Nhng tâm hồn đồng điệu Lưu Quang
Minh
t qua m
y dòng thông tin trên báo, chú b
n tư
nh
bii tên ca câu lc b. “Nhng tâm hồn đồng điệu” – nghe
hay hay. À không, rất hay là đằng khác!
Chú vi m di động bm dãy s điện thoi liên lc in chm
ch to đùng nơi trang giấy. Chốc sau đã nghe bên kia mt
ging n đon đả:
Xin chào, bạn đang gọi đến câu lc b Nhng m hồn đồng điệu”. Cm ơn
bạn đã liên h vi chúng tôi…”
Tôi muốn… đăng ký tham gia…”
Chú sn sàng b tiền để tr thành thành viên V.I.P.
Trong đầu chú mường tượng đến nhng con người cùng chung s thích, tâm
đầu ý hp, hiểu nhau đến từng chân tơ kẽ tóc cùng ngi li hp hp, gp g,
giao u, sẻ chia bao ni buồn vui tn đời. Ôi, ch va mi nghĩ đến thôi mà
làm chú thy hết sc phn chn ri.
Cô giao dch viên nhanh chóng cho chú lch hn. Ch nht này. Chú thy hi
hp lm, chc là suốt đêm nay trằn trc mt thôi.
Qu tht vy, khuya, sau khi tắt đèn, vừa nhm mt li chú đã thy mình
một nơi xa lạ. Mi th đều sáng choang.
Chào anh, anh đến ri à!”
Ai gi mình thế nhỉ? Chú quay lưng lại. , mt cô gái xinh đẹp. N i ca
nàng tươi như hoa.
Vâng, chào cô. Cô ơi, đây là đâu?”
Còn đâu nữa, anh!
Chú nhìn quanh qut mt hi mới đập vào mt tm biển to đùng trên cao đề
my ch: “u lc b Nhng tâm hn đồng điệu”.
A ha! Chú reo lên. Đúng như mình nghĩ. Nng chú cứ v vĩnh:
Hôm nay chưa phải là ch nht mà…”
Đã gọi là đồng điệu thì không cn “đến hn li lên”, anh !
Ôi tuyt vi! Trúng y boong ý chú! Cơ mt cn dui hn ra, tho
i mái như
nhà.
Đúng đúng! Thế nhng người khác đâu rồi cô nh?”
Nàng li n n cười, ánh mắt hướng vào bên trong. Khung cnh sáng đến lóa
mt dn dịu đi, nhường ch cho nào bàn nào ghế. Và vô s con người có mt
đây tự lúc nào.
Chú bước chm rãi qua cánh ca ln, ôi chao bu không khí gì thế này? p
vào c là cm giác hết sc vui v gn gũi. Bên tai phng phất điệu nhc du
dương cùng những tiếng trò chuyện nóii hoan h khoan thai.
Chào người anh em!”
Mt anh chàng va trông thấy chú đã vi chy ra tay bt mt mng.
Xin chào! đây đông vui quá. Thế mà tôi không biết.”
Tt nhiên ri. Chc chn anh s rt vui khi tham gia câu lc b y.”
Anh ta kéo chú vào mt bàn có ba bốn người đang bàn luận sôi ni vn đề
đấy. My người kia trông thy clin reo lên:
Ôi lâu quá không gp, ngi xuống đi bạn hin ca tôi!
Bn hin ca tôi? Lâu quá không gặp? Quái, chú đã gp h bao gi đâu
bo lâu vi chẳng nhanh. Đang nghĩ nghĩ ngợi ngi thì anh chàng kia đã lên
tiếng:
Anh không phi băn khoăn. đây chúng tôi đón tiếp người mới đều như thế
c.”
Thích thật, chú cười toe toét, ngi vào bàn cùng vi h.
Anh có thích hát không?”
Không!” – Chú lắc đầu quy quy.
Vy anh thích nhy không?”
Cũng không! Chú nhún vai.
