intTypePromotion=1

Tố Thủ Kiếp - Ngọa Long Sinh

Chia sẻ: Hồ Diễm | Ngày: | Loại File: PDF | Số trang:740

0
71
lượt xem
10
download

Tố Thủ Kiếp - Ngọa Long Sinh

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Vô Danh Tiêu (Điệu sáo mê hồn) được XB năm 1961 và Tố Thủ Kiếp được XB năm 1963 là một trong những tác phẩm tốt nhất của Ngọa Long Sinh. Chúng có vai trò quan trọng vì đây là những tác phẩm đánh dấu bước chuyển có tính tiên phong của Ngọa Long Sinh. Kể từ đây, võ hiệp tiểu thuyết bước sang một nhánh rẽ quan trọng: Trinh thám tiểu thuyết. Nhiều năm sau, Cổ Long mới lựa chọn thể loại này làm hướng phát triển cho mình (và Cổ Long đã vượt mặt- hậu lai cư thượng-...

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Tố Thủ Kiếp - Ngọa Long Sinh

  1. Tố Thủ Kiếp Ngọa Long Sinh Ngọa Long Sinh Tố Thủ Kiếp Chào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di động Nguồn: http://vnthuquan.net/ Tạo ebook: Nguyễn Kim Vỹ. MỤC LỤC Mở Màn Hồi 1 Hồi 2 Hồi 3 Hồi 4 Hồi 5 Hồi 6, 7 Hồi 8 Hồi 9 Hồi 10 Hồi 11 Hồi 12 Hồi 13 Hồi 14 Hồi 15 Hồi 16 Hồi 17 Hồi 18 Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net
  2. Tố Thủ Kiếp Ngọa Long Sinh Hồi 19 Hồi 20 Hồi 21 Hồi 22 Hồi 23 Hồi 24 Hồi 25 Hồi 26 Hồi 27 Hồi 28 Hồi 29 Hồi 30 Hồi 31 Hồi 32 Hồi 33 Hồi 34 Hồi 35 Hồi 36 Hồi 37 Hồi 38 Hồi 39 Hồi 40 Hồi 41 Hồi 42 Hồi 43 Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net
  3. Tố Thủ Kiếp Ngọa Long Sinh Hồi 44 Hồi 45 Hồi 46 Hồi 47 Hồi 48 Hồi 49 Hồi 50 Hồi 51 Hồi 52 Hồi 53 Hồi 54 Hồi 55 Hồi 56 Hồi 57 Hồi 58 Hồi 59 Hồi 60 Ngọa Long Sinh Tố Thủ Kiếp Dịch Thuật: Lão Sơn Nhân Mở Màn ... Đêm trở nên thê lƣơng. Mây đen nghịt trời che kín trăng sao. Gió gào, mƣa trút, điện chớp loang loáng, sấm nổ ầm ầm, quang cảnh rừng núi nhƣ cuồng loạn cả lên. Một tiếng “hu... u... u... hú” kéo dài, lẫn vào tiếng sấm, tiếng mƣa gió, truyền mãi đi, vang dội cả một Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net
  4. Tố Thủ Kiếp Ngọa Long Sinh vùng rừng nội. Một lằn chớp loé lên, tiêu tan cảnh đêm tối trong nháy mắt đồng thời chiếu sáng một thân hình ăn vận áo bào văn nhã, với bộ mặt thanh tú đầy những hạt mƣa đọng lóng lánh nhƣ hạt châu, tay xách ngƣợc thanh trƣờng kiếm, chân gấp bƣớc, thần thái hớt hãi... Vụt cái, nổi lên mấy tiếng thét dữ dội, trong lằn mƣa gió tơi bời hiện ra ba cái bóng ngƣời ngƣợc chiều chạy tới, đứng chặn lối đi ngƣời kia! Ba ngƣời này ăn vận hệt nhau: đồ chẽn sắc đen, đầu cũng bao quấn lụa đen, chỉ lộ ra hai con mắt. Ngƣời đứng giữa, bỗng đƣa tay phách ra một chƣởng. Chƣởng phong hô gió, vén hẳn ra một khoảng trống rộng ƣớc hơn một thƣớt đánh giạt cả lằn mƣa gió đi! Ngƣời vận áo bào ra vẻ văn nhã, dừng bƣớc lại, tay trái đƣa lên phẩy một cái từ trƣớc ngực vạch thành một đƣờng tròn tống ra, cất cao giọng, hỏi: -Chƣ vị bịt mặt bằng khăn đen, kín kín hở hở! Sao đáng gọi anh hùng hảo hớn? Câu hỏi chƣa dứt, hai chƣởng lực giập vào nhau. “Binh” một tiếng. Công lực của ngƣời áo bào hơi kém, bị đẩy lùi lại sau hai bƣớc. Ngƣời áo chẽn đen đứng phía tay mặt, cƣời lạnh lùng mà rằng: - Năm hồ, Bốn biển, Đại giang Nam Bắc, nhân vật trong làng võ, ai cũng muốn giết ngƣơi đi! Ngƣời áo chẽn đứng bên tay trái, đằng hắng rồi nói: - Hiện ngƣơi đƣơng bị hãm trong vòng bao vây trùng điệp rồi! Đừng nói là thân thể bằng xƣơng thịt, dù là Kim cƣơng La Hán, xƣơng đồng da sắt,cũng không chống lại đƣợc cuộc vây đánh của những cao thủ trong làng võ hiện giờ! Ngƣời áo đen đứng giữa, trầm giọng nói: - Đây cũng là một cơ hội cuối cùng. Có hai đƣờng sống và chết. Tùy ý ngƣơi lựa chọn. Giữa lúc đƣơng nói, trong màn mƣa mù mịt, bóng ngƣời qua lại nhƣ bay trên mƣời kẻ áo chẽn sắc đen, đầu bịt khăn đen, nhƣ ong vọt tới, bao vây lấy ngƣời áo bào dài. Chợt có tiếng một ngƣời già từ phía bên, nói: - Sinh mạng con ngƣời đáng quý biết bao? Nếu nhƣ vì một vật ngoại thân mà lựa chọn con đƣờng chết, quả thực đáng tiếc! Giọng nói không lớn, nhƣng rõ ràng, từng chữ lọt vào tai! Ngƣời áo bào dài đƣa mắt quét vòng một lƣợt nhìn bọn ngƣời bao vây, đoạn cất giọng lẫm liệt nói: - Tiên tổ để lại! Hà có thể để huỷ mất về tay ta! Đại trƣợng phu coi sống chết là cái gì. Chợt lại nghe có tiếng con gái dịu dàng nói tiếp vào: - Trên còn cha mẹ, dƣới còn vợ con, tuổi chƣa mấy mà chỉ những nói chết. Rõ thực vô nghĩa! Lại có tiếng oang oang, ra vẻ nóng nẩy: - Hạng ngƣời này đến chết cũng chƣa tỉnh ngộ. Khỏi phí lời vô ích! Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net
  5. Tố Thủ Kiếp Ngọa Long Sinh “Vèo” một cái, cùng với câu nói, ngƣời ấy vọt tới tống ra một quyền nhằm giữa ngực đối phƣơng: Ngƣời áo dài bƣớc sang ngang hai bƣớc, tay trái phát ra một ngọn “Gió tây vén mành” gạt chéo đi, miệng cƣời nhạt nói: - Coi lối quyền của nhà ngƣơi, có thể là môn hạ của Ngôn gia ở Thìn Châu! Ngƣời to lớn vừa ra một quyền đó, bị chàng thiếu niên nói đúng tẩy. Hắn giật mình, hơi chậm tay lại. Chàng thiếu niên áo dài vừa nói, tay trái vừa gạt vừa hoàn đòn, lẹ đến nỗi đại hán kia chỉ hơi ngừng chậm hơn một chút đã bị đầu ngón tay chàng quét trúng vai, lùi lại sau đến ba bƣớc. Lập tức từ mé trái, một giọng cƣời lạnh lùng âm hiểm nổi lên, một bóng đen bé nhỏ nhào tới liền với một ngọn “Phất móng lên năm dây đàn” đập chéo vào lƣng thiếu niên. Quay đi nửa vòng, thanh trƣờng