Rút Lui

Chia sẻ: Quach Vui Ve | Ngày: | Loại File: PDF | Số trang:4

0
20
lượt xem
1
download

Rút Lui

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

chúng ta quen nhau và yêu nhau từ khi nào, em cũng không nhớ rõ nữa. Nhưng thôi, chúng ta yêu nhau không cần lý do. Anh vẫn thường ăn chè ở quán em mà. Cả ngày lẫn đêm, lúc nào em bán hàng là anh đến. Anh ngồi trên ghế ngắm trộm em,

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Rút Lui

  1. Rút Lui Tác Giả: Đông Phương Lăng Tiêu Thể Loại: Truyện Ngắn Trạng Thái: Đã hoàn thành. Rating: all. Chúng ta quen nhau khi nào nhỉ? Chúng ta yêu nhau như nào nhỉ? Em không nhớ. Em là một cô bé bán hoa quả, anh là một đại ca. chúng ta quen nhau và yêu nhau từ khi nào, em cũng không nhớ rõ nữa. Nhưng thôi, chúng ta yêu nhau không cần lý do. Anh vẫn thường ăn chè ở quán em mà. Cả ngày lẫn đêm, lúc nào em bán hàng là anh đến. Anh ngồi trên ghế ngắm trộm em, người ngoài nhìn vào không bao giờ hay biết. Chỉ có em hiểu thôi. Anh ngồi gọi đồ uống như một người khách bình thường, trông anh cũng bình thường như hằng bao nhiêu người khách bình thường khác. Nhưng đối với em, anh lại vô cùng đặc biệt. Anh giải thích đi! Có vị khách nào ngồi lì cả buổi sáng chỉ để ăn một cốc sấu dầm không? Anh ăn lâu kinh khủng ấy. Tuy rằng anh chưa từng nói câu nào với em ngoài câu: “Cho anh một ly nước” hoặc”ly chè”, nhưng con mắt anh thì đã tố cáo tất cả. Em không khó chịu, em cũng chẳng giận anh hay cho anh là một kẻ háo sắc. Em chỉ thấy buồn cười, anh to cao, đẹp người, gan to bằng trời, vậy mà chỉ một câu ngỏ lời với em mà anh không dám. Em cũng chẳng nhắc anh, em muốn đợi. Có anh ngồi ở đó, em cảm thấy yên tâm nhiều. Anh như một người vệ sĩ luôn âm thầm bảo vệ, mặc dù chưa hề nói ra. Một buổi không có anh, em bất giác cảm thấy lo lo, trống vắng lắm, cứ bứt rứt không yên lòng. Đôi lúc thấy anh đuổi đánh nhau ngoài cổng chợ, em lại thở dài. Bản tính giang hồ của anh chưa bao giờ thay đổi. Anh tung chân đá thằng này, đạp thằng kia rồi lại sà vào quán lấy một ly nước uống, uống xong lại xông ra đánh tiếp. Em không vui chút nào luôn ấy, nhìn anh đánh đẹp thật, nhưng làm em bực mình. −Sao cho anh ít vậy? −Vì hôm nay anh đánh nhau không ngoan. Anh phì cười, nụ cười chết người. Anh bỏ tất cả số nước ấy vào miệng rồi xông ra, trông anh hùng dũng như một vị chiến thần vậy. Sáng nay có thằng vào mua táo. Nó nhặt nhặt chọn chọn, rồi chỉ cho em lấy một quả táo trên sạp. Em nhìn thấy anh hơi cau mày, nhưng em cũng đưa tay ra lấy táo cho nó. Nhưng bàn tay em vừa chạm vào trái táo, thằng cha ******** đã lân lên sờ tay em. Nó buông một câu láo không chịu được: −Tay em gái trắng quá, cho anh một chút được không? Em sợ hãi rụt tay lại. Liếc nhìn khuôn mặt anh lúc ấy thật đáng sợ. Anh chẳng nói chẳng rằng, đứng phắt dậy. Tiện tay, anh liệng luôn một cùi chỏ vào giữa mặt thằng kia làm nó ngã dúi dụi trên mặt đường.
