga t trước. Thu xếp xong hành , Vy th phào, áp mt ra ca tàu
có chn tm lưới bo hiểm đón gió. Bức q! M hôi ướt rng ng. Chc là
sắp có giông, mây đen nhuộm m c bu tri thế kia. Vy hắt hơi mấy cái
lin, có l trong nhà đang nhắc mình đấy. Gi này chắc đông đủ c, nghe đâu
v chng anh ch Biên t Hà Ni cũng bay vào hôm qua.
Thật ra Vy đã thp thm v chuyến đi này cả tun l rồi. Nhưng kẹt, sáng qua
mi thi ly chng ch C Anh văn nên không thể vào sm hơn được. Cách
đây hơn tháng, mẹ đã viết thư nhắc nh, có c trách móc:Hồi trướ
c U thương
con nht vậy mà dăm ba lần k vn không thy mt mũi đâu. Quỳ, em út Vy
cũng xin vài dòng tái bút chua lét : “Ch Vy ơi vào mà xin U phù hộ độ trì cho
để kiếm tm chng không t ê sc đấy”. Con Qu ch được cái lếu tếu nht
nhà, ai nó cũng đùa được.
Hình như một ln, m cũng bảo Vy như thế. Vy mi ngoài hai mươi tui mà
m đã có lý do “C làm như thời m không bng. Nhưng nghĩ lại ch thy
thương m
. Th
h
i trong nhà có đ
ế
n b
y cô gái, b
y qu
bom n
ch
m m
không lo sao được. Ri nghĩ ngợi “Ch l chuyn chng con li quan trng
vy sao”.
Ch biết U có linh hin hay không mà t ngày U mt trong nhà hchuyn
l lược, cưới xin chuyện làm ăn, chuyn đi Tây, chuyện thăng quan tiến chc
là m li dâng l cu xin U. Thực hư thế nào Vy không tường nhưng huyền
thoi v U c nii ra mãi.
Bắt đầu là cái gia sn kếch ca anh Chnh. Anh Chnh là anh c Vy, chưa
đầy 30 tuổi đã là tay máu mt thành ph. Sài Gòn phồn hoa đô hội mà
nhà mt tin ph chính, cái để , cái cho doanh nghiệp nước ngoài thuê, cái
nào cũng chót ngót ba bốn tng; xe hơi đời mi loi xn, trong nhà bi thc
tin nghi cùng cô v xinh đẹp không kém gì người mu thi trang.
Nhiu ln m ging gii vi con cháu rng: Hi Mu Thân pháo kích t bin
nã vào thành ph mù tri. U b sp hm, chính thng Chỉnh đã phát hin ra
đào bới cứu được U. Ri khi U m đau nó chăm sóc U tử tế lm. Sau này U
mt, công vic b bn thế nó vn b c tun l ra Huế bc m U đưa vào
i Gòn ha tang ri gi chùa. Nó bảo: “Như thế không ln, không mt mà
tin b hương khói”. Ri m kết lun: “Nó sống trước sau tình nghĩa thến
gi U mi p h độ trì cho nó ăn nên làm ra”. Con Quỳi: “M ch được
cái mê tín, anh Chnh giàu là anh y buôn lu xuyên quc gia. Máu liều như
anh y tháng kiếm vài ngàn đô là thường”. Ri nó nheo mt tặc i: “Mà
cũng coi chng ca thiên li tr địa”. M xén ngang: “Nói chi vô hu, phi
biết kiêng mm kiêng ming, mê tín là thế nào, toàn chuyn nhn tin c đấy
thôi, đâu chỉchuyn ca thng Chnh”.
Dường như để khng định thêm s linh nghim, m li k chuyn ch
Trang đi
thi đại hc. Va nhìn thấy đề thi đã bn rn chân tay, ch khn cu U hãy giúp
đỡ ch. Thế là như có người mách bo, ch Trang c thế viết lin mt mch
không phi nghĩ ngợi c. Qu li chích: “M nói chi l, U đâu có biết ch
mà đ
òi gi
i toán đ
i h
c đư
c? M
không bi
ế
t đ
y thôi, ch
Trang nhà mình
bng quay ca-mê-ra hng siêu đấy m . Vt vát m bo: “Thn thánh cn gì
phi hc mi biết, thế chuyn ch Tâm mày ly chng by tám năm trời không
đẻ đái gì, nếu không dâng l hu cu xin U thì bây gi có cu Tu
n không? Còn
đời cô đấy!”. Qu lc đầu, biết nói vi m cũng vô ích. Nó hét to:dxet x”.
