
Tối cuối tuần - sắp Tết
TRUYỆN NGẮN CỦA LÊ KHÁNH LINH
Một ngày như mọi ngày, sau khi làm việc ráng cho xong bản vẽ công trình mới, hắn bước
ra khỏi công ty lúc đã hơn bảy giờ tối. Bãi xe khu văn phòng hắn làm đã gần hết xe. Ông
bảo vệ đang cầm tô cơm ăn chậm rãi, kế bên là chiếc tivi nhỏ đang chiếu bộ phim tình
cảm Việt Nam nào đó.
Như mọi ngày trên đường về, có lẽ hắn sẽ ghé quán cơm nào đó mua một hộp cơm mang
về nhà trọ ăn, hoặc vừa chạy xe trên đường về vừa chờ một cuộc gọi rủ nhậu của đám
bạn. Mọi ngày đều như thế. Đến mức hắn chẳng để ý con đường về nhà trọ như thế nào.
Tất cả như một quán tính, công việc và đi về…
Ủa mà sao hôm nay không thấy thằng nào gọi điện thoại rủ nhậu nhỉ, hắn tự nhủ, à hôm
nay là tối thứ bảy, chắc mấy thằng bạn nhậu lo đi chơi với bạn gái hết rồi. “Bạn gái” – đã
lâu rồi hắn không hẹn hò với cô gái nào thì phải – một cô gái thực sự, không phải các cô
gái nơi các quán bia ôm, hay bar mà các đối tác hay mời hắn, các cô gái ấy đều ăn nói
giống nhau và có một hình ảnh chung là nghiêng ngã, có lẽ lúc gặp mấy em cũng là lúc
nhậu nhẹt, nên hắn thấy các em toàn nghiêng ngã, không biết các em nghiêng ngã hay
chính hắn do say nên mới là người nghiêng ngã, nghĩ tới đây hắn cười thầm. Ôi cuộc đời
sẽ tiếp tục như vậy đến lúc nào? Đến lúc mấy thằng bạn lấy vợ hết thì ai rủ hắn đi nhậu
nhẹt đàn đúm cho khuây khỏa? Chẳng lẽ tối nào cũng về nhà xem tivi một mình rồi ngủ
quên để tivi vẫn mở đến sáng, rồi lại dậy đi làm, hắn vẫn miên man theo dòng suy nghĩ.
Và một thoáng suy tư chợt hiện về. Lâu lắm rồi sự suy tư về hai chữ “gia đình” đã không
còn đi về trong tâm trí hắn. Công việc đã lấy hết thời giờ, cho dù hắn chỉ là nhân viên
thiết kế trong một công ty xây dựng hạng xoàng giữa Sài Gòn hoa lệ này. Công việc
chẳng to tát gì, song suốt ngày suốt tháng cứ công trình này, công trình nọ, bản vẽ, giấy
phép, hợp đồng, đối tác, cứ lặp đi lặp lại. Hắn đã quen với sự lặp lại. Vậy là yên ổn

chăng? Sự lặp đi lặp lại trong cuộc sống hiện tại không khỏi khiến hắn tự hồ nghi. Một sự
hồ nghi mơ hồ nào đó không rõ.
Tuy không giàu có gì nhưng hắn đủ sống, đủ nhậu nhẹt ở các nơi hắn muốn. Và còn có
dư chút đỉnh, mà thực ra một ít dư ra đó hắn cũng không biết dùng làm gì, và cũng chẳng
đủ để làm gì. Có khi chính cái mức thu nhập mơ hồ nửa vời đó cũng là một trong những
tác động vô hình khiến cho những ý nghĩ vẫn vơ, hồ nghi, như những con sóng nhỏ cứ
lăn tăn lăn tăn vỗ vào cái tuổi trẻ vốn đã quen với sự lặp đi lặp lại của hắn.
2. Đang vẩn vơ suy nghĩ, một cụ già bán vé số qua đường, khiến hắn thắng két xe lại.
Hắn hoàn hồn về với thực tại, là con đường từ công ty về nhà trọ với tấp nập người ngợm
cộ xe qua lại. Hắn tấp chiếc Honda 67 cọt kẹt bên lề đường, rồi ngồi thừ xuống vỉa hè,
nhìn dòng người nô nức xuôi ngược kia. Đã biết bao lần đi lẫn trong dòng người nô nức
ấy, vui niềm vui của mọi người, tự hào với niềm tự hào của Sài Gòn lung linh hào
nhoáng, vậy mà cũng không biết bao lần hắn lẩn vào đám người đó như một làn không
khí. Không ai biết hắn, mà hắn cũng chẳng biết ai. Hắn cứ đi như một làn không khí, nhẹ
bẫng, vô hồn, và về đến nhà trọ lúc nào không hay. Hắn nhìn theo dáng đi lủi thủi của cụ
già bán vé số một hồi lâu lắc, cho đến khi bóng cụ chìm vào phía cuối đường, và nghĩ
ngợi. Hắn nhìn thấy gã bán kẹo bông đang liền chân đạp, liền tay quay hớt lấy những
cuộn bông như những cuộn mây hồng. Gã cho đám mây vào bịch ni lông, và nhanh tay
cột thun lại, trao cho một em bé gái ngồi lọt thỏm trong lòng người cha trên chiếc xe
máy. Bé gái xinh xăn nở một nụ cười thật tươi, hệt như thiên thần, khiến hắn ngồi đó mà
cũng hạnh phúc mỉm cười. Mẹ em bé trả tiền, rồi cả ba cười khúc khích phóng xe qua.
