Những giọt lệ đỏ thắm
TRUYỆN NGẮN CỦA LÊ HOÀI NAM
Năm 1792, vua Quang Trung - Nguyễn Huệ đột ngột qua đời. Con trai là Nguyễn Quang
Toản lên kế vị ngôi vương, lấy niên hiệu Cảnh Thịnh. Toản còn đang tuổi vị thành niên,
chưa bộc lộ một chút tài năng điều hành triều chính. Nội bộ nhà Tây Sơn bắt đầu suy yếu
nhanh chóng.
Nguyễn Ánh xưng ơng, lấy niên hiệu Gia Long. Năm 1802, từ đàng trong tiến ra
chiếm lại Phú Xuân. Vua Cảnh Thịnh tháo chạy ra bắc. Nguyễn Ánh cho một đội quân
rượt đuổi theo truy bắt. Nguyễn Ánh sai Tả tướng quốc Lê Văn Duyệt khám xét nội cung.
Duyệt đem quân đi, khi quay lại, tâu:
- Bẩm thánh thượng, tất cả bọn ngụy Tây Sơn đã bỏ chạy, chỉ còn chính cung hoàng hậu
Quang Toản, chẳng hiểu sao bị bỏ rơi lại.
Nguyễn Ánh từng nghe nói về người vợ của Quang Toản. Nàng tên Lê ThNgọc Bình,
công chúa út của vua Lê Hiển Tông và chiêu nghi Nguyễn Thị Điều. Công chúa Lê Ngọc
Hân, hoàng phi của Nguyễn Huệ, là chị gái nàng. Dù Ngọc Bình không hề có huyết thống
với nhà Tây Sơn nhưng nhắc đến tên nàng, trong tâm can Nguyễn Ánh vẫn như lửa đổ
thêm dầu, ngùn ngụt sục sôi mối thù Tây Sơn. Ánh bảo Duyệt:
- Hãy đưa trẫm đến gặp chính cung hoàng hậu của tên giặc cỏ Quang Toản!
Ngọc Bình vẫn ở trong cung, ngồi bên bàn trang điểm chống hai tay lên má, mắt dóng
qua cửa sổ nhìn về phương bắc. Không biết giờ này vua Cảnh Thịnh chồng nàng cùng với
quần thần nhà Tây Sơn đang ẩn náu chốn nao? Liệu có thoát được vòng bủa vây săn đuổi
của quân Gia Định Nguyễn Ánh? Nàng là công chúa con vua, nhưng là vua thời mạt.
Như nhiều ông vua thời Lê trung hưng, phụ thân nàng cũng bị nhà Trịnh lộng hành áp
chế. Để tránh bị triệt hạ, vua Lê Hiển Tông buộc phải chọn cách sống thu mình trong v
ốc, nhu nhược đến độ không dám có một lời nói to ngay trong cung thất, e có tai vách
mạch rừng. Bên phủ chúa Trịnh lúc nào cũng lộng lẫy xa hoa, chè chén linh đình, dp dìu
ong bướm. Bên cung vua Lê thì tối tăm, lặng thầm như tu viện. Lê Thị Ngọc Bình được
sinh ra và nuôi dưỡng trong cái môi trường tự khép kín đó. Không đói khát, nhưng cũng
không có những cao lương mỹ vị, lấy việc học chữ, đọc sách làm nguồn vui, bớt phải
chứng kiến cảnh loạn ly, nồi da xáo thịt, huynh đệ tương tàn. Chị em nàng còn thiên
lương hơn cả những nữ tu nhà dòng Chúa Cứu Thế. Cuộc sống dư thừa sự bình lng,
nhàm tẻ, phong bế khiến Ngọc Bình luôn khát khao một cái gì đó khác thường, mạnh mẽ,
tươi mới bên ngoài bốn bức tường hoàng thành. Nàng coi vua Quang Trung, anh rể nàng
là một thần tượng, tình yêu của Quang Trung với chị gái nàng là một tình yêu lý tưởng,
bất diệt. Bởi vậy, khi Quang Trung mất, Ngọc Hân mai mối nàng cho Quang Toản,
không một chút đắn đo, nàng đồng ý liền. Nhưng khi trở thành chính cung, Ngọc Bình
mới nhận ra Quang Toản chỉ giống cha cái mã bên ngoài. Tính tình chàng nông nổi,
kiêu bạc và hèn nữa. Thời gian Quang Toản trị vì, cđàng trong lẫn đàng ngoài giặc giã
triền miên, triều chính lục đục, chém giết nhau chẳng còn luân thường đạo lý gì.
