
149
NHÌN LẠI VIỆC NGHIÊN CỨU VÀ GIẢNG DẠY
VĂN HỌC DÂN GIAN CÁC DÂN TỘC THIỂU SỐ TÂY NGUYÊN
Ở TRƯỜNG ĐẠI HỌC ĐÀ LẠT
TS. Lê Hồng Phong
34
Tóm tắt
Từ cái nhìn tổng hợp và chủ yếu vận dụng phương pháp thực chứng, bài viết nhằm
khái quát một số kết quả trong sưu tầm và xuất bản tác phẩm văn học dân gian các dân tộc
thiểu số Tây Nguyên; những kết quả trong việc dạy và học về văn học dân gian dân tộc thiểu
số Tây Nguyên; những thành tựu trong việc nghiên cứu và công bố công trình khoa học của
giảng viên, học viên và nghiên cứu sinh về lĩnh vực này. Phạm vi các nội dung trình bày trong
bài báo này được giới hạn trong thực tiễn đào tạo và nghiên cứu khoa học của Trường Đại
học Đà Lạt từ 1986 đến nay mà tác giả, đồng nghiệp và người học đã thực hiện.
Từ khóa: Sưu tầm, nghiên cứu, ging dạy, văn học dân gian, Tây Nguyên, Trường Đại học
Đà Lạt
REVIEWING THE RESEARCH AND TEACHING OF FOLKLORE OF ETHNIC
MINORITIES IN THE CENTRAL HIGHLANDS AT DALAT UNIVERSITY
Abstract
From a comprehensive perspective, primarily employing empirical methods, the article
aims to provide an overview of major outcomes in collecting and publishing folklore works
of ethnic minorities in the Central Highlands, the results in teaching and learning about
folklore of ethnic minorities in the Central Highlands, the achievements in researching and
publishing scientific works of lecturers, students, and researchers in this field. The scope of
the contents presented in this paper is limited to the practical training and scientific research
activities at Dalat University from 1986 to the present, undertaken by the author, and his
colleagues, and students.
Keywords: Collecting, researching, teaching, folklore, Central Highlands, Dalat University.
1. Đặt vấn đề
Văn học địa phương nói riêng, văn nghệ địa phương nói chung là một bộ phận của văn
học nghệ thuật Việt Nam, trước hết phải phản ánh hiện thực đời sống, con người địa phương;
do tài năng sáng tạo nghệ thuật của tác giả, nó sẽ vượt thoát khỏi tầm địa phương để vươn lên
tầm quốc gia, chưa dám nói tầm quốc tế.
Gần 50 năm sau ngày thống nhất đất nước, cũng gần 50 năm xây dựng và phát triển
Trường Đại học Đà Lạt (1976-2024), rất cần có những đánh giá, nhận xét về văn học dân gian
Tây Nguyên, xem nó có đặc điểm và có giá trị gì nhằm góp phần vào việc bảo tồn và phát
34
. Chi Hội trưởng Chi hội Văn nghệ Dân gian Lâm Đồng, nguyên Giảng viên Trường Đại học Đà Lạt

150
huy giá trị của tài sản ấy. Và muốn biết giá trị của nó thì không thể không tập hợp và nhìn lại
một cách khái quát nhất những thành tựu trong việc sưu tầm, nghiên cứu, giảng dạy và học
tập về văn học dân gian các dân tộc Tây Nguyên.
Bởi vậy, từ cái nhìn tổng hợp và chủ yếu vận dụng phương pháp thực chứng, bài viết
nhằm khái quát một số kết quả trong sưu tầm và xuất bản tác phẩm văn học dân gian các dân
tộc thiểu số Tây Nguyên; những kết quả trong việc dạy và học về văn học dân gian dân tộc
thiểu số Tây Nguyên; những thành tựu trong việc nghiên cứu và công bố công trình khoa học
của giảng viên, học viên và nghiên cứu sinh về lĩnh vực này. Phạm vi các nội dung trình bày
trong bài báo này được giới hạn trong thực tiễn đào tạo và nghiên cứu khoa học của Trường
Đại học Đà Lạt từ 1986 đến nay mà tác giả, đồng nghiệp và người học đã thực hiện.
