intTypePromotion=1
ADSENSE

Truyện Ân Thù Kiếm Lục - Cổ Long

Chia sẻ: Hồ Diễm | Ngày: | Loại File: PDF | Số trang:1232

39
lượt xem
7
download
 
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Đời kiếm khách không đối thủ tịch mịch hoang liêu vô cùng. Bạch y kiếm khách, một cao thủ Đông Doanh truy tầm sự tối cao võ học, khiêu chiến Trung Nguyên, gây trường máu đổ. Tử Y Hầu liều thân tiếp chiến, tuy thắng nhưng tử thương mà chết ... Cái hẹn bảy năm đành giao lại cho một thằng bé 13 tuổi ... Ánh kiếm loé lòa, thây người gục đổ, hoa máu bay đầy trời ... Liệu 7 năm sau cánh buồm ngũ sắc Tử Y Hầu có còn căng gió mang hy vọng cùng danh dự...

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Truyện Ân Thù Kiếm Lục - Cổ Long

  1. Ân Thù Kiếm Lục Cổ Long Cổ Long Ân Thù Kiếm Lục Chào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di động Nguồn: http://vnthuquan.net/ Tạo ebook: Nguyễn Kim Vỹ. MỤC LỤC Hồi 01 Hồi 02 Hồi 03 Hồi 04 Hồi 05 Hồi 06 Hồi 07 Hồi 08 Hồi 09 Hồi 10 Hồi 11 Hồi 12 Hồi 13 Hồi 14 Hồi 15 Hồi 16 Hồi 17 Hồi 18 Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net
  2. Ân Thù Kiếm Lục Cổ Long Hồi 19 Hồi 20 Hồi 21 Hồi 22 Hồi 23 Hồi 24 Hồi 25 Hồi 26 Hồi 27 Hồi 28 Hồi 29 Hồi 30 Hồi 31 Hồi 32 Hồi 33 Hồi 34 Hồi 35 Hồi 36 Hồi 37 Hồi 38 Hồi 39 Hồi 40 Hồi 41 Hồi 42 Hồi 43 Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net
  3. Ân Thù Kiếm Lục Cổ Long Hồi 44 Hồi 45 Hồi 46 Hồi 47 Hồi 48 Hồi 49 Hồi 50 Hồi 51 Hồi 52 Hồi 53 Hồi 54 Hồi 55 Hồi 56 Hồi 57 Hồi 58 Hồi 59 Hồi 60 Cổ Long Ân Thù Kiếm Lục Dịch giả: Thƣơng Lan Hồi 01 Ngƣời Áo Trắng Gió lạnh xé thịt da nhƣ dao cắt, từng đụn mây dày đặc cuộn chụp lên nhau... Bên bờ Bột Hải sóng biển ì ầm, đợt đợt nối tiếp phủ lên gành đá... Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net
  4. Ân Thù Kiếm Lục Cổ Long Rốp!.... Một đợt sóng nhào lên, đẩy chiếc buồm đập vào ghềnh đá phát lên một tiếng khô khan, cột buồm gãy làm đôi tụt ra theo sóng nƣớc. Mặt biển đen ngòm vụt lóe lên hai ánh ngời ngời nhƣ hai vì sao lấp lánh di động lần lan vào bờ biển. Nếu có ai chợt thấy nhất định sẽ cho đó là đôi mắt của Thần Biển báo hiệu cho nhân gian biết trƣớc cơn thịnh nộ của phong bạ.. Nhƣng không, hai đóm sáng cao dần khi sát đến bờ, và khi đợt sóng cao nhất tụt xuống, hiện ra một ngƣời vận áo trắng, tóc lõa xõa phủ vai đứng thẳng mình lên, đôi mắt ngời chiếu sáng... Thanh trƣờng kiếm vỏ đen óng ánh đƣợc nắm chặt trong bàn tay trắng muốt, nhiều đƣờng gân xanh rờn nổi lên cuồn cuộn, bộc lộ nội lực của kẻ cầm gƣơm và đồng thời cũng nói lên rằng giữa sóng biển muôn trùng dồn dập, ngƣời ấy bằng lòng bỏ tất cả những gì trên cõi đời này, chỉ trừ thanh trƣờng kiếm ấy mà thôi! Rõ ràng ngƣời áo trắng là kẻ bị đắm thuyền, nhƣng không biết từ nơi đâu và từ lúc nào, đã nắm chặt thanh gƣơm vƣợt sóng nƣớc vào bờ... Chân đặt lên bãi cát chƣa đƣợc mấy bƣớc, thân ảnh ngƣời ấy vùng lảo đảo, nhƣng chỉ thoáng qua, ngƣời áo trắng đã đứng thẳng mình lên một cách vững vàng, tia mắt nhƣ hai vì sao chiếu thẳng. Hắn vừa đi vừa móc trong lƣng ra một túi vải dầu, từ trong đó hắn lấy ra một tấm địa đồ và nhiều hàng chữ ghi chi chít. Hắn xem qua và cuốn lại cho vào túi cẩn thận, vừa đi vừa lẩm bẩm: - Lao Sơn... Phi Hạc Môn Thanh Hạc Liễu Tòng... Hắn cứ bƣớc