
410
DỰ ÁN BẢO TỒN NGHỆ THUẬT MA “OTSU-E”, NHẬT BẢN -
KHUYẾN NGHỊ GIÁO DỤC VĂN HÓA - NGHỆ THUẬT DÂN TỘC TỪ MÚA RỐI
NƯỚC CHO CÁC TRƯỜNG ĐẠI HỌC VIỆT NAM
TS. Izawa Ryosuke
152
TS. Phạm Văn Luân
153
Tóm tắt
Trong các trường phổ thông và đại học tại Nhật Bản, việc giáo dục văn hóa -nghệ
thuật dân tộc hầu như không được thực hiện một cách có chủ đích, ngoại trừ các trường
chuyên ngành văn hóa và nghệ thuật. Tuy nhiên, văn hóa truyền thống của địa phương được
học sinh tiểu học và trung học cơ sở nhiệt tình học tập. Tại trường Cao đẳng Shiga, Nhật Bản,
chúng tôi cùng sinh viên thực hiện dự án bảo tồn nghệ thuật truyền thống là múa “Otsu-e”,
một loại hình di sản văn hóa phi vật thể của thành phố Otsu, tỉnh Shiga. Từ kinh nghiệm hoạt
động của đoàn Múa rối nước Dừa Xanh ở các trường học tỉnh Bến Tre, chúng tôi gợi mở
những khuyến nghị về khả năng vận dụng phương pháp bảo tồn di sản từ dự án này cho các
trường Đại học – Cao đẳng tại Việt Nam có thể tổ chức cho sinh viên vận dụng thực hiện giáo
dục văn hóa và nghệ thuật dân tộc thông qua nghệ thuật múa rối nước do. Điều này sẽ giúp
sinh viên Việt Nam hiểu sâu hơn văn hóa truyền thống của dân tộc mình, hình thành và phát
triển thái độ tích cực trong việc phát huy vai trò quan trọng của sinh viên nâng cao hiệu quả
giáo dục văn hóa và nghệ thuật dân tộc.
Từ khóa: Bảo tồn di sản phi văn hóa vật thể; Giáo dục văn hóa-nghệ thuật dân tộc; Múa rối
nước; Nghệ thuật múa “Otsu-e”, Nhật Bản; Việt Nam.
1. Giáo dục văn hóa-nghệ thuật dân tộc ở các trường Phổ thông và trường Cao
đẳng - Đại học Nhật Bản
Ở Nhật Bản, giáo dục văn hóa-nghệ thuật dân tộc được thực hành ở các trường phổ thông
và đại học có chuyên ngành về văn hóa hay nghệ thuật. Ví dụ, tại một trường Trung học Phổ
thông ở tỉnh Shiga, Nhật Bản, trong khoa Âm nhạc, học sinh không chỉ được trải nghiệm nhạc
cổ điển Nhật Bản mà còn nghiên cứu về những âm sắc đặc biệt trong âm nhạc dân tộc Nhật.
Và điều đó được thực hiện với mục tiêu giáo dục là nuôi dưỡng bản sắc dân tộc và hiểu biết
về nguồn gốc của mình thông qua âm nhạc. Ngoài ra, để có thể nhận bằng giáo viên dạy Âm
nhạc cho các trường cấp 2 và cấp 3, sinh viên cần phải hoàn thành các khóa học về âm nhạc
truyền thống Nhật Bản. Hơn nữa, việc thực hành chơi nhạc cụ dân tộc như đàn koto (đàn tranh
kiểu Nhật) cũng được tích hợp vào chương trình giáo dục, tại các trường Cao đẳng - Đại học
chuyên ngành nghiên cứu âm nhạc, các lớp học về âm nhạc truyền thống của Nhật Bản được
tổ chức thường xuyên. Tại một buổi học về âm nhạc tại Trường Cao đẳng Shiga nơi các đồng
tác giả đang làm việc, chúng tôi tổ chức giảng dạy các bài hát đồng dao Nhật Bản (cả những
bài hát được hát trước và sau chiến tranh) và giới thiệu các giai điệu độc đáo của dân tộc cho
152
. Nghệ sĩ dân gian Ogasawara Hiroo- Trường Cao đẳng Shiga, Nhật Bn
153
. Trường Đại học Văn hoá Thành phố Hồ Chí Minh

411
sinh viên. Tuy nhiên, khi sinh viên đã học các môn học như vậy tại các trường Cao đẳng -
Đại học và trở thành giáo viên, đặc biệt là ở các trường học thông thường không chuyên sâu
về âm nhạc, việc giảng dạy âm nhạc dân tộc Nhật Bản còn tùy thuộc vào giáo viên và không
được quan tâm đúng mức. Ngoài ra, ở các trường Cao đẳng - Đại học có các ngành học về
thiết kế, còn có trường hợp lồng ghép thực hiện giáo dục nghệ thuật dân tộc ở các môn học
về trà đạo hoặc chương trình xem biểu diễn nghệ thuật múa rối Bunraku (múa rối truyền thống
Nhật Bản).... Tuy nhiên, ở những trường Cao đẳng - Đại học này, sinh viên được dạy học về
văn hóa và nghệ thuật dân tộc Nhật Bản như một trường hợp (ví dụ) tương đương với văn hóa
và nghệ thuật dân tộc ở phương Tây, không có điểm nhấn hay hướng đến mục tiêu giáo dục
bản sắc hoặc các hiệu quả giáo dục nghệ thuật dân tộc cũng như đề cập trực tiếp đến giáo dục
bản sắc dân tộc.