Mấy người trong bàn hết nhìn chú li quay sang nhìn nhau. Nhưng rất nhanh
để một người na nêu thêm câu hi:
Thế t hn anh rất mê đọcch, và tất nhiên là văn chương?”
Không!
A thôii biết ri! Anh rất đam mê hội ha!Tiếng i khác vang lên.
Thưa, không đâu…”
Mt chú ít thi gi nữa trước khi h đồng thanh reo to:
L
n này đ
m b
o chính xác! Anh tôn th
s
c đ
p, anh thích ph
n
, trúng
phóc ri ch gì!”
Ý h nói chú mê gái. Chú cũng chẳng rõ na. thhoc có th không.
Ch biết t lâu lm ri chú mãi mt mình. Không hn hò, không cp b cp
bch, không yêu ai, quen ai, gp ai…
Sc mt c x xung trông thy, my ngưi kia hong qvi vã trn an.
Ôi ông anh ơi, đã đến đây là phải vui v chứ. Vui lên đi nào, đời có là bao
nhiêu. Tôi dt anh sang ch đámc cô trẻ đẹp nhé!”
Lng l ớc theo người dn đường, đầu óc chú mông lung, mt chm chúi
theo tng bước chân mình.
Chú chng nghĩ được lâu hơn khi giọng nói ngt ngào thân quen t đâu rót
tut vào tai, vi vã ngng đầu lên.
Anh không thoi mái à?”
Chính là cô gái ban nãy ngoài ca. L tht, hn là chú đã tng gặp nàng đâu
đó rồi, đoan chắc nhưng vắt óc mãi không nh ra.
Không!i thích lm…” - Chú lúng túng.
Vy anh ngi xuống đây, thư giãn nào…”
Nàng kéo cngi xung ghế, nháy mt vi anh chàng kia. Anh ta vy tay ri
nhanh chóng mt hút vào đám đông chộn rn.
Thế nhé. Tôi giao ma mi này cho cô đấy.”
Còn li cvà nàng. Không giany gi cm tưởng như chỉ có hai người.
Tht l lùng, đám đông dường như đang dạt đi, ra xa, xa mãi, xa tít.
Nàng tiếp tc n n cười tươi như hoa:
Sao anh li mun tham gia câu lc b này?”
Câu hỏi đến vi chú bt ng. Ti sao? nh, ti sao thế? Ti sao chú không
mảy may chút xíu đắn đo tc tc gọi đin đăng ký tham gia vào ch
n đây. C
còn nhm trng mình đã hết sc mng r như vớ được ng khi biết được
trên đời tn ti một nơi tuyệt vi thếy.
Bi vì… t lâu tôi c ng… chng bao gicái gi là câu lc b Nhng
m hồn đồng điệu…” – Ging chú chùng hn xung, c hng thy nghèn
nghn.
Nàng đột nhiên nm ly đôi tay đen xạm xù đặt trên bàn ca chú, vut ve
d
u dàng. C
m giác như có m
t lu
n m
nh ch
y d
c s
ng lưng. Và
trong khonh khc, khi soi mình vào đôi mắt nâu thăm thẳm tuyệt đẹ
p kia, chú
b lôi tuột đi.
Đây là đâu?”
Vn là th ánh sáng chói chang đến lóa mt. Mt một lúc để chú kp nhn ra
mình đang nằm trên một đồng c xanh ngát ngút ngàn. Bên trên là nhng tia
nng ri thng vào mt, cùng nn tri trong vt cao vi vi.
t th tht sâu nào, anh.”
Nàng nm ngay kế n, thì thm vào tai chú. C nghe theo, nhm tt mt li,
hít một hơi đến tht lng ngc. Cm giác d chịu quá, chưa bao giờ chú thy
thoi mái hơn. Trộn ln vào nhau nghe miên man nào nhng mùi c, mùi côn
trùng, mùi hoa di, mùi nắng, mùi mưa, mùi mây, mùi giómùi c mt min
thăm thẳm o đó chú thèm lắm mun lm. Tiếc là chẳng khi nào có cơ hội
viếng thăm.