Bây giờ, nhà Tây Sơn đang vong trận, Quang Toản đã bchạy, để lại một mình ta đây.
Ta biết đi đâu bây giờ? Hoàng thành tráng lvà thâm nghiêm của các tiên đế ta ngoài
Thăng Long đã hoang phế, cỏ mọc trùm cả sân điện Kính Thiên, từ lâu nó đã biến thành
một cái nhà trọ của anh em nhà Tây Sơn, ta về đó sao được nữa! Đằng nào thì Quang
Toản cũng bị bắt, bị giết, hay là ta chết theo chàng cho trọn đạo phu thê? Ngọc Hân cũng
đã từng quyên sinh về nơi chín suối sau khi vua Quang Trung qua đời. Đấng anh hùng
mã thượng ấy xứng đáng được chị gái ta ứng xử như thế. Còn Quang Toản, trong lúc lâm
nguy, chàng bỏ ta lại đây cho nanh vuốt kẻ thù, chạy thoát thân một mình, liệu chàng có
còn đáng mặt một hoàng đế chí nhân quân tử để ta chết theo?
Đang triền miên với những suy tư ảm đạm, tuyệt vọng, bất chợt Ngọc Bình nghe có có
tiếng gót giầy phía ngoài cửa. Quay lại, nàng nhận ra một người đàn ông đứng tuổi, tướng
mạo không to béo nhưng săn chắc, lẫm liệt, mặt mày dầy dạn gió sương, một thanh gươm
đeo trễ bên hông, đã tý bước qua khung cửa vào phòng đứng sau lưng nàng. Ngọc Bình
linh cảm đây là một kẻ có uy quyền của tân triều. Dù mới ở tuổi mười chín, nàng vẫn
không hề tỏ ra khiếp sợ, không để mất thể diện của một chính cung hoàng hậu cựu triều.
Nàng hỏi:
- Nhà người là tướng quân Gia Định phải không? Ngươi muốn gì ta?
Nguyễn Ánh toan nói một câu gì đó thật chát chúa, cay độc thì bỗng cái lưỡi trong miệng
ngài líu lại. Ngài nhận ra Ngọc Bình có một vẻ đẹp thướt tha, tao nhã, bạt thiệp. Gương
mặt nàng đang ngổn ngang tâm thế, u sầu, nhưng vẫn rờ rỡ một vẻ đẹp. Trong đám sĩ tốt
của Nguyễn Ánh, không ít người quê Thăng Long, từng một đôi lần nhìn thấy nàng đi lễ
chùa Quán Thánh, dạo chơi Phủ Tây Hồ, họ kháo nhau về nàng qulà không sai. Không
định dùng danh từ “phu nhân” với nàng nhưng hai tiếng ấy vẫn tuôn ra một cách tự nhiên
từ miệng Nguyễn Ánh:
- Phu nhân hãy cứ bình thân. Dù thế sự đã thay đổi, nhưng trẫm đến đây không phải để
sát hại phu nhân.
- Ta biết - nàng vẫn ngồi, nhưng xoay mặt về phía Nguyễn Ánh, nói tiếp - Nơi ta đang
ngồi đây, hôm qua là chính cung, hôm nay đã thành nhà ngục đối với ta. Âm u lạnh lẽo
quá mà ta chưa biết phải chạy đi đâu!