đều không để ý mọi vật chung quanh, nhƣng lạ làm sao, nếu có ai đem thƣớc ra đo dấu chân của hắn, chắc chắn sẽ kinh ngạc vô cùng, vì mỗi bƣớc cách nhau đúng y một thƣớc bảy tấc, không bƣớc nào xê xích một ly! Cứ nhƣ thế, hắn thẳng đến Phi Hạc Môn. Phi Hạc Môn, một trang trại dƣới chân Lao Sơn nằm chắn miền Đông Lỗ. Nó là một cơ nghiệp, một tông phái võ lâm, đƣợc dựng lên bởi bàn tay của Thanh Hạc Liễu Tòng, một nhân vật thành danh suốt bốn mƣơi năm mà Thập Thất Hạc Trảo, Hóa Hạc Chƣởng và Hạc Vũ Châm đƣợc thiên hạ mệnh danh là Tam Tuyệt, một cái tên chấn động giang hồ. Mặt trời đã xế sau rặng núi, ngƣời áo trắng không mau không chậm, bƣớc đi vẫn đúng y một thƣớc bảy tấc, thẳng vào Phi Hạc Môn, đầu tóc vẫn lòa xòa quái di..... Hai cánh cửa gỗ thật dày sơn màu đỏ chói đóng chặt im ỉm. Ngƣời áo trắng bƣớc thẳng qua cùng một lƣợt với khung cửa đổ. Nếu không để ý, có thể nghĩ rằng tại khung cửa đổ ngƣời ấy bƣớc qua, chứ không ai tƣởng tƣợng đƣợc rằng kình lực từ bƣớc đi của hắn đã làm cho khung cửa kiên cố ấy tróc ra một cách quá dễ dàng. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net
  5. Ân Thù Kiếm Lục Cổ Long Bên trong, dƣới hàng cổ thụ, có nhiều thanh niên đại hán, có lẽ là đám lực sĩ giữ cửa, thấy tình huống dị thƣờng, cùng đứng phắt lên và cùng há hốc mồm kinh ngạc... Nhƣ không cảm thấy việc làm của mình gây ra khinh động, ngƣời áo trắng cứ bƣớc đều tới trƣớc mặt đám đại hán và dừng lại nói bằng một cách chậm rãi từ từ: - Liễu Tòng ở đâu? Gọi hắn ra đây! Tiếng nói từng tiếng một rõ ràng lắm, nhƣng ngƣời nghe vẫn thấy lạ, y nhƣ ngƣời nói có gì chận trong cổ họng lúc phát âm, một giọng nói khác thƣờng. Đám đại hán có lẽ là cao thủ Phi Hạc Môn, và có lẽ bình thƣờng họ cũng là tay kiệt liệt, nhƣng lúc bấy giờ, lúc ngƣời áo trắng xuất hiện, họ bỗng đâm ra tái mặt, họ lừ mắt ra hiệu cho nhau và chậm rút lui. - Chuyện gì mà kinh hoàng thế? Tiếng quát nhƣ chuông gióng, làm cho đám đại hán đang hớt hải thụt lui vụt quay mình lại. Một lão già mặc cẩm bào, râu tóc bạc phơ đứng sững trƣớc bệ thần. Một trong đám đại hán cúi đầu run rẩy: - Sƣ phu..... Sƣ phụ hãy xem... quỷ...! - Nói bậy! Lão già tóc bạc cau mày rầy át, nhƣng ánh mắt ông ta cũng hơi sửng sốt trƣớc trạng thái dị kỳ của ngƣời áo trắng. Tuy nhiên, vẫn còn đúng phong độ của kẻ hào hùng, lão già tóc bạc vòng tay cố tạo vẻ ung dung: - Bằng hữu là ai? Chẳng hay có chuyện chi quá bƣớc đến tệ môn? Ngƣời áo trắng bƣớc từng bƣớc một và cất giọng nói lạ lùng: - Ông là Liễu Tòng? Thanh Hạc Liễu Tòng đúng là lão già tóc bạc, ông ta vẫn giữ vẻ ôn tồn: - Vâng, Liễu Tòng chính là lão phu! Ngƣời áo trắng khẽ gật đầu: - Tốt, tuốt kiếm ra! Liễu Tòng nhƣớng mắt: - Bằng hữu và họ Liễu này có thù oán ra sao? Ngƣời áo trắng trả lời đặt một: - Không! Liễu Tòng nhếch môi cƣời: - Vốn không từng quen biết, lại không có oán thù, thế tại sao mới gặp nhau lại đòi so kiếm? Ngƣời áo trắng lạnh lùng: - Thế ai bảo ông thành danh một bậc võ sƣ? Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net