  2. −Đồ mất dạy−anh gầm lên. −Thằng chó! Mày chờ đấy! − thằng kia lồm cồm bò dậy, hăm he mấy câu rồi chạy thẳng. Có anh bên cạnh em cũng an toàn đúng không? Anh bảo vệ em theo cách của anh. Em nhìn thằng cha kia chạy thục mạng mà thấy buồn cười. Hình như nó còn nghển cổ lại như **** thầm anh gì đó. Từ đấy trở đi, có ai vào mua hàng, anh đều là người lấy, em không mó tay vào nữa. Rồi bất ngờ anh rủ em đi chơi bi a. −Sáng nay em có rảnh không? −Sao ạ? −Đi chơi với anh một lát! −Đi chơi ấy ạ? −Em ngạc nhiên, nửa như muốn nhận lời, nửa lại phân vân. −Không sao! Nếu em không thích thì thôi. Anh bước đi thẳng. Em đứng trân trân ở đấy, mặt đần ra. Không hiểu sao lúc ấy em cứ muốn vùng lên ôm chặt lấy anh, giữ anh ở lại. Chẳng kịp suy nghĩ nữa, em hét to: −Có mà! Cho em đi với. Anh ngoảnh lại cười rất tươi, cũng từ lâu lắm em đã không còn cảm thấy anh đáng sợ nữa rồi. Anh quay lại giúp em dọn quán. Nắng hôm nay đẹp quá, em ngồi sau xe anh mà cũng cảm giác được những cơn gió mang hương hoa thơm nồng mát rượi. Hoa hay là anh đấy, em không phân biệt nổi. Phải công nhận là anh chơi tài thật. Thực ra cũng chỉ có anh với mấy đứa đàn em của anh chơi, còn em chỉ đứng cạnh bàn mà vỗ tay cổ vũ. Em vỗ hăng lắm, hăng đến nỗi cả tiệm bi a phải quay lại nhìn. Hình như có một đứa vừa nhìn thấy anh. −Đại ca! Nó kia kìa! Tiếng kêu khản đặc ấy làm em giật bắn. Em đã nghe thấy rồi. Mặt em tái đi trong khi anh vẫn thản nhiên như chưa từng có gì vậy. −Tưởng ai hóa ra Thành Vương. Mày có biết mày mới động vào ai không? Anh quay lại, vẻ mặt đầy thách thức: −Muốn gì? −Muốn gì này! Bốp! Em hét lên, nước mắt bỗng bật ra thành dòng. Anh loạng bám lấy thành bàn, đưa tay lau máu trên miệng. Mắt anh đảo về phía em, em chỉ mong anh đừng có để ý đến sự thảm hại trên khuôn mặt em lúc ấy. Anh đứng tựa bàn nhìn em 3 giây. 1…2…3. Anh đột ngột xoay người giáng thẳng một cú đấm mạnh như búa bổ vào mặt đối phương. Hai thằng khác chạy lên tiếp ứng, Anh chống hai thay lên hai cái bàn bi a khác, bằng một cú song phi cước, anh đá bật cả hai thằng về phía sau. Lại một tên, một tên nữa lao lên. Bốp! Hình như anh vừa ăn đòn. Em nhắm chặt mắt lại không dám nhìn nữa. Em đứng trơ trọi lại một mình. Hai chàng trai đứng cạnh em ban nãy cũng vừa lao vào vòng chiến. Em ngồi bệt xuống góc tường bịt tai cố gắng không nghe mấy tiếng choảng nhau dữ dội.
  3. −Chúng mày được đấy! − Tiếng nói run rẩy làm em bừng tỉnh. Mấy tên ban nãy lục tục kéo nhau rút ra khỏi quán. Anh quay lại tìm em, tiếng em nhỏ như tiếng dế, em sợ quá, anh đến bên nâng em dậy, em gục đầu vào vai anh khóc nấc lên thành hồi. Buổi trưa hôm ấy ngoài cầu cảng, mọi người nhìn thấy em và anh ngồi sát bên nhau. Tay anh vung lên những động tác vô hình. Em mím môi cố nhịn cười nghe anh nói. −Chỗ đấy có sáu thằng! Anh thừa sức chọi mười hai đứa một lúc. Miệng anh sưng lên một bên, vẫn còn rớm máu, vậy mà anh vẫn còn chém được. Em cầm chiếc xúc xích dứ anh, anh há miệng, nhưng không ăn được vì đau quá. −Thôi em xin. Cố mà ăn đi. Lần đầu tiên em cảm thấy gần anh đến như vậy, anh cười nói với em vô tư như người yêu lâu rồi, khác hẳn với anh trầm lắng lúc trước. Anh còn dám quàng tay qua vai em mà kéo em lại chặt anh hơn. Gió thổi trên sóng, từng cơn sóng lại vỗ vào bờ. Anh và em bên nhau dưới nắng, ngỡ tưởng rằng không bao giờ cách xa. Đến tối hai đứa mới về nhà, à quên, về chợ chứ. Chẳng biết vì sao em