kiếm trong tay mặt thiếu niên đồng thời loáng lên, hàn quang rợn ngƣời trong màn mƣa gió, chém tạt ngang vào cổ tay đối phƣơng. Ngƣời nhỏ bé kia nổi giận quát: - Nhãi con! Trêu vào tay ta! Vừa quá, vừa thâu tay mặt về, tay trái thuận thế ra một đòn “Phi bạt tràn chung” lẹ nhƣ chớp đánh vào vai tay mặt đối phƣơng. Thiếu niên áo dài có vẻ dè dặt, không muốn làm thƣơng tổn ngƣời kia, nên mũi kiếm chuyển hƣớng múa lên một lằn kiếm quang che kín lấy mình, cất giọng trịnh trọng nói: - Đƣờng quyền của các hạ, về phần cứng, mạnh thì có thừa, nhƣng phần nhu biến thì chƣa đủ. Phải chăng là Lỗ lão tiền bối tức là Thần quyền Lỗ Bính ở phủ Tào Châu thuộc Sơn Đông? Ngƣời nhỏ bé áo đen tự nhiên nhảy lùi lại, rút lui, lặng ngắt không nói nửa lời. Thiếu niên nho sinh, ngửa mặt nhìn trời, cƣời ha hả: -Chƣ vị dù bịt đầu, che mặt, ta tin rằng chƣ vị đều là những nhân vật có tên tuổi trong làng võ đƣơng kim... Chàng chƣa hết câu, một cái bóng ngƣời vụt lao tới với hai tia sáng lóe điểm thẳng vào hai yếu huyệt trên mình chàng. Chàng thanh niên đƣa xiên lƣỡi gƣơm dài lên, một ngọn “Thiết Thụ Ngân hoa” kiếm hoa loé ra, nổi lên mấy tiếng keng keng chát chúa, đánh bật hai ngọn Phán quan bút trong tay ngƣời kia ra một bên. Ngƣời kia vội đổi đòn, đôi bút tức thời biến thành “Phƣợng hoàng gật đầu” cổ tay trái gằn mạnh một cái loá ra ba điểm hàn quang điểm vào ba nơi trọng huyệt, đồng thời tay mặt ngọn bút ngầm dùng ngọn “Quỷ vƣơng điểm hồi” thình lình thọc vào huyệt đan điền. Kiếm thế của chàng thanh niên lẹ nhƣ chớp, một ngọn “Tám phƣơng mƣa gió” vãi ra một lớp kiếm quang, giữ kín lấy mình, rồi bất thần nhảy lùi lại hai bƣớc. Ngƣời kia cƣời nhạt, xô vào theo. Hai ngọn bút liên hoàn vừa đâm vừa quật, nháy mắt tuôn ra năm đòn. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net
  6. Tố Thủ Kiếp Ngọa Long Sinh Thanh niên vận kiếm rít gió, khắp ngƣời trên dƣới xung quanh đều nhƣ một màn kiếm bao phủ, mặc dù ngọn bút ngƣời kia tuôn đánh ra nhƣ mƣa, cũng không tìm ra một khe trống để luồn đòn vào đƣợc. Mƣa càng nhƣ trút xuống gió reo ù ù, chớp nhoằng lẫn với những lằn kiếm quang bút ảnh vụt sáng, vụt tắt trong một trận mƣa gió điên cuồng. Hai ngọn bút của ngƣời áo đen giao hỗ công tập, phối hợp với cái thân pháp nhƣ mây bay nƣớc chảy, trong một loáng tuôn ra đã mƣời sáu, mƣời bảy đòn. Chỉ thấy khí kiếm thoát ra lạnh nhƣ băng văng, tung hoàng trên dƣới, quả nhiên đã luyện tới cái bí quyết chữ “ổn” trong công phu võ nghệ. Dù chàng chỉ “thủ” chứ không “công”, vậy mà giữ mình hết sức kín đáo, mặc cho đôi bút ngƣời kia xoay trở đánh ra những ngọn kỳ lạ hiểm hóc, vẫn không lọt qua đƣợc làn kiếm kỳ diệu của chàng. Sau hai chục ngọn liên tiếp của ngƣời áo đen, chàng thiếu niên bỗng vận kiếm hoàn đòn. “Soạt... soạt” hai nhát gƣơm lợi hại vô cùng, bức ngƣời áo đen phải lùi về mấy bƣớc, chàng ngừng tay gƣơm nói: - Hai ngọn bút của các hạ, đòn ra thần kỳ. Biến hoá rất hay nhƣng thiếu trầm ổn. Các hạ là cao thủ trong phe Hình Ý môn! Phải thế không? Ngƣời kia mặt lặng ngắt, môi mấp máy, quay mình đi ra. Chợt một tiếng to lớn, oang oang cất lên: - Tiếp một ngọn đao... này! Giữa làn mƣa xối xả, một đạo hàn quang cùng bóng ngƣời vọt ra. Lƣỡi dao Khai sơn rộng bản, sống dao dầy nhƣ sống dao rựa hô gió, đập xuống đỉnh đầu chàng thanh niên, nghe véo một tiếng. Sức đao trầm hậu, sức tay lại khoẻ, một lƣỡi đao tận lực chém xuống, nhƣ xé gió gầm lên. Thiếu niên cùng với lƣỡi gƣơm cùng bay lẹ ra bên đến ba thƣớc. Lƣời dao chém hụt, ngƣời kia lắng cổ tay một cái nhƣ có máy hãm, đồng thời với chân tiến lên, lƣỡi dao đƣơng chém dọc, nay biến thành phạt chéo ngang lƣng khí, thế càng mạnh mẽ! Thiếu niên di bộ, lánh ngƣời để tránh, trong khi đó đã nhận rõ ràng tình thế phía bên mặt. Một hàng bốn ngƣời áo đen đứng ngang ra, cách xa chàng không đầy ba thƣớc. Giả nhƣ chàng lánh đòn bƣớc thêm một bƣớc rộng, tất nhiên là bị đâm sầm vào họ. Tình thế buộc chàng không thể cứ nhƣờng nhịn nữa lập tức gằn cổ tay một cái, thân kiếm rung lên thành một ngọn “Uyển để phiên vận”. Cùng với thân kiếm rung lên, ba lằn kiếm hoa sáng ngời tỉa thẳng vào nơi đại huyệt phản kích đối phƣơng. Ngọn kiếm ấy thần dị vô cùng. Tuy là phát ra sau ngọn dao, nhƣng lẹ vƣợt mức không khác chi cùng với ngọn dao cùng thoát ra một lúc. Và kiếm hoa loang đi nhƣ chớp ngƣời áo đen không thể không kịp thâu đao nhảy lùi về, bởi lẽ nếu ham ăn ngƣời thì đồng thời cũng bị ngƣời ăn. Với cái lối đổi đòn ấy, một là đối phƣơng đã dụng ý thì họ có lợi hơn, hai là cả hai cùng tổn thƣơng hoặc “đồng quy ƣ Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net