  6. Ân Thù Kiếm Lục Cổ Long Liễu Tòng vặn lại: - Chẳng lẽ những nhân vật thành danh trong chốn võ lâm, các hạ cũng đều cùng quyết đấu cả sao? Môi điểm nụ cƣời kỳ dị, ngƣời áo trắng đáp từng tiếng một: - Đúng, nhắm danh nhân trong võ lâm hiếu chiến, đó là mục đích của ta đến miền Đông này vậy! Sắc diện đã dị kỳ, phát âm lại càng kỳ dị, cộng thêm nét cƣời quái lạ, ngƣời áo trắng quả là một kẻ khác thƣờng. Một luồng ớn lạnh chạy dài trong xƣơng sống, nhƣng Thanh Hạc Liễu Tòng vẫn ngửa mặt cƣời ha hả: - Lấy sức của một mình, hƣớng thiên hạ võ lâm khiêu chiến, bằng hữu... bằng hữu định nói đùa đấy chứ? Sắc mặt của ngƣời áo trắng vẫn lạnh nhƣ băng, hắn nói từng tiếng một: - Tuốt kiếm ra! Là một kẻ thành danh hiệp nghĩa và cũng là một ngƣời mà võ lâm nể mặt tôn sùng, sự việc xảy ra tuy rằng vô cớ nhƣng dù sao sự khinh lờn đó cũng không dung thứ đƣợc. Thanh Hạc Liễu Tòng khẽ liếc ra sau, lập tức môn hạ hối hả dâng binh khí. Món binh khí hơi có vẻ lạ thƣờng, nó là một cặp côn ngắn, trên đầu giống nhƣ bàn tay úp khum khum năm móng ló ra y nhƣ móng hạc. Cặp Hạc Trảo này đã giúp Liễu Tòng danh dậy giang hồ, nhƣng hiện tại trƣớc một trạng huống lạ lùng do một nhân vật lạ lùng mang lại, làm cho đầu Hạc Trảo trên tay họ Liễu chợt thấy rung rung. Tréo theo chữ Thập, một tay quày ngang, một tay trầm hẳn xuống, Liễu Tòng gằn giọng: - Trừ Thập Thất Hạc Trảo ra, trong này còn tàng ẩn Hạc Vũ Châm chuyên đánh vào huyệt đạo, xin bằng hữu hãy lƣu ý cho! Trƣớc hết nói rõ chỗ diệu dụng của món binh khí độc môn của mình, thâm ý của ngƣời lãnh tụ Phi Hạc Môn không muốn âm thầm chiếm lấy thƣợng phong, đúng là con ngƣời chính đại. Và mở đầu bằng chiêu thức Thập Tự Giá bộc lộ đầy khí lực tiến có thế công, thối có thế thủ, họ Liễu đã giáo đầu một thế cực kỳ đẹp mắt. Tia mắt nhìn nhƣ xoi vào cặp Hạc Trảo, ngƣời áo trắng khẽ gật gù: - Nghe Trung Nguyên gần đây thêm mƣời ba món binh khí lạ lùng, không dè chạm chiến lần đầu khi đến miền Đông đã gặp ngay một món! - Xin mời! Khẽ gắt lên một tiếng, Liễu Tòng vụt thay đổi chiêu thức trảo bên trái đƣa ra trƣớc, trảo bên phải kéo ra sau, chân trái hơi co, chân phải duỗi thẳng lƣớt mình tới nhanh nhƣ gió cuốn. Ngƣời áo trắng vẫn đứng thẳng mình nhƣ trụ, chẳng những trƣờng kiếm không rút ra khỏi võ, mà đôi mắt lại sụp lim dim nhƣ một nhà sƣ nhập định. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net
  7. Ân Thù Kiếm Lục Cổ Long Đảo luôn hơn mƣời bận, bao nhiêu lần dợm định tấn công nhƣng thấy tƣ thế dị kỳ của ngƣời áo trắng làm cho Liễu Tòng chƣa dám ra taỵ.. Màn đêm đã hoàn toàn phủ xuống, vầng trăng rọi ánh mập mờ, ngƣời áo trắng vẫn bất động nhƣ một bóng ma rờn rợn... Vầng trán cao rộng của Liễu Tòng lấm tấm mồ hôi. Hàng cao đệ Phi Hạc Môn há hốc mồm quan sát, từng nhịp tim đập mạnh, không khí đứng lại nặng nề. Thình lình, Liễu Tòng hú lên một tiếng nhƣ xé màn đêm, hai tay trảo nhoáng chóa mắt. Thân ảnh Liễu Tòng vừa di động, bóng ngƣời áo trắng cũng cùng một lúc chớp lên. Hai bóng ngƣời nhƣ nhập một vào nhau xẹt thẳng lên nhƣ ngọn pháp thăng thiên và từ từ dạt ra rơi xuống. Liễu Tòng trợn trừng đôi mắt, một đƣờng máu ngay giữa Tam Tinh chạy dài xuống sóng mũi, rọc thẳng một đƣờng tới rún, thẳng băng nhƣ sợi chỉ căng dài. Chỉ một chớp mắt, ruột gan theo máu trào ra, Liễu Tòng từ từ bật ngửa. Thanh trƣờng kiếm trên tay ngƣời áo trắng hơi chúc nghiêng xuống đất, máu từng giọt nhỏ xuống ròng ròng. Những kẻ đứng ngoài, khoé mắt trừng nhƣ muốn rách ra vì kinh dị. Họ đều là hạng cao đồ Phi Hạc Môn, võ công đều là