cảm thấy là lạ. Bằng một trực giác đầy bất an, em lần bước về cái quán quen thuộc của mình. Những chiếc ghế dài nằm lổng chổng, cốc thủy tinh vỡ tan tành, bàn bị đánh gãy, mọi thứ đã bị một kẻ độc ác nào đó phá tan hoang. −Trời ơi! Sao lại thế này? − Em gần như hét lên, rồi không biết làm gì hơn, em ngồi sụp xuống bên vệ đường khóc nức nở. Mấy cô bán hàng bên cạnh chạy sang an ủi em, họ nói có một nhóm du côn vừa mới đến đây đập hàng phá quán, trông bọn chúng hung hãn quá, không ai dám ngăn cản. đến khi em về đến nơi thì tất cả đã chẳng còn gì nữa rồi. Tai em ù đi, măt nhòe nước không còn biết rõ chuyện gì đang xảy ra nữa. Lúc ấy anh ở đâu? Em cần anh ôm em thật chặt, em cần một vòng tay, một bờ vai, nhưng không! Anh không có ở đó. Anh đi đâu vậy? Nỗi sợ hãi chợt dâng lên bao trùm tâm hồn em. Em vùng dậy và bắt đầu chạy đi như vô định. Em không nhìn thấy anh nữa. Tiếng còi inh ỏi bên tai, một chiếc xe chạy lướt qua trước mặt em. Em như rơi vào vô định, cơ thể em như không còn là của em nữa. Bar Phương Nam vừa có đánh nhau, một người chết. Cảnh sát đang dẫn độ từng người ra xe, em đứng nép một góc bên vỉa hè, căng mắt ra nhìn chỉ mong được thấy khuôn mặt anh trong cái đống phạm nhân ấy. Chiếc xe đã gần chật mà không thấy anh, con tim em như rụng rời vì đau đớn. −Em đến đây làm gì? −giọng anh lạnh lùng vang lên. −Anh−em tròn mắt. Bất chợt em mỉm cười, một nụ cười nhạt nhẽo thật vô vị. Và tự nhiên em chỉ muốn anh chết đi. Đồ khốn! . Đã lâu lắm rồi tôi không nhìn thấy em. Em đã đi nơi khác rồi sao? Qua hơn 7 năm xa nhau, không biết em có còn nhớ đến tôi không nhỉ? Sau khi ra tù, tôi tìm về cái chợ cũ, quán hàng của em vẫn còn, nhưng em thì đã không còn ở đấy nữa. Tôi ngồi lại đó gặm nhấm nỗi nhớ, hằng ngày vẫn bao nhiêu người qua. Thu về trên những tán cây
  4. thay lá, mưa rơi thâu đêm. Tôi mãi dõi theo một bóng hình, nỗi nhớ dâng lên tràn đầy như cơn mưa rào cuối hạ. −Trông mày lương thiện quá nhỉ? − Thằng Quân nghiện cười ngặt nghẽo. Trông nó hôm nay còn ác ma hơn cả hồi tôi đánh gãy mũi đàn em của nó vì tội dám sàm sỡ bàn tay em. −Dạ anh! −Tôi nhanh tay lấy cho hắn một ly nước, lễ phép đáp lại theo đạo đức của một người bán hàng. Tôi nhớ ngày xưa em cũng nói với tôi như thế. Quân nghiện vẫn dẫn đàn em đi đánh nhau, nhưng sao hôm nay, khi ngồi bán hàng ở vị trí của em, tôi mới cảm thấy cái trò chơi ấy, sao mà đáng khinh đến vậy. Tôi thấy ghét, ghét chính bản thân tôi, trước kia và cả bây giờ nữa, tôi ghét. Chiều nay tôi thấy một người con gái đi ngang qua quán của tôi, cô ấy đưa mắt nhìn tôi, rồi vội vã quay đi như muốn trốn tránh điều gì đó. Tôi chưa kịp gọi, cô ấy đã kéo đứa bé bên cạnh chạy vào một góc khuất, tôi không nhìn thấy nữa. Nước mắt chảy đẫm mi từ khi nào không biết, miệng thì cười nhạt. Ôi! Cuộc đời. Em đó sao? Con tim tôi rụng rời, tiếng vỡ của tình yêu sao mà nghe hay đến thế? Tôi bây giờ đã thay đổi, nhưng hình như đã quá muộn rồi. Bởi vì trong bất cứ trường hợp nào tôi cũng biết rằng tôi không xứng, bởi vậy cho nên tôi đành phải rút lui thôi, chia tay đi, tình yêu đẹp nhất sẽ chỉ còn là trong ký ức.  

CÓ THỂ BẠN MUỐN DOWNLOAD

Đồng bộ tài khoản