  7. Tố Thủ Kiếp Ngọa Long Sinh tận”. Ngƣời kia lùi ra rồi, chàng thanh niên cũng ngừng kiếm, cƣời và hỏi: - Các hạ ra một ngọn dao, trầm trọng ghê gớm, thực hiếm có trên giang hồ. Chắc chắn các hạ phải là tay đao nổi tiếng Nhất đao Khai sơn Chƣ Ngọc Tƣờng lão tiền bối? Ngƣời kia ngạc nhiên, nói: - Nhãi con! Khá thiệt! Ngọn đao Khai sơn khoa lên một cái cùng với ngƣời nhảy lùi lại sau hơn năm thƣớc. Vì cả bọn đều bịt đầu bịt mặt bằng khăn đen, nên ngoài việc nhận xem thân hình cao thấp, béo gầy khác nhau, chỉ còn cách nhận ở đòn đánh ra để có thể đoán định họ thuộc môn phái nào! Ngƣời kia vừa rút lui khỏi, thì một tiếng quát lanh lảnh nổi lên, cùng một bóng ngƣời mảnh dẻ, nhƣ một mũi tên bắn đi. Chƣa nhận rõ ra ngƣời, một lằn ánh sáng lạnh đem theo tiếng thét gió, xé không khí xiên tới. Thiếu niên hơi cau mày, trƣờng kiếm quạt ngang vèo đi “keng” một cái ngân lên thành tiếng trong vắt, ngăn chặn thế kiếm đối phƣơng lại. Đồng thời có tiếng nhỏ nhẹ rót vào tai: - Ngƣơi giỏi đoán coi ta là ai? Nói mau...! Tiếng oanh trong vắt, đúng là giọng con gái. Thiếu niên cầm ngang ngọn kiếm, trầm ngâm nửa giây, đoạn cƣời gƣợng: - Non sông thiếu gì ngƣời tài. Chỉ vì tại hạ lịch duyệt có giới hạn, há dám khoe rằng biết hết cao nhân trong thiên hạ. Tuy nhiên, cứ một đòn cô nƣơng vừa ra, kiếm thế lặng lẽ, vả vận sức cổ tay trầm hùng kinh nhân, nhất định là lai lịch chẳng tầm thƣờng...! Ba tiếng “chẳng tầm thƣờng” chàng chƣa nói hết, thiếu nữ đã phì cƣời và quát: - Nói chuyện dằng dai vớ vẩn! Coi gƣơm... ta...! Cùng với tiếng “gƣơm... ta” cổ tay trắng nõn nhƣ ngô cẩn phất lên một cái “loằng... nhoằng... veo veo” trong nháy mắt tuôn ra một lúc bảy ngọn kiếm: ba đâm, bảy chém, có cái khí thế mƣa dồn sóng giập khiến đối phƣơng ngộp thở. Thiếu niên nghe chừng đêm nay khó mà có kết cục tốt đẹp yên lành đƣợc, bèn không nhƣờng đòn nữa. Một mặt vung gƣơm lên vùn vụt đi nhƣ “cầu vồng quán nhật” đánh chặn những ngọn ác liệt lại, một mặt lƣu ý nhận xét đƣờng kiếm, hòng tìm hiểu nàng thuộc môn phái nào. Về phía cô nàng áo đen, hình nhƣ cố ý không để chàng nhận xét ra lai lịch mình, cho nên kiếm thế biến hoá hết sức ly kỳ, những đòn đánh ra nhiều khi dụng ý thêm bớt lai căng, không liên hệ đến môn học chính tông của nàng. Qua lại, vào ra, xô lấn sau mƣời bốn, mƣời lăm hiệp liền, chàng thanh niên tức đến phì khói tai ra nhƣng vẫn chƣa nhận ra môn phái đối phƣơng. Bụng nghĩ thầm: - Chỉ cần gọi đúng lai lịch họ ra là họ lảng tránh liền. Nếu nhƣ con bé này, đánh dằng dai mãi, chung Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net
  8. Tố Thủ Kiếp Ngọa Long Sinh quanh còn vài chục kẻ khác lần lƣợt nữa thì đến bao giờ mới thôi. Nghĩ vậy, chàng hăng tiết lên, kiếm thế chợt đổi, nhƣ ngàn cân, nhƣ sấm sét, dồn tiếp phản công. Chàng chuyển thần lực, đánh đâm tới tấp tơi bời, khiến cô nàng không kịp thở, cốt buộc nàng phải thi triển tuyệt kỹ ra. Chỉ cần một đòn “lộ tẩy” là chàng đoán ra đƣợc! Quả nhiên bị áp lực của chàng quá mạnh, nàng cuống cả tay chân lên. Tuy rằng thân bác học biết nhiều môn phái, nhƣng đến lúc bị đòn quá gấp, cơ hồ rúm cả ngƣời lại, nàng không thể không đem hết gia truyền tuyệt học ra đối phó. Thiếu niên phản công vài nhát gƣơm, lập tức tranh hồi đƣợc thế chủ động, một ngọn “Mây phong Ngũ Nhạc”. Kiếm ảnh tuôn ra trùng trùng lớp lớp chụp lấy cô nàng. Một ngọn ấy uy thế kỳ cƣờng, nhƣ núi sóng dồn tới. Nàng áo đen ngộp mình trong muôn trùng đợt sóng gƣơm ấy, vụt cái tay nâng gấu áo tung mình nhảy vọt lên, kiếm lan ra nhƣ cầu vồng ngang trời, “keng keng... reng reng” gƣơm đập vào nhau nẩy lửa ra, reo lên từng hồi, thân hình nàng nhƣ trái banh vọt đi xa ngoài một trƣợng, từ từ xà xuống... ngực nàng lên xuống, thở hắt hơi trở ra...! Chàng thanh niên cũng rùng mình run tay, thâu kiếm, chép miệng thở dài mà rằng: - Một đƣờng kiếm “Cánh băng muôn dặm” của cô nƣơng giống với những ngọn tâm pháp bí truyền của phái Nga My là một trong bốn phái kiếm lừng danh thiên hạ. Cô nƣơng! Phải chăng thuộc phái Nga My? Sau lớp the mỏng che mặt, lúc đó chẳng ai nhận thấy vẻ mặt vừa kinh ngạc, vừa thẹn thò của nàng. Chỉ thấy cổ tay trắng nõn buông lõng, mũi gƣơm chỉ xuống đất, nàng lặng lẽ không nói gì, quay mình lùi hẳn về phía sau. Bỗng một giọng nói vang vang nhƣ tiếng chuông: - Cả hai phái tà chính trong thiên hạ đều phát thệ không đội trời chung với ngƣơi. Vậy lúc này là cơ hội cuối cùng. Lúc này nếu ngƣơi không chịu, thì đêm này năm tới sẽ là ngày giỗ đầu của ngƣơi! Thiếu niên chợt ngẩng mặt lên trời cƣời một tràng dài rồi nói: - Tiên tổ đổi máu với mồ hôi mới có đƣợc chút vinh diệu há có thể do bàn tay tại hạ vứt bỏ đi sao? Đêm nay chƣ vị cố tình ép bức ta, hẳn là có ý quyết phải giết ta đi. Vì bảo vệ vinh dự của tổ tiên, ta xin thanh minh: Bắt đầu từ giây phút này, lƣỡi gƣơm trong tay ta, quyết không nhân nhƣợng ai nữa...! Một giọng âm trầm từ phía bên đông nổi lên: - Đến chết ngƣơi vẫn chƣa tỉnh ngộ! Đành vậy! Không thể làm gì khác hơn! Ngừng một chút, lại tiếp: - Xung quanh vây bọc đầy, có thể nói rằng toàn những tay cự phách bậc nhất trên chốn giang hồ. Ngƣơi lƣợng sức liệu có địch lại không? Thiếu niên, mắt sáng nhƣ sao, đƣa ngang một cái, nói một cách hào hùng: Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net