Càng ngắm, Nguyễn Ánh càng bị cuốn hút vì sắc đẹp của Ngọc Bình. Ngài nghĩ: “Ta sẽ
thưởng ngoạn cái vẻ đẹp mê hồn kia, khi nào chán chê, giết nàng cũng chưa muộn!”.
- Xin phu nhân chớ âu sầu. Phu nhân cứ ở đây. Rồi trẫm sẽ mang điều tốt lành đến với
phu nhân - Nguyễn Ánh nói một cách thành thật trong sôi sục mưu toan.
Tả tướng Lê Văn Duyệt bước vào, qudưới chân Nguyễn Ánh, tâu:
- Bẩm thánh thượng, quân ta từ đàng ngoài báo về đã bắt được khá nhiều tàn ngụy Tây
Sơn, mời thánh thượng về triều ban lời chỉ dụ!
- Nhà ngươi về trước nói với mọi người đợi trẫm - Nguyễn Ánh vừa nói vừa xua xua tay
về phía Lê Văn Duyệt, mắt vẫn đăm đắm nhìn như muốn ăn tươi nuốt sống Ngọc Bình.
Lê Văn Duyệt lui. Ngọc Bình nhìn Nguyễn Ánh một cách ngỡ ngàng. Con người dạ sắt
gan vàng, suốt hai mươi nhăm năm bôn tẩu, ăn bờ ngủ bụi, nuôi ý chí can trường khôi
phục nhà Nguyễn, chính là kẻ này đây ư? Ngài bỏ trễ việc đại sự chỉ vì ta chăng?
- Hóa ra nhà ngươi chính là Nguyễn Ánh, tân triều Gia Long? Sao nhà ngươi không đuổi
ta cút khỏi thành Phú Xuân mà lại giữ ta?
- Phu nhân không phải bận lòng về chuyện đi hay ở - Nguyễn Ánh nói - Quá nửa đời
người trẫm làm bạn với gươm đao, tính khí võ biền, nhưng không mù lòa đến độ không
nhận ra phu nhân là một viên ngọc quý, rất cần cho trẫm. Trẫm đã có nhất cung Tống thị,
nhị cung Trần thị. Phu nhân sẽ là tam cung của trẫm. Phu nhân thấy sao?
Ngọc Bình quan sát dung mạo Nguyễn Ánh lần nữa, như để đoán định thêm điều gì đó về
ngài: “Con người này đúng là mang dung mạo và thần thái của một đại quân vương. Ông
ta rất mạnh mvà quyết đoán. Con người ông ta toát ra thứ mùi vị rất đàn ông. Nhìn ánh
mắt và đôi vai của ông ta, có thể tin được. Ta đang bơ vơ trên cõi đời loạn lạc, binh đao.
Nếu tiếp tục phải sống, ta không thể không tựa đầu vào vai con người này…”. Bằng một
động tác dứt khoát, Ngọc Bình đứng dậy bước đến trước mặt Nguyễn Ánh, quỳ xuống
nói:
- Xin đa tạ tân vương đã có nhã ý. Thiếp đang ở trong một hoàn cảnh thật khó sống,
nhưng chưa có gan để chết. Thiếp cũng như tất cả đàn bà trên thế gian, có một người đàn
ông để tựa được vào vai, ấy là điều quan trọng nhất. Nếu tân vương có lòng thương, thiếp
đâu nỡ phụ tình. Che thiếp không xứng với những điều tân vương nghĩ về thiếp mà thôi.
Nguyễn Ánh đưa hai tay nâng Ngọc Bình đứng dậy:
- Nàng hãy vvới ta!