T tngng, m đã gic ri c nhà thc dy chun b làm c. M là dâu c.
T ngày cha mt mi vic k gi, l ợc đu mình tay m đứng ra sắp đặt ri
mi chú ca Vy đứng ra làm ch l. Mỗi năm nhà thường có năm bảy đợt k,
có l m phi chun b c tháng ròng.
Gi U năm nay m làm ln, k c đám con cháu dâu rể, khách mi ngót nghét
c trăm. Nhưng m kng làm c mn, nhà Vy có truyn thng gi k thế nào
cũng ch c chay. Trước đây U nổi tiếng là người nu món chay va ngon va
khéo. Nghe đâu U được bà ni truyn cho công k lm. Son c chay mà giao
cho U là m không phi lo lng na. Thật ra dân theo đạo Pht Huế nhi
u,
nhà nào cũng ăn chay đnh k vào ngày rm, mng mt nên hu như ai cũng
biết nu món chay, nhưng để được gi là ngh t ít ai dám t khẳng đnh.
Nhìn U gt ta rau c sp đặt mâm c là Vy c mê đi như được ngm mt
thm hoa ngũ sắc. Vt liu son c chay đi li cũng chỉ khuôn đậu, nm, p
chúc, rau quả, ơng chao không thịt cá mâm c vn thnh son, người
l nhìn vào không phân bit được chay mặn. Đã nhiu ln Vy chng kiến
khách khứa đến dùng c, nhìn mâm c c trm tr khen ngi, thán phc, na
mun xăm đũa, nữa li không n như sợ làm hng mt tác phm ngh thut.
Có ln U đang loay hoay xếp ghép cho ra hình con công xòe đuôi, thy Vy U
hỏi: “Con coi đã giống chưa?”. Dạ ri, rất đẹp ạ, “nhưng mà…”,nng
chi”; Nhưng mà U làm c chay ti sao c mun cho nó ging c mn. Làm thế
có khác gì “hồn Trương Ba da hàng thịt không h U?”. U bảo: “Cho nó đẹp”.
Vy cãi: “Nhưng hoa lá cũng đẹp ch sao”. U thi: “Có ai bỗng dưng mà trở
thành thánh đâu con”. Vy không hiểu được nhng n ý trong li nói ca U
nhưng cũng không gặng hi thêm.
Đ
ã nhi
u l
n Vy g
g
m:U bày cho con n
u món chay v
i nghe”. U nhìn Vy
l lm: “Chà con gái tân tiến, sắp ăn cơm hộp đến nơi cần chi phi hc my
th lm cm ni, định cướp ngh ca U hở?”. Vy năn nỉ: “Con tch tht mà U,
có cơm hộp ri li càng phi hc. B ba ni có máy vi tính ri là không cn
tp viết na sao”. “Chà lý s d hè, biết cái chi cực cái đó con ơi, cứ có ăn
ngon là được ri, di chi di rứa”. “Nhưng nhỡ U…”, Vy biết mình l li. U
cười “trù tui h, ri cũng chỉ v cho.
Trước khi vào chính lễ, ông chú Vy áo dài khăn đóng, bê một chiếc khay trên
đó m Vy đã chun b một ly nước trong, miếng trầu, chén rượu, hoa qu, gi
y
vàng bc và hai t tranh in bng g hình hai v môn thn đặt cng ri thp
hương khấn vái, nói là để cu xin nh v n thn cho phép vong linh vào
cổng, vào nhà hưởng l cúng.