  9. Tố Thủ Kiếp Ngọa Long Sinh - Có thế! Tại hạ biết rằng đêm nay khó thoát! Nhƣng cũng tự tin rằng, các vị cũng phải trả bằng một giá rất đắt! Lại có tiếng trầm trầm nói: - Khẩu khí ngông cuồng! Khỏi nhiều lời nữa! “Vù” một cái, một luồng kình phong quét tới. Thiếu niên đƣa mắt, nhận ra ngƣời kia thân hình cao lớn, vung cây gậy sắt lớn bằng bắp tay trẻ con, quạt ngang tới. Bụng chàng nghĩ, ngƣời này sức lực ghê gớm, gậy sắt hô gió, há tầm thƣờng. Chàng vận sức cổ tay, lƣỡi gƣơm xiên chếch gạt ngang một cái. Lửa loé lên nhƣ sao, “chát” một tiếng rùng rợn, binh khí chọi nhau, ngọn côn sắt lệch đi một bên, chàng cảm thấy cổ tay nhói lên. Ngay đó, phía sau có tiếng binh khí gào gió đánh tới. Chàng thét to một tiếng, một ngọn “Hồi quang phản xạ” lƣỡi kiếm văng ra phía sau đánh bật một lúc một lƣỡi dao, một lƣỡi gƣơm, tà áo chàng bay lên, thân mình quay ngoắt nửa vòng ánh gƣơm loé lên một cái đâm thẳng vào cổ tay mặt ngƣời to lớn cầm côn sắt. Kiếm thế biến hoá thần tốc nhƣ gió mây, luân chuyển tuyệt diệu. Đại hán “hừ” một tiếng nhảy lùi hai bƣớc, cổ tay mặt nâng lên đƣa chiếc côn sắt dài hơn trƣợng đập vào đầu gối bên mặt đối phƣơng. Thiếu niên ngầm vận công lực, kiếm thế phát ra, điểm mạnh vào thân chiếc côn, miệng nói một cách trịnh trọng: - Côn pháp các hạ tinh kỳ, giống với tuyệt nghệ Thiếu Lâm, trong lối trƣờng côn Thập bát La Hán...! Đại hán không trả lời, lẳng đôi vai một cái nhảy lùi về năm bƣớc, thuận đà quai gậy từ dƣới lên nhắm đầu chàng đập xuống. Thiếu niên giận lắm, nói lớn: - Ta nghĩ rằng đêm nay chỉ là những cao thủ trong làng “hắc” và “bạch” trên giang hồ! Không ngờ bao gồm cả các Đại môn phái trên chốn giang hồ. Đã có mặt phái Nga My, Thiếu Lâm, hẳn là có cả Võ Đang... nữa? Chƣa dứt câu, chợt nghe tiếng binh khí thét gió, từ bốn phía, tám mặt đao kiếm loang loáng nhƣ chớp, bóng ngƣời nhảy tới... lăn xả vào đánh chém. Chàng thiếu niên gầm lên một tiếng, kiếm quang loé lên, bóng ngƣời vƣơn theo, tiếng binh khí giập nhau chát chúa. Lƣỡi gƣơm của chàng múa lên nhƣ thần long xuất hải, một mình qua lại trong rừng đao núi kiếm, địch với mấy chục tay võ lâm quái kiệt, ngoài một trăm hồi hiệp rồi mà sức không nao núng. Mƣa từ từ thƣa hột, gió cũng dịu dần, tiếng binh khí chạm nhau vang dội cả một góc núi. Chợt nghe chàng thanh niên quát mắng: - Đàn chuột nhắt giở trò hèn hạ..! Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net
  10. Tố Thủ Kiếp Ngọa Long Sinh Thanh gƣơm trong tay chàng bỗng tự nhiên từ từ chậm lại. Giữa lúc đó, một lƣỡi gƣơm dài sáng loáng thừa dịp luồn vào, đâm một mũi trúng phía sƣờn bên tay mặt, máu tƣơi vọt ra. Chàng thanh niên hú lên một tiếng dài, nhƣ rồng ngân chuyển động cả tầng mây, lƣỡi kiếm của chàng thét gió quạt ra, một tiếng rú rùng rợn nổi lên cùng với một chiếc đầu lâu ngƣời phun máu, bay đi xa bảy tám thƣớc, một thân ngƣời vận áo chẽn sắc đen đổ ập xuống. Ngay lúc đó một ngọn thiết côn đập tới, thế lẹ nhƣ chớp. Lƣỡi gƣơm chàng chàng thiếu niên lúc ấy đƣơng chống chọi với hai mặt phía bên và phía sau, trong khi ngọn côn trƣớc mặt giáng xuống một cách thần tốc, tránh né không kịp. Chàng vội vận khí ra cánh tay trái đƣa phắt lên đỡ lấy. Chỉ nghe đánh “rắc” một tiếng, ngọn côn bật sang một bên, chàng thanh niên rùng mình hơi nhăn mặt. Ngọn thiết côn đã đập gãy cánh tay chàng. Bị thƣơng khá nặng rồi, tự biết là khó lòng tiếp tục chiến đấu nữa, chàng thanh niên nghiến chặt hàm răng, trƣờng kiếm tay mặt gấp rút quạt ra một đƣờng “Liên hoàn Tam Kiếm”. Ba lằn kiếm nhƣ lồng vào nhau vạch ra ba vòng tròn, xung quanh trên dƣới, trong phạm vi rộng gần hai trƣợng, mù mịt chỗ nào cũng có kiếm quang. Bọn ngƣời bao vây chàng đều rạt cả ra nhƣ bèo bị gió thổi. Chàng quát lên một tiếng, thân mình nhƣ lằn khói tuôn đi về phía những ngọn núi cao thấp trƣớc mặt. Mấy chục con mắt ngây ra nhìn theo. Họ đều thán phục cái khí hào hùng của chàng thanh niên. Bỗng một ngƣời trong bọn hô lên một tiếng, thế là cả bọn đều phóng chân đuổi theo. Chàng thanh niên, lúc đầu chạy lẹ nhƣ gió, đƣợc một quãng xa thì tốc độ đã giảm trông thấy, vì vết thƣơng do ám khí của bọn kia đánh lén trên lƣng bắt đầu phát tác, làm cho ngƣời chàng nhƣ tê liệt dần đi, lại còn chỗ bên sƣờn, máu chảy, cánh tay bị giập gẫy. Chàng cảm thấy cái chết đã đến nơi rồi. Quay lại nhìn, mấy chục cái bóng đen đƣơng lao mình vùn vụt đuổi theo, tai chàng nghe rõ cả tiếng áo họ quạt gió phạch phạch. Chàng dồn hết sức thừa lại, há miệng hớp một ngụm không khí, phóng mình đi, thêm tốc độ. Rốt cuộc, chàng vƣợt lên tới một ngọn núi trơ vơ, quay mặt lại, cầm ngang lƣỡi kiếm, đứng đợi. Liền đó, bọn ngƣời đuổi theo cũng lần lƣợt lên tới nơi. Thấy chàng quắc mắt, cầm ngang thanh kiếm, khí thế nhƣ thiên thần, thành thử không ai dám đƣơng nhiên nhảy vào. Một giây nghiêm trọng... Bỗng chàng thanh niên trợn mắt lên, tinh quang loáng nhƣ điện từ từ quét ngang nửa vòng nhìn bọn kia, đoạn ngửa mặt lên trời cƣời dài một tiếng... Bất thần “vèo” một cái, một cái bóng ngƣời bật đi rớt thẳng xuống dƣới vực sâu ngàn trƣợng... Chuỗi cƣời của chàng thanh niên áo bào rộng cứ chìm xuống, xa dần, chỉ nháy mắt là biến mất vào trong lòng vực thẳm tối đen nhƣ mực... Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net