***
Nguyễn Ánh sai đám hoạn quan chuẩn bị phòng the rất chu toàn cho đêm hợp cẩn. Ngài
bắt họ đốt lõi trầm xua côn trùng và khí độc trong phòng, đun nước hương nhu pha dầu
long não cho Ngọc Bình tắm. Xiêm y của nàng cũng được thay mới. Ngài không muốn
còn vương một chút “mùi Tây Sơn” trên thân thể nàng. Trong cái gikhắc Ngọc Bình
sửa soạn dọn mình trong cung cấm, Nguyễn Ánh ngồi phòng ngoài uống rượu sâm ngọc
linh ngâm với cá ngựa. Đã sắp bước sang tuổi ngũ tuần, lại vừa trải qua một thời kỳ dài
vắt kiệt trí lực cho việc mở mang Gia Định, chiến đấu tử sinh lấy lại ngôi báu, sinh dục
của ngài đã có những triệu chứng thất thường, phải dùng loại rượu này kích dục. Ngài
uống bằng loại chén mắt trâu to tướng, tráng men màu đen. Mới trở lại ngôi báu, ngài vẫn
chưa kịp gột rửa hết thói quen xô bồ của những năm tháng bôn tẩu ăn bờ nằm bụi. Ngài
uống đến chén thứ hai đã thấy ngọc thể lâng lâng. Ngài tự nói với chính mình: “Nếu nàng
làm ta sung sướng, ta sẽ để nàng sống với ta. Trái lại, nếu nàng làm ta chán ngắt thì
những cốc rượu này skích thích ta tăng thêm sức mạnh giết chết nàng! Không phải
dùng gươm đao. Cũng chẳng cần bóp cổ. Ta sẽ giết nàng bằng một cuộc giao phối đầy
thú tính. Ta sẽ nhìn thấy âm hộ của nàng máu tuôn ra như suối. Nàng nhợt nhạt, run rẩy,
van xin ta trong tức tưởi, rồi chết!”.
Nguyễn Ánh uống thêm chén thba rồi bước vào cung cm. Ngọc Bình đã mặc đồ ngủ,
nhưng nàng vẫn đang nằm nghiêng đọc sách bên ánh đèn cầy. Nguyễn Ánh nghe nói các
công chúa con vua Lê Hiển Tông có được dậy dỗ về chữ nghĩa, văn chương. Khi Quang
Trung mất, Ngọc Hân còn làm cthơ khóc chồng nữa! Giả dụ bây giờ ta về cõi, nàng
Ngọc Bình có làm thơ khóc ta không? Nguyễn Ánh cảm thấy thú vị trước ý nghĩ ngồ ngộ
này của ngài. Ngài bắt đầu đưa một bàn thay thô nhám vì luôn phải cầm đốc kiếm lên
vuốt má nàng. Ngọc Bình khẽ rùng mình một cái. Phải một lúc sau nàng mới hòa nhập
được với những động tác vuốt ve của Nguyễn Ánh. Nàng bắt đầu đón nhận những cái
hôn thô bạo của ngài một cách tự nhiên, đầy nữ tính. Thân thể tuyệt mỹ của nàng trắng
như sáp nến, lan tỏa một mùi hương dìu dịu của da thịt, gợi cho Nguyễn Ánh một cảm
giác nàng là gái đồng trinh chứ không phải một thiếu phụ. Nhất là khi dương vật ngài tiến
sâu vào vùng kín của nàng thì mt cảm giác chặt chịa, thao thiết hút ngài vào chốn bồng
lai. Thân thnàng run lên. Con tim sắt đá của ngài như tan chảy. Trong cơn ngây ngất tột
cùng, miệng ngài bật ra tiếng kêu xít xoa, hổn hển: “Hỡi phu nhân, hãy nói trẫm nghe,
phu nhân là người hay là thần thánh, hử?”. Nàng run rẩy đáp: “Tân vương nhìn kỹ lại đi,
thiếp là người, như bao người đàn bà khác dưới trần gian thôi mà!”. Nguyễn Ánh lại phủ