bậc thành danh trong thiên hạ miền Đông Lỗ. Thế mà, không một ai thấy kịp ngƣời áo trắng đã sử dụng chiêu thế gì, cả đến việc tuốt kiếm ra khỏi vỏ bao giờ, họ cũng không nhận thấy. Chỉ đến khi hai bóng ngƣời dang ra và dừng lại thì mới hay rằng sƣ phụ của họ đã tử thƣơng, và điều kinh dị hơn hết là lối đánh của ngƣời áo trắng chỉ có một kiếm thôi, mà lại là một kiếm rọc thẳng băng nhƣ thƣớc kẻ. Đảo cặp mắt nhƣ điện lạnh qua khắp một vòng, ngƣời áo trắng chậm chạp tra gƣơm vào vỏ và quay mình đi thẳng ra ngoài, thần thái ung dung nhƣ lúc đi vô, và mỗi bƣớc đúng y thƣớc bảy tấc. - Ác tặc, trả mạng cho thầy ta! Tiếng thét ré lên cực kỳ bi thiết, một trong hàng cao đệ Phi Hạc Môn nhún mình phóng vút theo. Tiếp liền theo bốn ngƣời nữa, cũng trong hàng đại đệ tử của Liễu Tòng cùng một lƣợt ập rạ.. Cả năm ngƣời ánh mắt đỏ rực vì đau thƣơng, vì căm hận quyền chƣởng cùng một lúc ập thẳng vào ngƣời áo trắng. Công lực của họ cực kỳ thâm hậu, tuy không thể nói là nhất nhì trong vùng Đông Lỗ, nhƣng đƣợc trui rèn công phu tại Phi Hạc Môn, cả năm ngƣời nhập lại kình phong cuốn tới nhƣ nƣớc vỡ bờ. Ngƣời áo trắng vẫn ung dung đi tới, thanh trƣờng kiếm chậm chạp rút ra khỏi vỏ và loáng ngƣợc ra sau. Một tiếng rú rạp lên, năm ngƣời cao đệ Phi Hạc Môn ngã ngửa ra sau nhất loạt. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net
  8. Ân Thù Kiếm Lục Cổ Long Không thể nhìn thấy kịp, một đƣờng kiếm đƣa ra sau lƣng, nhƣng lạ làm sao cùng một lúc, lại tẻ ra năm ngã, và thật là ngoài sức tƣởng tƣợng của mọi ngƣời, năm ngƣời cao đệ Phi Hạc Môn mỗi ngƣời đều bị một nhát kiếm đúng ngay giữa trán, rạch thẳng một đƣờng xuống rún y nhƣ cái chết của Liễu Tòng. Ngƣời áo trắng vẫn từng bƣớc một đi luôn không hề quay lại, máu từ mũi kiếm rỏ xuống từng giọt theo đƣờng. Tất cả môn đệ Phi Hạc Môn đều cảm thấy nhƣ chân mình mềm nhũn, không một ai nhấc đƣợc bƣớc nào. Tuy nói là từng bƣớc nhƣng chỉ thoắt cái, ngƣời áo trắng đã vọt ra ngoài mƣời trƣợng, và y nhƣ không nghe thấy tiếng rú, y nhƣ không hề hay biết đằng sau thêm năm mạng lìa đời. Hắn vừa đi vừa rút cuộn giấy ra lẩm nhẩm: - Mồng bảy tháng mƣời: Thanh Hạc Liễu Tòng. Mồng tám tháng Mƣời: Song Hoàn Triệu Sĩ Hồng. Mồng chín tháng Mƣời: Bát Tiên Kiếm Lý Thanh Phong. Mồng mƣời tháng Mƣời: Bát Thủ Phiến Kim Đại Phi. Mƣời một tháng Mƣời: Tế Nam Bạch Tam Không... Một trận gió cuốn mạnh qua, mây xám hụp xuống và từ không trung mƣa trút ào ào, gió mƣa từng chập rít lên, nhƣ báo hiệu hạn tử vong của những kẻ có tên trong sổ... Mƣời một tháng Mƣời. Tại phủ Tế Nam, bầu trời u ám, mây đen giăng thấp, báo hiệu một cơn mƣa to sắp đổ xuống thành. Trên con đƣờng cái, từ xa tiến đến hơn mấy mƣơi ngƣời vận tang phục hộ tống bốn cỗ xe, mỗi cỗ xe tải một quan tài. Đoàn xe tang đó từ hƣớng Đông đến Tế Nam, qua cửa thành theo đại lộ tiến vào, dừng lại trƣớc cổng một tòa nhà to lớn. Nơi cổng, có tám đại hán vận y phục đen, chừng nhƣ đứng sẵn tại đó từ lâu, chực chờ nghinh đón. Ngƣời trong đoàn xe tang cũng nhƣ ngƣời tại cổng đều ngƣng trọng thần sắc, ai ai cũng có vẻ vừa bi thƣơng vừa phẫn hận. Những ngƣời vận tang phục kề vai khiêng quan tài, theo tám đại hán áo đen qua cổng vào sân thẳng đến đại sảnh. Nơi thềm đại sảnh có một lão nhân, thân vóc cao lớn, năm chòm râu dài, buông thõng qua ngực, vận áo rộng đen, tƣớng mạo hết sức thanh kỳ, đứng lặng nhìn họ. Những ngƣời vận tang phục vừa trông thấy lão nhân, đồng đặt quan tài xuống, rồi đồng khóc rống Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net