  11. Tố Thủ Kiếp Ngọa Long Sinh Ngọa Long Sinh Tố Thủ Kiếp Dịch Thuật: Lão Sơn Nhân Hồi 1 Trung Nguyên Tứ Quân Tử Mặt trời từ từ chìm sau dãy núi phía tây, khắp trời mây ráng ửng đỏ, cảnh sắc đó thực là ngoạn mục. Một thiếu niên anh tuấn, vận áo dài màu lam, đƣơng bồi hồi đi lại trên bãi cỏ rộng. Có lúc chàng chợt cất đầu nhìn lên đầu ngọn núi cao, thần sắc có vẻ lo lắng. Cảnh mặt trời lặn đẹp vô cùng, gần hoàng hôn cảnh sắc càng ngoạn mục, nhƣng chỉ chốc lát, áng mây đỏ tía biến dần thành bóng tối bao trùm muôn vật. Dƣới một gốc bách cổ kính, hai thiếu niên áo xanh đƣơng chăm chú vào nƣớc cờ. Một thiếu niên, trên vai gài đôi Phán quan bút, ăn vận áo chẽn, ngồi bên lặng lẽ theo dõi từng nƣớc. Hoàng hôn tắt hẳn bóng. Trời tối sập hẳn. Thiếu niên áo chẽn, vai gài Phán quan bút, bỗng thở dài: - Trời tối rồi! Còn thấy gì nữa mà cứ... Thiếu niên áo xanh ngồi quay mặt về hƣớng bắc cƣời ha hả: - Liễu huynh à! Hết lối gỡ. Xe đệ lấp mất tƣợng. Pháo đập vào... hà hà... Thiếu niên áo màu lam đƣơng thơ thẩn đi lại trên bãi cỏ chợt quay lại, rảo bƣớc tới bên, cất tiếng nói: - Hai tay cùng cao hứng, chơi từ sớm tới giờ mà vẫn chƣa hả... Nghỉ tay đi thôi! Thiếu niên họ Liễu mỉm cƣời: - Bạch huynh chớ giục! Mau gỡ cho đệ một nƣớc. Thiếu niên áo lam cƣời: - Đệ bữa nay không có hứng thú! À! Ra xe hai nƣớc giữ mã! Cả bốn ngƣời đều có nhãn lực khác thƣờng. Trời tối nhƣ vậy họ vẫn trông rõ từng tý! Thiếu niên áo chẽn, tay mặt nắm chặt đập lên lòng bàn tay trái, gật đầu nói: - Cao thật! Vừa giữ mã, vừa uy hiếp pháo! Thiếu niên ngồi quay mặt về hƣớng bắc, tay mặt bóp trán, cau mày lại nghĩ. Nƣớc cờ ấy khiến chàng đƣơng thắng hóa bại. Thiếu niên áo dài lam, lắc đầu: - Thế cờ này còn lâu mới tàn cuộc đƣợc. Thiếu niên áo chẽn ngẩng đầu nhìn trời: Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net
  12. Tố Thủ Kiếp Ngọa Long Sinh - Trời tối lắm rồi! Mấy vị lão gia còn làm gì chƣa về? Thiếu niên họ Liễu sẽ đƣa tay xoá bàn cờ, nói: - Ván này đệ nhận thua! Không gỡ đƣợc! Thiếu niên ngồi quay mặt phía bắc, nghiêng đầu nhìn thiếu niên áo dài lam, mà rằng: - Bạch huynh nóng ruột làm gì? Võ nghệ của gia sƣ với mấy vị lão tiền bối, vả lại danh vọng của các vị trong làng võ, thiết tƣởng chẳng có gì đáng ngại... Một tiếng cú đêm kêu lên, tiếng vang dội lại, càng thêm ghê rợn. Thiếu niên áo chẽn thở dài một tiếng: - A! Đệ nhớ tới một việc! Mai là ngày sinh nhật sƣ muội của tại hạ. Chồng chƣa cƣới của nàng từ tận Tĩnh Xuyên đem đồ mừng tới. Gia sƣ dƣới gối chỉ đƣợc một mình nàng, cƣng nhƣ hạt châu trên tay, quyết không để lỡ việc sửa soạn bữa mai. Vậy mà tới giờ còn chƣa về! Lạ thật! Thiếu niên áo xanh ngồi quay mặt phía bắc, hình nhƣ bực tức điều gì, đƣa mắt nhìn thiếu niên áo chẽn, cƣời nhạt mà rằng: - Lệnh sƣ muội chê chỗ gần, kén chỗ xa... Tỳ bà thuyền ai. Thiếu niên áo chẽn vội ngắt lời: - Tống huynh! Xin tự trọng! Việc ấy không thể nói giỡn đùa đâu! Thiếu niên họ Liễu chép miệng nói: - Năm trƣớc, tại hạ tới bái phỏng Diệp sƣ bá, nhân đƣợc chiêm ngƣỡng ngọc dung của lệnh sƣ muội. Thực là hoa hờn nguyệt thẹn, đẹp tuyệt nhân hoàn... Chà! Thiếu niên họ Tống, vốn tính tự nhiên thoát lạc, mỉm cƣời hỏi: - Sao? Liễu huynh có vẻ khó quên đi đƣợc... hà hà...! Chàng cƣời một trận, quay lại nhìn thiếu niên họ Bạch: - Bạch huynh à! Bọn bốn ngƣời chúng ta đây, đã có hai ngƣời là kẻ... đau lòng...! Thiếu niên áo chẽn cau mày, lƣờm: - Tống huynh! Ăn nói phải có đức độ một chút! Nếu nhƣ đến tai gia sƣ thì phiền lắm đó! Thiếu niên họ Tống cƣời ha hả: - Diệp sƣ thúc vốn tánh hào phóng, sai thoát khác tục. Dù có đến tai ngƣời, chắc chắn cũng chẳng quở trách đệ. Thiếu niên họ Liễu lặng ngặt một lúc, cất tiếng: - Chắc hẳn vị hôn phu của lệnh sƣ muội phải là một nhân vật có danh tiếng lớn lắm! Thiếu niên áo sắc lam đột nhiên nói gạt đi: - Chúng ta ruột gan nào mà cứ lai nhai câu chuyện phiếm ấy! Việc cần kíp trƣớc nhất là việc... Thiếu niên họ Tống vụt đứng thẳng lên, nói: - Bạch huynh, có gan hãy lên núi coi xem sự thể... Đệ tình nguyện chịu các vị tiền bối quở phạt. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net
  13. Tố Thủ Kiếp Ngọa Long Sinh Thiếu niên áo lam ngẩn mặt ra. Một lúc mới nói: - Lệnh của gia sƣ nghiêm hệ vô cùng. Chƣa đƣợc lệnh, sao dám... Thiếu niên họ Vạn cƣời nhạt mà rằng: - Bạch huynh đã không dám lên núi coi... vậy thì sốt ruột cũng vô ích...! Thiếu niên áo lam nói: - Đệ cảm thấy nhƣ có điều gì chẳng lành...! Thiếu niên họ Tống cƣời hềnh hệch: - Bạch huynh quá lo xa! Đừng nói là bốn vị lão nhân gia cùng họp ở một nơi! Giả nhƣ độc một mình thôi, thử hỏi trong làng võ đƣơng kim, còn kẻ nào dám tới vuốt râu cọp...? Thiếu niên áo lam sẽ thở dài, yên lặng! Thiếu niên họ Liễu chợt giơ tay vẫy, hỏi: - Nghe! Tiếng chi vậy? Bốn ngƣời cùng lặng yên, vểnh tai lên. Quả nhiên có tiếng bì bạch bì bạch từ xa đƣa lại. Thiếu niên áo chẽn cau mày: - Tiếng vó ngựa trên đƣờng núi? Thiếu niên áo lam lắc đầu: - Không đúng...! Không phải..! Họ Tống nối lời: - Hoang sơn cùng cốc này, xa đƣờng cái quan, đêm khuya làm gì có tiếng vó ngựa? Tiếng “bì bạch” mỗi lúc một rõ, chốc lát chỉ còn cách vài trƣợng. Thiếu niên áo chẽn có vẻ sốt ruột, nghiêng mình bƣớc ra định xông lại coi, nhƣng bị chàng họ Liễu nắm áo giữ lại! Thiếu niên áo dài sắc lam, vận dụng hết sức mắt ra nhìn chỉ thấy nhƣ một đoàn bóng đen từ từ di động trong đêm tối mờ mịt. Gió thổi ào đi, cành lá cây cỏ nhƣ múa lên, chỗ nào cũng có bóng đen lay động với tiếng sột soạt. Chàng vốn tính cẩn thận, chƣa nhận rõ ra vật gì nên cứ yên lặng chờ! Thiếu niên họ Tống hình nhƣ nhận ra cái hình bóng đen di động từ từ. Chàng cúi xuống lƣợm một cục đá. Tính chàng ngổ ngáo, nhƣng trƣớc mặt ba ngƣời kia chàng cũng không dám làm liều hấp tấp, vì sợ họ chê cƣời, bèn cũng chú ý ngầm ngầm chuẩn bị. “Bì bạch” “lộp độp” tiếng đó lại gần hẳn, mọi ngƣời nhìn rõ sự vật! Một ngƣời ăn vận toàn sắc đen, nách chống nạng, men theo con đƣờng nhỏ đi lên. Tiếng “bì bạch” là do chiếc nạng chống xuống đá, phát ra. Bốn ngƣời cùng cảm thấy rằng sự xuất hiện của ngƣời chống nạng trên đƣờng núi, đêm tối, có vẻ Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net