Hình 1: Một bài đồng dao Nhật Bản (giáo trình của Trường Cao đẳng Shiga) (Yunoki và các
tác giả khác, 2018).
Như vậy, ở Nhật Bản, giáo dục về văn hóa và nghệ thuật dân tộc nói chung được đặt bên
cạnh những nội dung giáo dục văn hóa và nghệ thuật khác và được dạy như một môn học
bình thường, không có mục tiêu giáo dục cao hơn được xác định. Mặt khác, ở các trường
không có khoa chuyên ngành về văn hóa và nghệ thuật, việc giảng dạy về văn hóa và nghệ
thuật dân tộc thường không được thực hiện. Mặc dù có một số sinh viên được trải nghiệm
giáo dục văn hóa và nghệ thuật dân tộc như trà đạo hoặc “Kado” (hoa đạo; nghệ thuật cắm
hoa kiểu Nhật)... thông qua các hoạt động câu lạc bộ, nhưng cơ hội được giảng dạy trong lớp
học là rất ít.
Có một thực tế là ở Nhật Bản, trường học dường như có sự tích cực hơn trong giáo dục về
văn hóa, nghệ thuật dân tộc hay kỹ thuật truyền thống địa phương. Đặc biệt, trong giai đoạn
từ trường cấp 1 đến cấp 2, do hầu hết học sinh đi học tại trường trong cùng khu vực mà họ
sống, nên các trường đều tổ chức các buổi học về lịch sử và văn hóa truyền thống của khu
vực đó để học sinh có thể hiểu rõ hơn các chủ đề của giáo dục nghệ thuật truyền thống. Vì
vậy, trong phần tiếp theo, chúng tôi xin giới thiệu về dự án bảo tồn văn hóa địa phương được
thực hiện tại Trường Cao đẳng Shiga – nơi chúng tôi đang triển khai thực hiện, đặc biệt là

412
chia sẻ về sự tham gia của sinh viên trong quá trình triển khai dự án và các hiệu quả giáo dục
dự án mang lại.
2. Dự án bảo tồn nghệ thuật múa truyền thống "Ōtsu-e" tại trường Cao đẳng
Shiga
2.1. Về nghệ thuật múa Otsu-e và dự án bảo tồn
Nghệ thuật múa truyền thống "Otsu-e" là một di sản văn hóa phi vật thể dân gian được xếp
hạng cấp tỉnh/ thành phố của thành phố Otsu tỉnh Shiga [8], được nhảy kèm theo tiếng nhạc
Shamisen (một loại nhạc cụ truyền thống Nhật Bản có ba dây) và lời hát. Múa "Otsu-e" ra đời
bằng cách thêm vào điệu nhảy một loại hình ca nhạc “Otsu-e-busi” là một loại ca nhạc ngắn
gọn giải trí đã phát triển tại khu phố vui chơi Otsu vào cuối thời Edo (Thế kỷ18) và đã trở nên
phổ biến trên toàn quốc vào thời Minh Trị. Xưa kia vốn là một đặc sản của Otsu. Múa "Otsu-
e" có đặc trưng chúnh là gắn với việc sử dụng 10 loại "mặt nạ" và 5 loại dụng cụ nhỏ.