Sau l nhp môn, c nhà lc tc lên gác để vào chính l. Mấy hôm trước m
bo anh Chnh lên ca thnh thy v tng kinh. Anh Chnh mi được hai
thy. Thy có tui là Thượng ta, m gọi ông xưng con. Đệ t ca thy ch
bng tui con cháu, m vn mt tiếng thưa thy, hai tiếng thưa th
y thành kính
lm. Vy lẩn trong đám con cháu đứng l ng phía sau, tay chắp trước ngc,
mt ngó trm thy đệ tử. Đẹp trai chi l, mt mũi c như din viên Hng
Kông, mày ngang, mũi thng, mt sáng, đôi môi dày đỏ mng trông mi gi
cm làm sao. Con Qu đứng cnh cũng rỉ vào tai Vy: “Chao ơi thầy tu chi
ung ra, chc cũng được vài năm là hết chu ni cho coi”. Vy lườm: “Đồ con
yêu bánh nậm”, nhưng lại nghĩ “nó nói phải”. Khi thy tng nim, cp mt
sáng nhìn ngay kim thân Đc Phật, tay đưa hương ngang tránn lan ta ha,
n tap ha bà ha. Bà ph trật độ bám; nguyn th diu hương vân…” Ging
thy hòa trong tiếng mõ, tiếng chuông to thành tu khúc không du dương
trm bổng nhưng thanh thn thành kính, đầy lòng tin cy. Con Qu li lắc đầu
bm tay Vy ri hướng lên bàn th nhm tng không nói thêm na.
Trong khi hai thy thay phiên nhau tng nim, m Vy qu trước bàn Pht,
chp tay sp lạy. Sau hơn tiếng đồng h mà l vẫn chưa dứt, đám con cháu đã
m
i m
t,
ê, m
t h
ế
t kiên nh
n. Anh Ch
nh thôi không ch
p tay n
a, l
n túi
tìm thuốc như một quán tính. Ch Biên cũng tìm c chun xung bếp nói là để
trông coi vic nu nướng. Vy cũng cảm thy tê di c đôi chân, chuyn đổi tư
thế liên tc. Vy ch ngc nhiên v mẹ, “Ngày thường ngi lâu m vn kêu
nhc mi, chóng mt; vy mà bây gi gương mặt m xem ra không có v
m đau bệnh tật. Điều đã làm m do dai thế, đức tin chăng?”.
Bui chiu, Vy r Qu lên chùa thp hương cho U. Quỳ ô-kê ngay. Hai ch
em
phóng xe ngay trong cơn mưa chiu chợt đến, cht đi. Xa l dn v phía Tây
thành ph chìm trong bin mưa. Hình như người Sàin ít có thói quen trú
mưa, trong mưa xe ln, xe nh vn rú ga phóng văng mng. Dù, áo mưa đ
màu, đ kiu xòe ra như nm. C Sài Gòn rùng rình như trong n địa chn.
Tht khó hình dung cách xa l chừng vài trăm mét ngoặt v pa phi là mt
thế gii khác xa l và chết chóc. Đó là tháp Phổ Đồng, mt nghĩa đa l thiên
vi hàng ngàn hài ct trn tri gia một vùng đất rng.
Tháp được xây ct trong khuôn viên ca Hu Nghiêm. l tui chùa chưa
được bao nhiêu nên kém phn u tch. Tháp cao by tng, hình t giác, được
quét ph màu ghi m. Tng một dùng để tiếp khách và th Phật đa tng. T
tng hai tr đi lài bảo trì vic tế t hài ct.
Quen li nhưng Vy vn dè dt bước. Hai ch em Vy rón rén bước trong im
lng. Vy men theo chiếc cu thang bng đá lnh ngt, ti om. Trên mng
tường ghi xám có nhng ô ca nh. Ánh sáng le lói lọt vào trông như những
l thông hơi. Vy liếc mt nhìn ra. Ngoài kia là nng, là tri xanh cây c, là
cuc sng trn thê quay cung hi h, còn đây là chn thâm u m o giăng
đầy sương khói. Trầm hương ph nh xua tan trong Vy ni s hãi phi
truyn kiếp. Có vài người cùng xách đồ l lên tháp, không ai nói gì, có l h
cũng như chị em Vy, thăm viếng, tưởng nh và kết thúc cu xin.
K tháp ken dy các hũ cốt. Đó là những bình gm cao thp, vuông tròn vi
hoa văn đủ kiu. Ánh sáng nhòa nht ht ra t chiếc đèn nê-ông quyn trong