  9. Ân Thù Kiếm Lục Cổ Long lên, vừa khóc vừa gào: - Bạch lão tiền bối ơi! Xin tiền bối nghỉ đến niềm thâm giao ngày cũ, tìm cách báo thù cho gia sƣ! Lão nhân áo đen, trầm trầm gƣơng mặt, từ từ bƣớc xuống từng bậc thềm, từ từ vẫy tay, vừa ra hiệu cho bọn ngƣời vận tang phục đang quỳ mọp trên sân đứng lên, vừa bảo họ giở nắp quan tài. Xác chết nằm trong quan tài không đắp điếm gì cả. Xác nào cũng mang một vết thƣơng nhƣ nhau, vết thƣơng do mũi kiếm quét từ giữa đôi mày ngang qua mũi xuống bụng. Nạn nhân mở trừng đôi mắt tuy còn màu trắng dã, nhƣng khí hận bốc bừng. Lão nhân áo đen chẳng để lộ một xúc động nào trên gƣơng mặt, chỉ ngẩng đầu nhìn tám đại hán áo đen, bảo: - Đóng cổng lại, đứng bên ngoài canh giữ, không để cho một ai ra vào! Tám đại hán cúi đầu lãnh lịnh trở ra ngoài, đóng trái cánh cổng lại. Lão nhân gầm đầu nhìn xuống đát, chấp tay sau lƣng đi tới đi lui mãi, vừa đi vừa lẩm nhẩm một mình: - Thanh Hạc Liễu Tòng, Song Hoàn Triệu Sĩ Hồng, Bát Tiên Kiếm Lý Thanh Phong, Bát Thủ Phiến Kim Đại Phi! Tất cả bốn ngƣời, trông mấy ngày liên tiếp bị sát hại! Hừ! Hừ, một sự kiện hi hữu trong võ lâm. Nếu chẳng mắt thấy, tất khách giang hồ dù tai nghe cũng không ai tin nổi! Phải! Còn ai tin nổi một sự kiện nhƣ thế lại có thể xảy ra chứ? Lão nhân áo đen là ai? Lão là Minh Chủ võ lâm toàn hạt Sơn Đông họ Bạch tên Tam Không, ngoại hiệu Thanh Bình Kiếm Khách, từng nổi danh trên giang hồ là tay vô địch về kiếm pháp cũng nhƣ quyền thuật. Lão cùng bọn Thanh Hạc Liễu Tòng là chỗ bằng hữu thâm giao, do đó sau khi các vị ấy tử nạn, bọn môn đồ mới đƣa thi hài đến đây, thỉnh cầu lão tìm phƣơng báo thù phục hận. Lão đi tới đi lui một lúc, rồi dừng chân lại, hỏi qua tình hình. Bọn ngƣời vận y phục tang luân phiên thuật lại diễn tiến của sự việc. Đại khái, chúng cho biết có một quái khách vận áo trắng xuất hiện đột ngột, hỏi qua loa mấy tiếng, rồi xuất thủ, nhƣng chỉ với một chiêu kiếm thôi, là sƣ phó của gã gục liền. Quái khách áo trắng không nói một lời thừa, không làm một cử động dƣ, hạ sát sƣ phó họ xong là bỏ đi liền. Thanh Bình Kiếm Khách Bạch Tam Không càng nghe càng ngƣng trọng thần sắc, sau cùng lão lẩm nhẩm: - Một chiêu trí mạng? Quái lạ thật! Bọn Thanh Hạc Liễu Tòng dù sao cũng chẳng đến đỗi hèn kém, không chịu đƣợc một chiêu? Quái khách áo trắng là ai? Hắn sử dụng môn công gì tuyệt diệu nhƣ thế? Bên ngoài, tám đại hán áo đen, chính là tám đệ tử của Bạch Tam Không, còn suy tƣ về cái chết của Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net
  10. Ân Thù Kiếm Lục Cổ Long bốn vị anh hùng, ngƣời nào cũng trầm trầm gƣơng mặt. Họ chẳng tƣởng nổi trên thế gian lại có ngƣời tài giỏi nhƣ quái khách. Bỗng, trƣớc tầm mắt họ, xa xa có một ngƣời vận áo trắng từ từ tiến về phía họ. Một ngƣời áo trắng! Tám đại hán cùng biến sắc. Họ đƣa mắt nhìn nhau, nhƣng khi nhìn ra trƣớc mặt, ngƣời áo trắng đã đến nơi rồi. Ngƣời đó mặt lạnh nhƣ tiền, đôi mắt sáng quắc đảo quanh họ một lƣợt, đoạn buôn cộc lốc: - Vào gọi Bạch Tam Không ra đây! Y không buông thừa một tiếng, câu