2. Kết quả sưu tầm và xuất bản văn học dân gian Tây Nguyên
Khác với nghiên cứu văn học viết, muốn nghiên cứu văn học dân gian thì việc tất yếu
trước tiên là phải tiến hành điền dã tại thực địa, trực tiếp sưu tầm tác phẩm đang lưu giữ trong
ký ức của nhân dân. Nhà nghiên cứu phải sưu tầm tác phẩm thì mới có tư liệu để nghiên cứu
và giảng dạy về văn học dân gian nói riêng, văn hóa Tây Nguyên nói chung.
Về thể loại sử thi, sau hàng chục năm sưu tầm sử thi của dân tộc Bana tại Kon Tum, nhà
nghiên cứu Phan Thị Hồng đã công bố một số sử thi sau đây:
- Giông nghèo tám vợ - Tre Vắt ghen ghét Giông, NXB Văn hóa dân tộc, Hà Nội;
- Giớ dòi (Gió hrai), Giông đi săn (Giông bok loa), NXB Văn hóa dân tộc, Hà Nội;
- Giông, Giớ mô côi từ thuở bé, NXB Tổng hợp Đà Nẵng.
35
Về loại hình truyện kể dân gian, với sự hỗ trợ vô tư và nhiệt tình của các già làng, cộng
tác viên, với sự tham gia của giảng viên và sinh viên Ngữ văn, Trường Đại học Đà Lạt, đã
sưu tầm được khoảng 400 truyện cổ Mạ và K’Ho. Được sự quan tâm của Hội Văn nghệ dân
gian Việt Nam và Viện Nghiên cứu văn hóa, một số truyện cổ của hai dân tộc này đã được
xuất bản. Việc làm này đã góp phần bảo tồn và phổ biến tài sản văn học dân gian, cung cấp
thêm tư liệu cho việc nghiên cứu, giảng dạy, học tập văn học địa phương, văn học các dân tộc
thiểu số Việt Nam. Xin lược kê một số tuyển tập văn học dân gian sau đây:
- Lê Phong và cộng sự (sưu tầm – biên soạn): Chàng Đu Đủ, NXB Kim Đồng, 2003.
- Lê Hồng Phong (ĐTG): Truyện kể dân gian Cơ Ho ở Lâm Đồng (Truyện cổ một
số dân tộc thiểu số), trang 287- 42236, NXB VHDT, 2012.
- Lê Hồng Phong: A - Cơ Ho (trang 111-133); Đ - Mạ; (Thần thoại các dân tộc
thiểu số Việt Nam, Quyển 1), trang 315-366, NXB KHXH, 2013.
- Lê Hồng Phong - Nguyễn Ngọc Chiến: V. Mạ; Truyện cổ tích các dân tộc thiểu
số Việt Nam (Truyện cổ tích thần kỳ, Quyển 2), trang 343- 420, NXB KHXH, 2014.
35
. Thông tin được trích từ Lý lịch khoa học giảng viên năm 2012, chưa đủ số lượng đầu sách và chưa có năm
xuất bản.
36
Số trang ở đây nhằm chỉ phần tác phẩm mà soạn giả Lê Hồng Phong và cộng sự biên soạn trong các tuyển chung.

151
- Lê Hồng Phong - Ngọc Lý Hiển và cộng sự: II. Dân tộc Cơ Ho; III. Dân tộc Mạ
(Truyện ngụ ngôn các dân tộc thiểu số Việt Nam), trang 182- 272, NXB KHXH,
2014.
- Lê Hồng Phong - Ngọc Lý Hiển và cộng sự: II. Dân tộc Cơ Ho; III. Dân tộc Mạ
(Truyện cười các dân tộc thiểu số Việt Nam) trang 201-301, NXB KHXH, 2014.