Chiếc xe đi xa, mang theo cả nụ cười của hắn. Chiếc xe mất hút vào dòng người, nụ cười
hắn cũng mất hút. Hắn lại chìm vào cơn suy tư.
Trong cơn suy tư bên vỉa hè đó, hắn đã nghiệm ra có lẻ điều hắn thiếu là một cô vợ hoặc
ít ra cũng là một người bạn gái. Hắn chợt nhìn ra xung quanh mọi người đang tấp nập
trên đường, ai cũng vội vã, họ về với gia đình, những cặp vợ chồng, những ông bố bà mẹ
chở con, người già có và người trẻ cũng có, những người đang tấp nập lao động để lo cho

gia đình… Và đôi mắt hắn chợt dừng lại ở một đôi trai gái, có lẽ là sinh viên và đang yêu
nhau. Cô gái tựa đầu lên vai chàng trai và thủ thỉ điều gì đó, còn chàng trai thì cười thật
tươi, nụ cười vô tư và mãn nguyện. Lâu rồi hắn chẳng cười như thế và cũng chẳng trông
thấy nụ cười như thế. Hắn chỉ cười tươi và thấy các nụ cười tươi nhất lúc đã nhậu say…
Còn những nụ cười khác chỉ là các nụ cười xã giao. Cười mỗi sáng lên công ty gặp đồng
nghiệp, cười với đối tác, cười khi gặp mặt, cười khi ra về, …Cười với bà bán cơm, không
biết đó là cười do cảm giác vui hay chỉ là cái miệng ngoác rộng ra hơn bình thường…
Bất giác hắn nghĩ tới mối tình đầu thời sinh viên. Em, cô gái đã mang đến và mang đi của
hắn những nụ cười vô tư và hạnh phúc như thế. Hắn chợt nhận ra rằng, lâu lắm rồi hắn
không nghĩ về em. Từ nhiều năm về trước, hắn đã cố gói ghém hình ảnh, và kỷ niệm với
em lại, và cất kỹ trong đâu đó miền ký ức xa xôi mù tăm.
3. Bây giờ hắn nhớ em, ừm hắn nhớ về em. Nhớ những lần đầu hò hẹn, những bông hoa
hồng đầu tiên, nhớ những quán cà phê quen. Nhớ những lúc đưa em về, hắn và em không
về vội mà đi lòng vòng thêm mấy vòng nữa, như níu kéo thêm ít phút bên nhau, dù cả hai
chẳng nói gì, chẳng ai biết người kia nghĩ gì, chỉ biết muốn bên cạnh nhau thêm chút nữa.
Cả em và hắn đều ít nói, nhiều khi ngồi bên nhau cả buổi nhưng chẳng ai nói với nhau
câu nào. Hắn nhớ có lần sau nhiều ngày không gặp hắn gọi điện thoại nói với em rằng
hắn nhớ em không chịu nổi rồi, rằng hắn muốn gặp em, thì em trả lời không muốn gặp
hắn lúc đó, dù rằng em bảo em cũng đang rất nhớ hắn. Và cũng vì “em muốn để nhớ

nhung như vậy, để xem cảm giác nhớ sẽ đi đến đâu”. Thế là hai trái tim cứ thổn thức nhớ
nhung dù chỉ cách nhau khoảng ba cây số. Có lẽ ai đó nghe câu chuyện sẽ nghĩ em chỉ
nói dối, em không nhớ và không muốn gặp hắn, nhưng chỉ hắn biết chắc rằng em có nhớ
hắn, bởi vì một điều em chưa bao giờ nói dối hắn. Em là người con gái luôn nói thật dù
sự thật phủ phàng đến mức nào. Nên khi em bảo em nhớ hắn, hắn biết đó là cảm xúc thật
sự.
Và có thêm một lý do mà hắn biết rõ em luôn nói thật với hắn, đó là chưa bao giờ em nói
yêu hắn. Em chỉ nói thương và nhớ hắn, dù hắn nhiều lần nói rất muốn nghe câu nói đó.