nói vừa đủ diễn tả cái ý của y, chừng nhƣ bình sanh y chẳng chịu dƣ công làm việc gì vô ích, đến bƣớc đi y cũng chẳng vội vàng. Vì không vội vàng nên y chẳng hề sử dụng đến thuật khinh công. Nếu lấy con mắt bình thƣờng nhận xét y, tất phải nghĩ rằng y không phải là tay có võ công đáng sợ. Cũng vì nhận xét nhƣ thế, nên tám đệ tử của Bạch Tam Không thầm nghĩ nhƣ nhau. Nếu tám ngƣời hợp sức lại, cùng một lúc tấn công y, chắc chắn là y khó tránh khỏi bị hạ. Tuy nhiên, họ chƣa dám xuất thủ, họ còn ngầm hỏi ý nhau. Ngƣời này đƣa mắt nhìn ngƣời kia, nhƣng ngƣời nào cũng sờ tay vào đốc thanh trƣờng kiếm lủng lẳng bên hông. Tên đại đệ tử họ Mạc tên Bất Khuất lạnh lùng thốt: - Bằng hữu đã muốn gặp gia sƣ, thiết tƣởng cũng chẳng khó khăn gì, bất quá bằng hữu làm cách nào vƣợt qua khỏi anh em tại hạ! Soảng! Soảng! Tám tiếng soảng vang lên gần nhƣ đồng thời phát xuất. Tám thanh trƣờng kiếm rời khỏi vỏ, chớp ngời nơi tay họ. Tám thanh trƣờng kiếm cùng chong ra, đồng một độ, chân họ đứng tấn cũng đồng một hình thức. Giả dĩ họ lại giăng hàng ngang, không ngƣời nào chồm tới hoặc thụt lui, trông tƣ thế của họ, vô cùng ngoạn mục, nhƣng chẳng kém kiêu hùng. Họ tuốt kiếm, chực chờ, song chƣa xuất thủ. Ngƣời áo trắng lùi lại hai bƣớc. Trong lúc lùi, một đạo bạch quang từ tay y lóe lên rồi tắt liền. Đạo bạch quang tắt lúc chân y chƣa chạm đất, dù y chỉ lùi hai bƣớc thôi. Đạo bạch quang đó là làn chớp của thanh kiếm. Y vừa rút kiếm, vừa khoa lên, vừa lùi lại, vừa trụ bộ, vừa tra kiếm vào vỏ, ngần ấy động tác chỉ diễn ra trong một thoáng. Nhƣng trong tay tả của y đã có một cành cây khô, do nhát kiếm vừa rồi tƣớc đứt. Và chẳng rõ y chụp cành cây đó nhƣ thế nào, cả tám tên đệ tử của họ Bạch chẳng ai trông thấy cả. Ngƣời áo trắng quắc mắt nhìn họ, trong ánh mắt hiện rõ niềm thƣơng hại họ. Y bƣớc tới hai bƣớc, trao cành cây khô cho Mạc Bất Khuất, đoạn lạnh lùng nói: Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net
  11. Ân Thù Kiếm Lục Cổ Long - Mang vào, trao cho sƣ phó các ngƣơi! Rồi y lặng lẽ bƣớc đến phiến đá dựa cội cây gần đó, ngồi xuống, đƣa ánh mắt mơ màng nhìn tận xa xăm... Tám tên đệ tử họ Bạch sửng sốt nhìn nhau, chẳng ai hiểu ý tứ của y ra sao cả. Mạc Bất Khuất cầm cành cây khô, lẩm nhẩm: - Cái gì thế này? Tên đệ tử thứ hai, họ Kim tên Bất Úy, buông một câu: - Hay y ngán chúng ta? Kim Bất Úy có thân vóc to lớn hơn các bạn đồng môn, tánh tình thô lỗ, hành động hồ đồ, lại nóng nảy, chừng nhƣ bình sanh hắn chỉ buông lung theo tính khí, chẳng bao giờ chịu dùng lý trí xét suy cả. Nhƣng tên đệ tử thứ ba, họ Công Tôn tên Bất Trí, trầm giọng thốt: - Sự tình không phải đơn giản đâu, chúng ta phải vào trong bẩm báo với sƣ phụ mới đƣợc! Công Tôn Bất Trí có thân hình vừa ốm vừa thấp, tâm cơ mƣu trí có thừa. Bạch Tam Không đặt cho hắn cái tên Bất Trí là cốt cảnh cáo hắn đừng quá ỷ lại vào cái trí linh mẫn trong mọi trƣờng hợp, bởi con ngƣời thích dùng trí thƣờng đa nghi và kém thành thật. Mạc Bất Khuất nhìn thoáng sang ngƣời áo trắng đang ngồi thừ trên phiến đá, khẽ gật đầu: - Tam sƣ đệ nói phải! Chúng ta cần bẩm báo sƣ phụ, tùy ngƣời định đoạt! Hắn quay mình, xô vẹt cánh cửa cổng, bƣớc vào. Vừa trông thấy hắn, Bạch Tam Không đã biết là quái khách áo trắng đến rồi, lão biến sắc mặt, hỏi nhanh: - Y