  14. Tố Thủ Kiếp Ngọa Long Sinh thần bí, khủng bố...! Bất luận là ai trong bốn ngƣời, giả nhƣ một mình mà gặp sự kiện nhƣ thế, nhất định là nhảy tới chặn giữ ngƣời kia lại, hỏi cho rõ lai lịch. Nay bốn ngƣời đứng cả một chỗ, tự nhiên là chẳng ai bảo ai – không nhúch nhích – tám con mắt đều chú vào nhìn ngƣời kia, không ai nói năng gì. Nguyên vì cả bốn ngƣời đều là học trò các bậc võ lâm cao thủ, họ giữ phong độ đứng đắn, nhất là trầm tĩnh. Trƣớc sự xuất hiện đột ngột kỳ lạ của ngƣời chống nạng, ai cũng giữ tiếng, không nhảy ra tra hỏi làm gì. Ngƣời chống nạng hình nhƣ cũng không trông thấy bốn chàng thiếu niên, nên cứ việc “bì bộp” từ từ tiến đi, cũng chẳng ngó nhìn xung quang làm gi. Một lúc tiếng “bì bộp” xa dần, biến thành tiếng “bạch... bạch...” rồi chìm mất vào trong yên lặng. Thiếu niên có đôi Phán quan bút, chợt thở dài một tiếng: - Tên thọt cẳng sao đi lẹ vậy...? Chàng nói với giọng đầy ngờ vực. thiếu nữ áo dài lam cũng nói: - Liễu huynh nói đúng lắm! Đệ nghe tiếng chiếc nạng chạm xuống đá... có vẻ là nạng bằng thép vậy...? Thiếu niên họ Tống đƣa mắt cho ba ngƣời, rồi nói: -Chƣ huynh đã nhận ra ngƣời kia là tay võ công, với chiếc nạng bằng thép! Tại sao không lên tiếng hỏi và chặn ngay ngƣời ta lại? Thiếu niên áo chẽn, nghiêm nét mặt nói: - Chẳng lẽ Tống huynh cũng không nhận ra ngƣời thọt kia, với cử động từ từ, kỳ thực vẫn có vẻ nhƣ vội vã...? Thiếu niên họ Liễu cũng thêm vào: - Có thật Tống huynh không nhận ra chiếc gậy nạng của hắn ta bằng thép? Thiếu niên họ Tống thở dài: - Cả bốn chúng ta đều cảm thấy sự xuất hiện của ngƣời thọt có vẻ quái dị, đều biết chiếc gậy chống của hắn bằng thép, đều cảm giác hắn chẳng phải tay tầm thƣờng – vậy mà cứ đứng ngẩn ra ở đây. Hắn đi xa rồi, còn nói với đuôi làm gì? Vừa nói tới đây, chợt văng vẳng có tiếng hổn hển, phì phò... Tiếng đó, có vẻ nhƣ trong tình trạng cực nguy cấp, thở hắt ra, đứt nối giữa sự yên tĩnh của rừng núi đêm khuya, thực là thê lƣơng, hãi hùng. Bốn ngƣời đột nhiên trầm lặng trở lại. Do kinh nghiệm vừa qua, mọi ngƣời đều ngấm ngầm chuẩn bị, cùng hết sức lắng tai nghe ngóng. Tiếng thở nặng và gấp, cùng với tiếng chân bƣớc trầm trọng từ xa lại gần. Rõ ràng là có một vật gì to lớn đƣơng đi tới. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net
  15. Tố Thủ Kiếp Ngọa Long Sinh Cách gốc cây bách chỗ bốn ngƣời đứng độ một trƣợng có một con đƣờng tắt, nhỏ hẹp. Không rõ con đƣờng này bắt đầu từ đâu và đi tới đâu. Một cái bóng đen, lớn, đƣơng lù lù tiến lại. Dƣới ánh trăng yếu ớt, mọi ngƣời nhận ra đó là một con trâu nƣớc. Trên mình trâu, một đứa con gái nhỏ, tóc bện thành đôi bím buông xuống vai, ngồi ngƣợc chiều, quay mặt về phía đuôi trâu. Đêm tối mơ hồ, càng không nhận rõ đƣợc mặt mũi, đại để chỉ đoán ra rằng đứa con gái cỡ mƣời ba, mƣời bốn tuổi. Lần này, mọi ngƣời lại càng kinh ngạc hơn, cũng cảm thấy máu trong ngƣời chạy nhƣ cuồng, trái tim đập liên hồi. Thiếu niên áo chẽn họ Vạn vốn tính cấp táp, không thể trấn tĩnh đƣợc, bất giác “hừ” một tiếng, đột nhiên rộng bƣớc tiến ra, ngăn lối đi của thiếu nữ. Chàng nhảy ra, thì cả ba chàng kia hầu nhƣ đồng thời cùng vọt theo thành một hành, chặn ngang lối. Thiếu nữ quay phắt lại. Lúc đó hai bên chỉ cách nhau độ vài thƣớc, sức mắt của bốn ngƣời lại sáng tỏ khác thƣờng, nên nhận rõ hình dáng, diện mạo đối phƣơng. Đôi mắt nàng lớn, tròn thao láo dƣới bộ lông mày cao, hơi xếch lên chân mái tóc. Hai bên mái tóc là hai chiếc bím, kết thành cánh bƣớm có đuôi buông xuống. Đêm tối, tuy không rõ màu da, sắc mặt, nhƣng cứ hình dáng cũng ƣớc đoán là một cô bé xinh xắn. Ngồi trên lƣng trâu, hai chân huy động cùng một lúc, nàng đã xoay ngƣợc, ngồi ngay ngắn lại, dáng bộ rất trầm ổn, sẽ sẽ vỗ tay lên sừng trâu một cái. Con trâu ngừng ngay lại. Nàng đƣa mắt nhìn mọi ngƣời ra vẻ ngạc nhiên, không nói năng gì hết. Thiếu niên họ Vạn cƣời nhạt hỏi: - Con bé con này! Đêm khuya còn cƣỡi trâu đi đâu? Không biết sợ hay sao? Đứa con gái lắc đầu lia lịa, đƣa ngón tay bên mặt lên chỉ chỏ vào miệng! Thiếu niên họ Vạn “a” một tiếng: - Sao? Té ra câm à? Con bé nhoẻn miệng cƣời, phô ra đôi hàm răng trắng nõn, vừa nhỏ vừa đều. Vẻ mặt con bé tự nhiên, thơ ngây, chẳng ai hiểu là nó có nghe hiểu hay không. Thiếu niên họ Vạn quay lại nhìn chàng họ Tống, sẽ gọi: - Tống huynh! Họ Tống cƣời tủm tỉm hỏi: - Gì vậy? Họ Vạn sẽ nói: - Con bé này, lai lịch có vẻ khả nghi? Nó từ đâu tới? Thiếu niên áo lam đƣa mắt nhìn xa xa, lạnh lùng nói: Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net