Tr bây gi.
Chú git mình thng tht.
Cô…”
Và chú đã ln na chết lng khi trông thấy chúng. Ôi, đôi mắt nâu tuyt đẹp.
Là đôi mt nâu tuyt đẹp. C nh đã luôn thm ao ước duy một đôi mắt dõi
theo mình những bước đi đi v v. Ánh nhìn trìu mến làm tim chú tan chy,
sng s. Nàng kh đặt tay lên gò má c, đôi mắt bun hoen gn ngn l.
Không nht thiết phải nói ra đâu anh.
Tiếng nói y tiếp tục văng vng trong tâm trí. Đúng ri, không nht thiết c
phải nói ra. Nhưng không nói ra thì làm saong biết được - tt tn tt nhng
suy nghĩ từ tn đáy lòng?
Chng cn đâu anh. Bên nhau, lắng nghe bng tt c cm giác. Mình s không
cần đến ngôn t na.
Bàn tay nàng mm mi quá, chú cm nhn rõ rt mi dt dào yêu thương đang
truyền qua làn da đen sm g gh in hn trên mt nhng vết du vĩnh viễn ca
thi gian.
Ánh sáng đó lại ti.
Kèm theo sau làng ti bao trùm. Đèn đột nhiên chp lên ri li tt ngay.
T
i th
ế
,
t
i như h
ũ nút. Chú qu
qu
ng trong màu đen k
ìn k
t.
Em đâu? Em đâu rồi?
Không có tiếng tr li nào vang lên. Chú thu người li, co ro. Ch này lnh l
o
quá. Lnh quá. Dường như mỗi lúc mt lnh hơn. C người chú run lên ly
by. Chú ôm ly c, cm giác đang biđó bóp đến nght hng. C
mun hét lên tht to: cu tôi vi! Không được. Nó chặn đứng chú. Nó cm
ca chú tht ra. Cái th khng khiếp này…
Chú chen ln trong đám đông bu kín một khoảng sân trường. M hôi túa ra,
cm giác nng trĩu ghì cht hai vai. Mắt chú đăm đăm lên tấm bng, không
sao tin vào mt mình. Tri đất chung quanh quay cung.
Cái khong cách giữa nơi chú đứng và cánh cổng trường đại hc bổng dưng b
kéo ra xa, vi vi. Xa vi vi. Xa vi vi
Chú ôm mt, ri đầu, ri bt tai. Nhưng cố gng đến my cũng không sao
thét lên được. Không ai nghe. Không ai hiu. Chn li toàn ánh mt khinh
r và thương hại.
Choáng váng, cngã vt xung nền đất lnh.
Nàng buông tay chú ra. Đôi mắt nâu nhìn chú ái ngi.
Mình chia tay được không anh?”
Đó là mối tình đầu ca chú. Như người ta luôn bo nhau, tình yêu hc trò va
đẹp va mong manh d v.
Cái ngày phi đạp xe mt mình v nhà dưới cơn a tầm tã, chú hiu rng
không còn mong ch một cơ hội nào na.
Nàng đã u người khác. Chú nghe rõ rt bên tai mình:
Đồ tht bi!
Đám đông náo nhiệt n ào hơn trước. Đôi tay chú còn nguyên tn bàn.
gái có đôi mắt nâu vn không thôi vut ve chúng. Tt c đều tr li v trí k t
lúc c ngi xung ghế. Kiên quyết rút khi nhng mơn trớn ma m trên
những đầu ngón tay kia, chú b tay xung n.
Tôi hi cô một câu được không?”
Nàng mỉm cười rất tươi. Đôi mắt nâu y như trong ký c nht nhòa.
Tht s có câu lc b này ch? Nó… tn ti ch!hay không có?”
Làn môi nàng tiếp tc cong lên. Bỗng dưng, chú rùng mình.