Nhưng cả trong những lúc tình cảm nhất em vẫn không nói câu “em yêu anh”, câu mà
hắn vẫn nghe ra rả trên phim tình cảm và các bài hát. Có lần, hắn đem cái sự băn khoăn
hỏi mẹ hắn thì câu trả lời của mẹ làm hắn vui đến mấy ngày. “Thương và nhớ chính là
yêu đó con trai”. Và tin tưởng vào điều mẹ nói, cũng như không muốn nói thêm nhiều
như cá tính của hắn, hắn không yêu cầu em nói yêu hắn thêm lần nào nữa… đến tận sau
này.
Hắn nhớ lúc hắn đưa em ra bến xe để em về quê nghỉ hè. Sau khi em lên xe, lúc nhìn theo
chiếc xe khách chở em bắt đầu lăn bánh, không hiểu tại sao hắn đã chạy xe máy theo một
đoạn đường dài, chỉ để nhìn theo cái xe khách vô tri đang chạy, nhưng hắn biết trên chiếc
xe có cả một điều gì to lớn, ấm áp và tràn đầy cả con tim hắn lúc đó. hắn biết rõ hắn yêu
em từ lúc đó.
Những lúc hai đứa ở xa hoặc bận rộn không gặp được nhau, rảnh chút là hắn vùi đầu
trong các quán cà phê nhạc rock, các quán nhậu vỉa hè dành cho sinh viên và những lúc
phê nhạc hay say là lúc hắn nhớ em nhất. Lúc đó mặc kệ tụi bạn bè nháo nhào cười nói
xung quanh, hắn chỉ thấy mờ mờ như đoạn phim quay chậm. Lúc đó trong đầu hắn chỉ có
hình ảnh của em, hắn chỉ muốn chạy đến gặp em ngay, hay gọi điện thoại ngay cho em để
nghe em nói chuyện gì đó, và để biết em đang làm gì. Nhưng hắn chưa bao giờ làm như
thế, hắn muốn giữ hình ảnh luôn biết kiềm chế của hắn, và không muốn em biết hắn yêu
em nhiều. Lúc nhớ nhất lại là lúc hắn im lặng nhất, đây có lẽ là tính ngu ngốc của hắn.

Có đợt rộ lên phong trào xếp hạc giấy và trái tim giấy tặng người yêu, thoạt đầu hắn cũng
không quan tâm tới mấy trò này, vì hắn cho là vô cùng nhảm nhí. Nhưng khi thấy tụi bạn
trong phòng thức trắng đêm để xếp hạc và cười đùa rôm rả, hắn cũng không ngủ được và
ngồi dậy lọ mọ xếp hạc. Không biết do vừa xếp vừa ngủ hay không có năng khiếu, mà
trong khi tụi bạn xếp được cả cái hũ lớn đầy sao và hạc thì hắn chỉ xếp được ba con. Vậy
mà hôm sau tặng em ba con hạc giấy méo mó, hắn còn được em nhận rất trân trọng và
khen hắn khéo tay, vì em nói hắn giỏi hơn em, “Em còn không biết xếp bất cứ cái gì”.
Em cũng có tính khí thất thường như chính em thừa nhận. Có lúc nửa đêm, em chợt gọi
điện thoại cho hắn, chỉ vì “em muốn nghe giọng anh”. Có lúc em lại muốn hắn qua nhà
ngay, cho dù không đi đâu, chỉ đứng nói vài câu đầu hẻm nhà em rồi về. Hắn cũng thất
thường không kém. Có lẽ hai kẻ có tính khí thất thường sẽ không lâu bền được với
nhau…
Và hai kẻ có tính khí thất thường cũng có kiểu chia tay không bình thường. Nhẹ nhàng,
nhanh chóng, không một lời cãi vã.
4. Sau một thời gian dài cả hai bận rộn không gặp, em bắt đầu vào kỳ thi học kỳ, hắn đi
thực tập và chuẩn bị cho đợt làm tốt nghiệp đại học. Hai đứa không gặp được nhau, tin
nhắn và cuộc gọi cũng thưa dần. Đến lúc mọi việc tạm ổn, hắn chạy qua chở em đi ăn và
uống cà phê. Như thường lệ, hai đứa cũng ít nói. Nhưng trước sự im lặng lần này, cả hắn
và em đều cảm nhận rõ một khoảng cách lớn đang dần dần xuất hiện. Lúc đưa em về tới
con hẻm nhà em quen thuộc, tự nhiên hắn nán lại đứng nhìn em đi bộ vào con hẻm đó.
Con hẻm nhỏ xíu với hai bức tường gạch xám xịt loang lổ. Em đi chậm chậm, điềm
nhiên. Lưng thẳng, đôi bờ vai mong manh. Cùng thân hình gầy guộc có lẽ do kỳ thi học
kỳ căng thẳng. Không thể biết em đang nghĩ về điều gì, nhưng hắn cảm thấy rỏ hình ảnh
của em bước đi lúc đó chính là hình ảnh em rời xa hắn, hình ảnh mà sau này hắn nhớ lại
là miệng lại lẩm nhẩm câu hát của nhạc sỹ Trịnh “từ lúc đưa em về… là biết xa nghìn
trùng…”.