  16. Tố Thủ Kiếp Ngọa Long Sinh - Hình nhƣ nó từ phía núi cao kia tới? Họ Liễu cũng nói tiếp vào: - Đƣờng núi chật hẹp, đi chân cũng khó. Nay cƣỡi trâu mà đi thông suốt cả dãy núi kỳ khu hiểm trở thế kia...! Họ Vạn nói: - Chính vì thế mà đệ có điểm lấy làm ngờ! Thiếu niên họ Tống cƣời nhạt, tay mặt lanh nhƣ chớp đƣa ra chộp, miệng quát lên: - Ranh con! Dám vờ vịt giở trò bịp bợm với ta. Bất thần bị họ Tống đƣa tay ra chộp, con bé ra vẻ kinh hãi vội ƣỡn ngƣời về phía sau định tránh. Nhƣng trên lƣng trâu chật hẹp, tránh sao thoát, cổ tay nó đã bị họ Tống chộp trúng, tê dại hẳn đi. Họ Tống xách cao nó lên khỏi mình trâu, bất thần buông xuống “huỵch” một tiếng, cát đá bay mù lên. Bản tâm họ Tống nghĩ rằng khó lòng mà chộp bắt ngay đƣợc con bé. Không ngờ vừa ra tay đã tóm đƣợc cổ tay nó một cách dễ dàng. Chàng hơi giật mình, thuận tay buông ra, cũng chẳng ngờ rằng nó không gƣợng nổi, té lộn ngay xuống. Một lúc sau con bé mới lóp ngóp bò dậy đƣợc. Trán nó bị sƣớt da, máu chảy đỏ lòm. Nhƣng hình nhƣ nó gan lỳ, không thấy rên la, không thấy nƣớc mắt. Thiếu niên họ Liễu chợt thở dài: - Chắc con bé chẳng biết chút võ nghệ nào. Thiếu niên áo lam, lấy ở bọc một chiếc bình ngọc đƣa ra và nói to lên vì sợ nó điếc: - Thuốc trong bình này chữa thƣơng tích nhƣ thần! Cầm lấy, dùng một viên, bóp nhỏ ra, rắc lên vết thƣơng một lần là khỏi. Con bé cầm lấy chiếc bình, cố sức leo lên lƣng trâu, vỗ lên đầu nó một cái. Con trâu thở phì phò từ từ tiến bƣớc. Tám con mắt cùng nhìn theo. Ngƣời và trâu dần dần biến vào trong tối. Thiếu niên họ Vạn thở dài, nói: - Con bé! Thực là tai bay vạ gió! Ngã một cái khá đau. Trong bốn ngƣời, chàng là kẻ thô bạo nhất, nhƣng cũng là kẻ từ thiện nhất! Chàng áo lam nói: - Đệ quyết chẳng tin! Con bé đã từ dãy núi hiểm trở cao vót kia lại, thì dù nó biết võ hay chẳng biết võ, mà hành tung của nó cũng đáng ngờ lắm! Chàng họ Tống bỗng quát to lên: - Con ranh con lắm quỷ kế thiệt! Chúng ta lại bị nó bịp rồi! Họ Liễu ngạc nhiên, hất hàm: - Nó bịp cái gì chứ? Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net
  17. Tố Thủ Kiếp Ngọa Long Sinh Họ Tống dậm chân: - Con oe con ấy... (chàng bỗng im bặt...) Họ Vạn cƣời hỏi: - Con oe ấy sao chứ? Họ Tống chép miệng: - Nó... nó lừa chúng ta... Họ Liễu cũng hỏi: - Thì nó lừa cái gì chứ? Họ Tống lại dậm chân: - Nó khéo che mắt chúng ta. Và lừa... lừa lấy mất của Bạch huynh cả bình thuốc quý. Họ Vạn nói: - Bạch huynh tự ý cho nó, để nó rịt vết thƣơng. Sao gọi là nó lừa đƣợc. Còn nhƣ nói rằng nó che mắt Tống huynh, điều đó cũng khiến ta không hiểu. Họ Tống lắc đầu, cƣời nhạt: - Anh em nghĩ lại coi! Thoạt tiên thấy nó, phải chăng anh em đều có cảm giác rằng nó chẳng phải hạng thƣờng? Họ Liễu gật đầu: - Đại để ai cũng cảm thấy nhƣ thế? Họ Tống cƣời nhạt, nói: - Liễu huynh chớ ngắt lời nói ngang, cứ để đệ nói nghe xem! (Họ Tống đằng hắng một tiếng, tựa hồ nhắc mọi ngƣời chú ý nghe rồi nói tiếp:) Vừa rồi đệ ra một đòn khá nặng. Đừng nói là con ranh mới trên mƣời tuổi – ngay đến hạng trai tráng khoẻ nhƣ trâu, cũng không đƣơng nổi, tất nhiên phải ngất lịm đi. Vậy mà con nhãi ấy tự động trở dậy đƣợc, lại leo đƣợc lên mình trâu? Chàng áo lam đột nhiên ngắt ngang lời: - Hàng năm, cuộc họp của bốn vị tiền bối chƣa từng bao giờ quá canh một. Nay canh một qua rồi vẫn chƣa về. Đệ muốn lên núi coi xem. Anh em nghĩ sao? Thiếu niên họ Liễu gật đầu: - Đệ cũng có ý ấy! Họ Vạn nói: - Đệ xin theo! Họ Tống chậm rãi nói: - Nếu nhƣ Bạch huynh không sợ bị trách phạt, thì đệ cũng xin theo. Họ Bạch, chàng áo lam nói: - Dù bị gia sƣ trách phạt nặng nề, cũng còn hơn là cứ đứng đây mà sốt ruột lo ngại! Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net
  18. Tố Thủ Kiếp Ngọa Long Sinh Dứt lời, chàng quăng chân chạy đi trƣớc. Họ Tống, họ Vạn, họ Liễu cùng thi triển khinh công vọt theo. Bốn cái bóng ngƣời bay nhảy trong bóng đêm, theo con đƣờng ngoằn ngoèo ruột dê leo lên vách núi chênh chênh. Họ đều ra sức thi triển thân pháp, không ai nhƣờng ai đi trƣớc. Mỗi ngƣời đều tự phụ ở công phu của mình. Lên đến đầu ngọn núi cao hàng trăm trƣợng, ngƣời nào ngƣời nấy đều mồ hôi đầm đìa. Họ Tống với họ Bạch cùng lên tới đỉnh ngọn đầu tiên, chính ra họ Tống chạy sau, vậy mà lại cùng tới với họ Bạch, đủ thấy khinh công của chàng nhất bọn. Họ Vạn với họ Liễu tụt lại sau vài ba bƣớc. Bốn ngƣời bắt đầu chậm bƣớc, thần sắc đều có vẻ nghiêm trọng, nghe nhìn. Chỏm núi bất quá rộng chừng trên dƣới mƣời trƣợng, bốn bề toàn là đá mọc lởm chởm đủ các hình dạng kỳ lạ, vây quanh lại nhƣng một bức tƣờng thiên nhiên. Trong vùng quái thạch gồ ghề có một toà đá lớn vụt nhô lên. Bốn ngƣời đều dồn mắt nhìn lên phía trên toà đá ấy. Dƣới ánh sao mờ tỏ ẩn hiện có thể trông thấy xung quanh toà đá lớn ấy có bốn ngƣời vận áo bào chia ngồi ở bốn góc. Với sức mắt tuyệt luân của bốn ngƣời có thể nhìn rõ ràng sự vật ban đêm. Họ để ý coi không có gì kỳ lạ xảy nên cũng đƣợc yên dạ, không sốt ruột nhƣ trƣớc nữa. Chàng họ Tống dừng chân trƣớc tiên, giơ tay chỏ, sẽ nói: - Gia sƣ cùng ba vị sƣ bá, sƣ thúc hình nhƣ đƣơng vận hành nội công. Chúng ta chớ ồn ào, càng không nên leo lên đó. Cứ ở đây canh chừng cho các vị luyện xong công phu. Họ Vạn cùng họ Liễu cùng gật đầu, thì thầm: - Tống huynh nói phải lắm! Duy có họ Bạch, chỉ sẽ cau mày, lặng thinh. Một trận gió lùa tới, thổi tung bốn bộ râu dài cùng áo bào rộng của bốn ông già lên. Trận gió qua rồi, đâu đấy lại yên lặng dƣới ánh sáng thê lƣơng, mờ mờ. Chàng áo lam họ bỗng thở dài, lẩm nhẩm nói: - Bốn vị lão nhân gia, nội công vào hạng tinh thâm bậc nhất, có thể lấy tai thay mắt, dùng tay thay cho tai. Tại sao chúng ta leo lên tới đây rồi mà các vị hình nhƣ không hay biết? Họ Vạn gật đầu: - Bạch huynh nói phải lắm! Gia sƣ bình sinh rất cƣng sƣ muội, vô luận là có việc gì cần gấp không khi nào không lo về sớm để liệu lý công việc của sƣ muội ngày mai. Họ Tống len vào giữa hai ngƣời nói góp: - Trung Nguyên Tứ Quân Tử, sau mỗi lần tụ họp nhƣ thế này, thể nào cũng sáng tạo vài đòn lạ cho ra Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net