- Lê Hồng Phong (chủ biên), Trần Thanh Hoài (đồng chủ biên), Mai Minh Nhật,
Khuất Minh Ngọc, Hoàng Mạnh Tiến, Ngọc Lý Hiển: Văn học dân gian Lâm Đồng,
tập 1: Truyện kể K’Ho, NXB Tổng hợp TPHCM, 2023.
Nhiều năm qua, trong khi truyện cổ các dân tộc gốc Lâm Đồng đã được xuất bản ở phạm
vi Việt Nam thì do điều kiện khách quan, ở Lâm Đồng lại ít người biết đến việc đó. Giáo viên
và học sinh phổ thông gặp khó khăn về tư liệu để giảng dạy và học tập văn học địa phương.
Đáp ứng nhu cầu đó, Sở Văn hóa – Thể thao và Du lịch Lâm Đồng đã chủ trương xuất bản
một bộ tuyển tập mang tên Văn học dân gian Lâm Đồng; tập 1 của bộ sách đã được xuất bản
như vừa liệt kê cuối bảng trên. Gần 100 truyện kể được tuyển chọn sẽ góp phần cung cấp cho
bạn đọc nguồn tư liệu tin cậy để tìm hiểu, nghiên cứu, giảng dạy, học tập và thưởng thức để
biết rằng có một nền văn học dân gian như thế. Thay mặt những người sưu tầm và biên soạn,
chúng tôi ủng hộ và hoan nghênh cách làm này và hy vọng sẽ biên soạn và xuất bản các tập
tiếp theo về văn học dân gian Mạ, Chu Ru…
3. Kết quả nghiên cứu văn học dân gian Tây Nguyên
3.1. Những đề tài khoa học về văn học dân gian Tây Nguyên
Ý thức được tầm quan trọng của việc sưu tầm và nghiên cứu văn học dân gian Tây
Nguyên, Trường Đại học Đà Lạt và Bộ chủ quản đã phê duyệt cho các chủ nhiệm đề tài và
các nhóm nghiên cứu thực hiện thành công các đề tài khoa học cấp Bộ, cụ thể là các đề tài
sau đây:
Ngoài ra còn hàng chục đề tài cấp trường và cấp tỉnh mà đội ngũ giảng viên của Trường
đã tham gia thực hiện trong hàng chục năm qua với tư cách chủ nhiệm hoặc thành viên đề tài.
- Phạm Hậu Thành (Chủ nhiệm): Sưu tầm – nghiên cứu truyện cổ Tây
Nguyên;
1993 - 1996
- Lê Hồng Phong (Chủ nhiệm): Văn học dân gian Tây Nguyên (sưu
tầm – nghiên cứu)
1996 - 2000
- Phan Thị Hồng (Chủ nhiệm): Sưu tầm, biên dịch, nghiên cứu sử thi
Giông Giớ mồ côi từ thuở bé của dân tộc Bahnar;
2000 - 2002
- Phan Thị Hồng (Chủ nhiệm): Hệ thống nhân vật trong mối quan hệ
với các đề tài – cốt truyện của sử thi anh hùng Tây Nguyên;
2004 - 2006
- Lê Hồng Phong (Chủ nhiệm): Nghiên cứu truyện cổ Mạ-K’Ho bằng
phương pháp so sánh loại hình
2004 - 2006

152
3.2. Những cuốn sách nghiên cứu về văn học dân gian Tây Nguyên
Trên cơ sở sự sưu tầm và nghiên cứu trong hàng chục năm qua, nhiều kết quả nghiên
cứu đã được xuất bản dưới dạng những cuốn sách riêng mang tính chuyên khảo hoặc sách
chung của nhóm tác giả cùng hướng nghiên cứu. Xin phép liệt kê một số công trình cụ thể
sau:
- Lê Hồng Phong: Tìm hiểu truyện cổ Tây Nguyên trường hợp Mạ và K’Ho, Trung tâm
Nghiên cứu Quốc học - NXB Văn học, Hà Nội, 2006.