ở đâu? Mạc Bất Khuất đáp: - Còn ở bên ngoài. Y chẳng dám động thủ với bọn để tử mà chẳng dám ngang nhiên tiến vào, y chỉ tƣớc một cành cây, bảo đệ tử mang vào trình sƣ phụ! Bạch Tam Không cau mày, tiếp lấy cành cây. Thoạt đầu ánh mắt của lão còn chơm chớp, dần dần ánh mắt đó dán chặt vào cành cây, hay đúng hơn lão nhìn sững dấu kiếm chặt ngang cành cây, lão ngây ngƣời xuất thần. Mạc Bất Khuất theo dõi từng biến chuyển trên gƣơng mặt của lão, khởi sơ lão nhếch môi điểm phớt một nụ cƣời, chừng nhƣ hài lòng, chừng nhƣ tán thƣởng đƣờng kiếm chém rất sắc, dần dần lão ngƣng trọng thần sắc, kế tiếp có vẻ sợ hãi, cuối cùng thì tay lão rung rung theo, hắn vô cùng kỳ quái, không dằn đƣợc tính hiếu kỳ, hỏi gấp: - Sƣ phụ cho phép bọn đệ tử xuất thủ đuổi y đi chứ? Bạch Tam Không trầm gƣơng mặt quát: - Câm ngay! Các ngƣơi muốn nạp mạng cho y phải không? Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net
  12. Ân Thù Kiếm Lục Cổ Long Mạc Bất Khuất lộ vẻ kinh dị: - Nhƣng... Bạch Tam Không trừng mắt: - Nếu y chẳng thƣơng hại các ngƣơi, thì đừng nói là tám mạng các ngƣơi, dù có đông gấp mấy lần số dó cũng phải gục tại cổng rồi! Mạc Bất Khuất bị sƣ phụ quở, cúi đầu nhƣng lòng chƣa phục. Bạch Tam Không thở dài: - Uổng công ta huấn luyện các ngƣơi, học tập bao nhiêu năm trời rồi vẫn chẳng có nhãn lực xét ngƣời, xét mình. Hãy ra ngoài đó, gọi tất cả sƣ đệ vào đây cho ta! Mạc Bất Khuất trố mắt: - Vào hết trong này, ngƣời áo trắng... Bạch Tam Không quát chận: - Nếu ý muốn vào dễ thƣờng các ngƣơi ngăn chận đƣợc à? Y muốn ngồi đợi bên ngoài, thì chẳng bao giờ y vào, dù các ngƣơi bỏ trống cửa. Lão dặn tiếp: - Cứ mở toát cổng ra, cấm các ngƣơi đóng lại. Đóng cửa, chẳng ngăn đƣợc y, mà còn tỏ ra hèn nhát. Mạc Bất Khuất còn làm sao cãi đƣợc lịnh của sƣ phụ? Hắn bƣớc ra ngoài, gọi các sƣ đệ vào, hắn không quên nhìn thoáng sang quái khách áo trắng, thấy y vẫn ngồi bất động tại chỗ, không hề hƣớng mắt nhìn về phía cửa. Bạch Tam Không trở vào đại sảnh, lại chiếc bàn có đầy đủ giấy bút và nghiêng mực, ngồi xuống viết một phong thƣ, niêm phong cẩn thận. Trong lúc lão viết thƣ, các đệ tử đứng xa xa, lặng lẽ nhìn lão. Phong thƣ niêm kỹ rồi, Bạch Tam Không đứng lên, day lại nhìn các đệ tử, đột nhiên quát lớn: - Qùy xuống! Các đệ tử chẳng biết ý tứ sƣ phụ nhƣ thế nào, đồng riu ríu quỳ xuống, ngƣời nào cũng lộ vẻ kinh dị. Lão nghiêm giọng hỏi: - Giới luật thứ ba của bổn môn nhƣ thế nào? Tất cả tám ngƣời đồng thanh đáp: - Triệt để tuân sƣ mạng, ai phản bội sẽ bị trời tru đất diệt. Bạch Tam Không gật gù, đoạn trầm gƣơng mặt, gằn từng tiếng: - Cuộc chiến hôm nay, thắng thì ta sống, bại thì ta chết. Dù ta thắng hay ta bại, các ngƣơi không đƣợc can thiệp! Các ngƣơi nghe rõ chứ, tuyệt đối không đƣợc vọng động xuất thủ. Mạc Bất Khuất khẽ kêu lên: - Trời! Sƣ phu..... Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net