Hình 2: Cảnh biểu diễn của múa "Otsu-e"
「10種の面で舞披露 保存会が大津絵踊り /滋賀」2019/11/17 毎日新聞
地方版
https://mainichi.jp/articles/20191117/ddl/k25/040/228000c
Để bảo tồn múa "Otsu-e", từ năm 1988, một Hội bảo tồn đã được thành lập, tuy nhiên,
người kế tục chưa được đào tạo đầy đủ và việc bảo tồn múa "Otsu-e" cho tương lai đang là
một thách thức. Hiện tại, có 5 người đang tiếp tục điều hành công việc của Hội, nhưng trong
số đó có 2 người đã cao tuổi, nên chỉ có 3 người thực sự có thể thực hành nhảy múa. Vì múa
"Otsu-e" yêu cầu ít nhất 3 người biểu diễn, nên việc giải quyết vấn đề kế tục, trao truyền và
thực hành bảo tồn nghệ thuật Otsu-e đang trở thành một công việc có tính cấp bách trong bối
cảnh hiện nay.
2.2. Dự án bảo tồn nghệ thuật múa truyền thống "Otsu-e" tại trường Cao đẳng
Shiga
Dự án có mục đích bảo tồn lâu dài nghệ thuật múa truyền thống "Otsu-e" bằng cách sử dụng
kỹ thuật Motion Capture ghi lại các bước nhảy và tái tạo chúng trong không gian 3D thông
qua số hóa. Điều này cho phép việc tái tạo các bước nhảy trong không gian 3D giữ lại đặc
điểm đặc trưng của múa "Otsu-e" một cách dễ dàng hơn so với việc tái tạo trên video hoặc

413
các hình ảnh 2D và tạo ra hiệu ứng tích cực cho mục đích giáo dục nghệ thuật dân tộc ở đây
là trường hợp múa truyền thống "Otsu-e".
Dự án này được thực hiện trong vòng 2 năm và triển khai theo các bước sau:
1. Hợp tác với Hội Bảo tồn múa “Otsu-e” để quay video nhìn từ nhiều góc độ.
2. Dựa trên video, thực hiện phát hiện khung xương và motion capture.
3. Tạo mô hình 3D của nhân vật.
4. Sử dụng dữ liệu motion capture để tái tạo chỉ chuyển động trong không gian Unity.
5. Tạo mô hình 3D của các mặt nạ được sử dụng trong múa “Otsu-e”.
6. Gán các texture và mặt nạ vào mô hình 3D.
7. Kiểm tra và điều chỉnh chuyển động nếu cần.
8. Công bố và tiến hành công tác truyền thông trên Internet.
Hình 3: Tạo mô hình mặt nạ - Ảnh tác giả. Hình 4: Mô hình 3D một mặt nạ- Ảnh tác giả.

414
Hình 5: Mô hình 3D của các mặt nạ - Ảnh tác giả.
Hình 6: Mô hình 3D của các dụng cụ- Ảnh tác giả.
Các bước trên được chỉ đạo bởi các giáo viên trong quá trình sinh viên thực hiện, kết quả
của quá trình làm việc này được trình bày bởi chính sinh viên trong buổi gặp gỡ giao lưu giữa
các trường Cao đẳng - Đại học trong khu vực. Bài thuyết trình được tổ chức trực tuyến, mục
đích không chỉ dành cho các tổ chức trong trường Cao đẳng - Đại học mà còn dành cho cộng
đồng địa phương và người dân trong khu vực, giúp họ có thể hiểu rõ về hoạt động dự án của
chúng tôi.
Hiệu quả giáo dục nghệ thuật dân tộc cho sinh viên được kỳ vọng thông qua dự án bảo tồn
này bao gồm ba điểm sau:
1. Có thể học được kỹ thuật có thể áp dụng vào việc bảo tồn không chỉ là nghệ thuật múa Otsu
mà cả các nghệ thuật sân khấu dân tộc và di sản văn hóa phi vật thể khác.
2. Có thể phát triển sự quan tâm, tình cảm và hiểu biết về văn hóa – nghệ thuật dân tộc và các
giá trị truyền thống.
3. Tham gia hoạt động bảo tồn không chỉ với tư cách một khán giả thụ động mà còn là một
bên liên quan, sinh viên có thể chủ động trải nghiệm lại quá trình đã thưởng thiwsc, thực hành,
tạo ra các tác phẩm nghệ thuật với ý thức của người sáng tạo nghệ thuật dân tộc thực thụ.