- Phan Thị Hồng: Nhóm sử thi dân tộc Bahnar (sách chuyên khảo), NXB Văn học, Hà
Nội, 2006.
- Nhiều tác giả: So sánh Folklore, Nxb Thanh Niên, Hà Nội, 2012.
- Lê Hồng Phong (Chủ biên): Nghiên cứu Folklore theo hướng tiếp cận liên ngành, NXB
ĐHQG Hà Nội, Hà Nội, 2014.
- Lê Hồng Phong (Chủ biên): Nghiên cứu văn học và văn hóa theo loại hình, NXB
ĐHQG TPHCM. 2019.
- Lê Thị Quỳnh Hảo: Vị thế và trai trò của phụ nữ Ê-đê và M'nông trong xã hội truyền
thống (qua kho sát sử thi và luật tục), NXB Hội Nhà văn, Hà Nội, 2019
- Võ Thị Thùy Dung: Tín ngưỡng và lễ hội của dân tộc M’nông, NXB ĐHQG TPHCM,
2020.
- Phạm Văn Hóa: Tiếp cận văn học từ văn hóa, NXB NXB ĐHQG TPHCM, 2022.
- Nhiều tác giả: Nghiên cứu văn nghệ dân gian Lâm Đồng (2017-2022), NXB Hội Nhà
văn, Hà Nội, 2022.
Ngoài ra, Khoa Ngữ văn (nay là khoa Ngữ văn – Lịch sử) trong giai đoạn 2015 - 2020
còn xuất bản 02 công trình tập thể và 03 số chuyên đề Tạp chí Nghiên cứu Văn học, trong đó
có các bài về văn học dân gian Tây Nguyên bên cạnh các lĩnh vực khác của khoa nghiên cứu
văn học.
3.3. Những bài báo khoa học về văn học dân gian Tây Nguyên
Khoảng hơn 30 năm nay, các giảng viên cũng đã nghiên cứu và lần lượt công bố các bài
báo khoa học về những đặc điểm cụ thể của văn học dân gian Tây Nguyên về thể loại và nhận
vật, về các thủ pháp nghệ thuật, về giá trị phản ánh hiện thực xã hội và giá trị nhân sinh của
sử thi, ca dao, tục ngữ và truyện cổ các dân tộc Tây Nguyên, về giá trị văn hóa mà tác phẩm
văn học đã và đang bảo lưu trong đó. Để minh chứng, trong hàng trăm bài báo và tham luận
khoa học, chúng tôi tuyển lựa 50 bài tiêu biểu, đa phần có chỉ số ISSN, đưa vào phụ lục để
bài viết không quá dàn trải. Sự thống kê, liệt kê của chúng tôi chắc chắn là chưa cập nhật đầy
đủ mà chỉ dừng lại ở thông tin của các tác giả là hội viên Hội Văn nghệ dân gian Việt Nam
37
.
37
PHỤ LỤC 1. CÁC BÀI BÁO VỀ VĂN HỌC DÂN GIAN TÂY NGUYÊN

153
4. Việc giảng dạy và học tập về văn học dân gian Tây Nguyên
Việc giảng dạy văn học dân gian Tây Nguyên trước hết được cập nhật trong các giáo
trình Văn học dân gian Việt Nam cho các ngành Ngữ văn, sư phạm Ngữ văn và Việt Nam
học, thể hiện rõ nhất ở chương về sử thi. Về các thể loại khác cơ bản vẫn trình bày tương tự
các trường đại học khác với sự ưu tiên trình bày văn học dân gian dân tộc chủ thể, đa số vì
thời lượng chương trình giảm dần từ 90 tiết (1985-1995), sau đó xuống 70 rồi 60 tiết và ngày
nay chỉ còn 45 tiết chính thức.