  19. Tố Thủ Kiếp Ngọa Long Sinh đời. Ba sƣ huynh đều là ngƣời từng đƣợc thấy qua hẳn cũng biết là đệ nói đúng... (ngừng một chút, cố ý nói to hơn) Hoặc giả bốn vị lão nhân gia, mới tìm ra đƣợc phƣơng pháp nội công gì lạ, lúc này đƣơng tụ tập cả tinh thần để thể nghiệm chăng? Chàng nhƣ cảm thấy có điều gì chẳng lành, cố ý nói to lên làm kinh động bốn ông già đƣơng ngồi trên toà bàn thạch. Tám con mắt cùng với nhìn lên cao, chỉ mong các vị trên đó hoặc lắc đầu, hoặc vẫy tay ra hiệu là họ hết nghi hoặc. Nhƣng bốn ông già vẫn ngồi yên nhƣ cũ, không chút động cựa. Chàng họ Bạch hình nhƣ sốt ruột, không phép nào tự kìm chế lại nữa, sẽ “hừ” một tiếng, gấp bƣớc chạy vọt lên. Phía sau chàng tiếng áo quạt gió phạch phạch 3 ngƣời kia cũng vội theo lên. Họ cùng ngừng bƣớc trố mắt ra nhìn. Bốn ông già ngồi xếp bằng tròn, đôi mắt hơi nhắm, tựa hồ nhƣ đƣơng vận hành khí huyết, điều hoà hơi thở... Trên bàn đá, rƣợu với đồ nhắm còn thừa, bừa bãi ra đó. Bốn chàng thiếu niên đƣa mắt cho nhau, cùng quỳ xuống rập đầu lạy, miệng: “Thƣa sƣ phụ!” Theo lệ, Trung Nguyên Tứ Quân Tử mỗi năm có một cuộc tụ họp, đó là một thịnh sự rất lớn trong võ lâm. Bởi vì sau mỗi lần tụ hội nhƣ vậy, tất nhiên bốn ngƣời lại sáng nghĩ ra đƣợc một vài ngọn quyền cƣớc, binh khí hoặc chƣởng pháp, nội công tân kỳ. Có điều rằng cuộc tụ hội của bốn vị Quân tử này đầy vẻ thần bí, nghiêm túc, chẳng những không cho ai tham gia, cả đến tụi học trò cũng không đƣợc đi theo. Để giữ cho cuộc tụ họp cho thực bí mật, kín đáo, mỗi lần họ tụ hội ở một nơi, có khi ở dƣới thuyền, có khi trong rừng thẳm, và lần này trên tuốt đỉnh núi. Cũng chẳng ai rõ vì sao họ lựa chọn ngày này tháng này, chỉ biết rằng mƣời năm nhƣ một, chƣa năm nào gián đoạn. Nhân đó, trên chốn giang hồ đồn đại ra nhiều giả thuyết. Có tin đồn rằng Tứ Quân Tử mƣợn tiếng là tụ họp để nghiên cứu võ công, thực ra để mƣu toan việc gì bí mật. Có thể là theo tình hình làng võ hiện tại, các vị tụ họp là cốt để sáng lập ra một phái chủ yếu ngoài các Đại môn phái hiện hữu. Ngƣời thì đoán rằng họ tiến hành một âm mƣu oanh động giang hồ. Lại cũng có tin loan truyền Tứ Quân Tử ngấm ngầm lãnh đạo các tay lục lâm đại đạo cả vùng Đại giang Nam Bắc và mỗi lần tụ họp mục đích là hoạch định mọi hành động cho bọn lục lâm phải theo trong mỗi năm. Kỳ thực thì chỉ là lời đồn đại! Ngay đến bọn đệ tử thân cận cũng chẳng hiểu biết gì hết. Lần này là lần họp thứ mƣời của Tứ Quân Tử, nơi họp là Bách Trƣợng Phong trên dãy núi chỗ tiếp giáp của hai tỉnh Triết Giang và An Huy tức là tỉnh Hoãn xƣa. Lại nói chuyện bốn thanh niên họ Tống, Vạn, Bạch, và Liễu tự biết rằng đã phạm vào cấm lệ của sƣ phụ sau khi leo lên Bách Trƣợng Phong, nên cùng quỳ cả xuống, miệng kêu “sƣ phụ” xin chịu quở Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net
  20. Tố Thủ Kiếp Ngọa Long Sinh phạt, trong bụng tin chắc rằng có thể nào sƣ phụ cũng nổi giận sấm sét và hình phạt hẳn là khốc liệt. Họ quỳ xuống rồi, một lúc sau không thấy động tĩnh bèn ngƣớc mắt nhìn. Bốn vị lão nhân vẫn ngồi yên nhƣ bốn toà bụt mộc, chỉ thấy râu tóc với áo bào lay động trƣớc gió. Mỗi vị sƣ phụ đều có một mảnh lụa trắng đeo ở trƣớc ngực. Mảnh lụa trắng cột chặt trên hàng cúc áo nên dù gió to vẫn không chút lay động. Dƣới ánh sao mờ, phảng phất nhƣ có hàng chữ viết trên mảnh lụa. Thiếu niên họ Bạch thò tay vào túi lấy ra “ống mồi lửa” giơ lên phất tay một cái. Ánh lửa bừng lên, nhìn vào mảnh lụa thấy hàng chữ rằng: “Truyền cho đồ đệ là Thiết Sinh: Cái tin thầy đã chết, tạm thời không đƣợc loan truyền trong làng võ lâm. Nhân đêm tối, đem xác thầy trở về quê, đình quan tài, đặt ở nơi thƣ xá sau vƣờn. Đợi ba tháng sau hãy phát tang. Chu Thiên Thƣợng tuyệt bút.” Nét chữ sƣơng kính đúng là thủ bút của sƣ phụ. Mỗi hàng chữ khác nào một nhát gƣơm đâm vào ruột gan Bạch Thiết Sinh, chàng cất tiếng khóc rống lên. Một ngƣời khóc, ba ngƣời kia khóc theo, trong khoảnh khắc, trên đỉnh núi cao, giữa cảnh hoang lƣơng, vang dội lên chỉ có tiếng gào khóc. Trong bọn, có họ Tống là ngƣời sai thoát hiểu việc hơn cả. Khóc một trận rồi, chàng chợt gạt nƣớc mắt, gọi to lên: - Xin các bạn chớ khóc nữa! Lúc này phải lo sửa soạn mọi việc thì hơn! Bạch Thiết Sinh tuy ngừng tiếng khóc, nhƣng thƣơng tâm đầy uất, nƣớc mắt cứ tuôn ra nhƣ suối, không phép cầm lại. Họ Tống trƣớc hết tới gỡ những mảnh lụa trắng ra, trải ở trên bàn đá, gọi mọi ngƣời lại và nói: -Chƣ huynh! Hãy nhận kỹ xem chữ viết ở đây có đích xác là nét chữ của các vị sƣ trƣởng mình không? Bạch Thiết Sinh để ý nhìn, thấy trên bốn mảnh lụa, ngoài trừ đề tên họ cho mỗi ngƣời học trò với tên ký của mỗi vị sƣ trƣởng là khác nhau, còn lời lẽ, từng câu từng chữ đều hệt một điệu. Chàng hơi ngờ vực, nghĩ thầm: - Lẽ nào trƣớc khi chết, các vị sƣ trƣởng còn bàn nhau cả đến cách viết nữa hay sao? Chợt nghe họ Liễu nói: - Nét chữ của gia sƣ, chỉ cần liếc qua là nhận rất đƣợc. Chữ này đúng là thủ bút của Ngƣời! Họ Vạn cũng nói: - Di thƣ này, đúng là tự tay gia sƣ viết ra! Chàng họ Tống đƣa mắt nhìn bốn mảnh lụa trắng, trầm ngâm giây phút rồi nói: Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net
ADSENSE
ADSENSE

CÓ THỂ BẠN MUỐN DOWNLOAD

 

Đồng bộ tài khoản
2=>2