Bù đắp cho sự thiếu hụt về thời lượng dẫn đến sự thiếu hụt kiến thức về văn học dân
gian địa phương, trong những lần điều chỉnh chương trình về sau, cơ sở đào tạo đã kịp thời
bổ sung các chuyên đề tự chọn, như: Sử thi Tây Nguyên, Truyện cổ Tây Nguyên. Và những
năm gần đây đã tái xuất hiện một học phần tự chọn vừa mang tính thay thế vừa mang tính tổ
hợp là Văn học dân gian các dân tộc thiểu số Việt Nam. Điều đó có ý nghĩa quan trọng trong
việc tiếp tục giới thiệu đặc điểm văn học dân gian Tây Nguyên cho người học. Bên cạnh việc
kế thừa những thành tựu mang tính khai mở của các nhà khoa học như Võ Quang Nhơn, Phan
Đăng Nhật và thành tựu của thế hệ tiếp theo, giảng viên bộ môn cũng sẽ cập nhật kết quả
nghiên cứu của chính mình trong những giáo trình hoặc chuyên đề này.
Ở cấp độ sau đại học, trong chương trình đào tạo cao học từ hàng chục năm nay đã hiện
hữu các học phần tự chọn: Những vấn đề văn học dân gian Việt Nam, Sử thi Việt Nam. Trong
các học phần này, giảng viên cũng đã trình bày tương đối sâu những vấn đề học thuật, có
những đặc điểm chung cơ bản đã đồng thuận nhưng cũng có những vấn đề mới hoặc vấn đề
chưa thống nhất trong giới chuyên môn, nhằm cung cấp thêm cho học viên thấy sự phức tạp
trong việc nhìn nhận, đánh giá văn học dân gian Việt Nam nói chung, văn học dân gian Tây
Nguyên nói riêng. Từ đó học viên có thể ít nhiều phát triển tư duy phản biện, kỹ năng phát
hiện vấn đề, một số học viên có thể xác định vấn đề mới cần giải quyết và biến thành đề tài
luận văn thạc sĩ.
Đến nay đã có 23 luận văn thạc sĩ được bảo vệ thành công về đặc điểm sử thi hoặc truyện
cổ một dân tộc thiểu số Tây Nguyên như Ê Đê, M nông, Ba Na, Xơ Đăng, Mạ, K’Ho, Chu
Ru hoặc những luận văn mang tính so sánh truyện cổ, so sánh sử thi hai dân tộc. Tất nhiên
vẫn còn ít luận văn phát hiện và giải quyết các vấn đề mang tính xâu chuỗi của sử thi hoặc
truyện cổ nhiều dân tộc Tây Nguyên. Do muốn tinh giản bài viết nên chúng tôi cũng đã đưa
danh mục các luận văn thạc sĩ về văn học dân gian Tây Nguyên vào phụ lục.
38
Giảng viên đi học nâng cao trình độ và khi bảo vệ thành công luận án đã trở thành giảng
viên bậc cao hơn để tiếp tục giảng dạy đại học và sau đại học. Đầu tiên là các luận án tiến sĩ
về sử thi Bana của Phan Thị Hồng, của Lê Hồng Phong về truyện cổ Mạ và K’Ho bảo vệ tại
Đại học Quốc gia Thành phố Hồ Chí Minh, năm 2004. Tiếp đó là luận án của Võ Thị Thùy
Dung về tín ngưỡng và lễ hội dân tộc M'nông bảo vệ tại Đại học Quốc gia Thành phố Hồ Chí
Minh năm 2017; luận án của Lê Thị Quỳnh Hảo về sử thi và luật tục Ê Đê, Mnông bảo vệ tại
Đại học Quốc gia Hà Nội năm 2018. Gần đây, Đàm Thị Thắm bảo vệ luận án về nhân vật
dũng sĩ trong sử thi và truyện cổ tích một số dân tộc Tây Nguyên tại Trường Đại học Đà Lạt
38
PHỤ LỤC 2. DANH MỤC LUẬN VĂN THẠC SĨ VỀ VĂN HỌC DÂN GIAN TÂY NGUYÊN