  13. Ân Thù Kiếm Lục Cổ Long Bạch Tam Không khoát tay, hét: - Lịnh của ta là thế, kẻ nào trái lịnh sẽ bị trời tru đất diệt. Các ngƣơi nghe chƣa? Không kẻ nào đƣợc nói tiếng gì nữa! Tám tên đệ tử gầm đầu, im lặng. Bạch Tam Không trầm giọng tiếp: - Nếu ta chết trong cuộc chiến này, thì từ Mạc Bất Khuất trở xuống, bảy ngƣời hãy chia tay nhau đến các phái Thiếu Lâm, Võ Đƣơng, Nga Mi, Điểm Thƣơng, Không Động, Hoa Sơn và Hoài Dƣơng thuật rõ sự tình và xin nhập môn, và tiếp tục luyện võ. Chƣởng môn các phái đó là bằng hữu của ta, các vị ấy sẽ thu nhận các ngƣơi. Hãy nhớ lời ta dặn, chuyên tâm khổ luyện, không đƣợc nghĩ ngợi gì đến các việc khác, nhất là việc báo thù cho ta! Lão nhìn ngƣời đệ tử thứ tám, dừng lại một chút, rồi ngập ngừng: - Còn ngƣơi... Lão thở dài. Ngƣời đệ tử đó họ Hồ, tên Bất Sầu, nghiêm sắc mặt, chờ nghe. Một lúc lâu, Bạch Tam Không tiếp: - Việc ta giao phó cho ngƣơi rất quan trọng, ta lo ngại từ đây ngƣơi sẽ không còn đƣợc an nhàn tự tại. Ngƣơi sẽ vất vả gian lao, lắm lúc lại phải đƣơng đầu với nguy hiểm. Chẳng rõ ngƣơi dám thừa nhận không? Hồ Bất Sầu quả quyết: - Đệ tử dù nát thân cũng chẳng từ. Xin sƣ phụ cứ phân phó. Hắn, thân ngắn, đầu to, trán rộng, mặt hắn luôn luôn tƣơi, tuy không cƣời vẫn trông nhƣ cƣời. Hắn thƣờng ngày ăn và học chứ chẳng hề trò chuyện ba hoa nhƣ các bạn đồng môn, họ cho hắn là một ngƣời tích sự hơn hết. Mạc Bất Khuất và sáu ngƣời kia, thấy sƣ phụ giao trọng trách cho hắn, vừa lấy làm lạ bất bình, chừng nhƣ ganh tỵ. Mạc Bất Khuất cố lấy can đảm, ấp úng: - Nếu đúng là việc trọng đại, tại sao sƣ phụ không giao phó cho bọn đệ tử thi hành, lại ủy thác cho hắn? Hoặc giả đệ tử, hoặc giả Công Tôn Tam sƣ đệ, một trong hai chúng tôi có thể làm tròn nhiệm vụ sƣ phụ giao phó... Bạch Tam Không khoát tay: - Ngƣơi chẳng còn việc gì phải ở đây! Cút! Rồi lão trao phong thƣ cho Hồ Bất Sầu, trầm giọng thốt: - Nếu ta bại trong tay ngƣời áo trắng rồi, ngƣơi lập tức vào hậu viện, đƣa Bửu nhi đến tận nơi ta đã ghi chú trên phong bì, giao Bửu nhi và phong thƣ này cho ngƣời đó, phần ngƣơi thì hãy tuân theo lời Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net
  14. Ân Thù Kiếm Lục Cổ Long ngƣời đó, y bảo làm sao thì ngƣơi y theo làm vậy! Nói đƣợc điều khó nói xong, sắc mặt của Bạch Tam Không dịu lại, giọng lão cũng dịu theo, lão tiếp: - Vô luận là gặp điều gì quái dị Ở nơi đó, ngƣơi cũng chẳng nên kinh hãi. Bây giờ thì ngƣơi có thể đi đƣợc rồi!.... Hồ Bất Sầu hỏi: - Nhƣng sƣ phụ chƣa..... Bạch Tam Không cƣời khổ: - Chƣa giao chiến với ngƣời áo trắng? Ngƣơi cứ đi đi, sự việc sẽ diễn tiến đúng nhƣ ta dự liệu, chẳng có gì thay đổi cả! Tuy lão đã quát bọn đệ tử lui ra, nhƣng lúc đó tám ngƣời vẫn còn hiện diện, lão chẳng nhìn đến ngƣời nào, lạnh lùng với lấy thanh kiếm trên án thƣ, bƣớc ra tiền sảnh, đến bên thềm, nhìn qua bốn cổ quan tài, đoạn đến gần sờ tay lên nắp, rồi ngẩn mặt lên không, bật cƣời khanh khách, thốt: - Con nhà võ, cái lý phải chết tại chiến trƣờng, thì cái chết có gì đáng sợ đối với ta? Lão bƣớc đến cổng, ra ngoài, đi thẳng tới trƣớc mặt ngƣời áo trắng, điềm nhiên cất tiếng: - Các hạ vì nghiên cứu cái đạo của võ học, nên không ngần ngại giết ngƣời, tại hạ vì cái đạo của võ học, không màng sanh tử vì một cuộc chiến. Tuy hai phƣơng tiện khác biệt, song vẫn cùng chung cứu cánh, song phƣơng đều vì cái đạo của võ học cả. Cục diện ngày nay đặt chúng ta đối lập với nhau, dù các hạ có giết tại hạ, tại hạ chẳng hề oán hận các hạ. Ngƣời áo trắng từ từ đứng lên, nghiêng mình thi lễ. Bạch Tam Không lấy làm lạ hỏi: - Các hạ còn phải thủ lễ nữa sao? Ngƣời áo trắng mặt lạnh nhƣ tiền, gật đầu: - Bắt buộc phải thế, bởi từ phƣơng Đông đến Trung thổ, lần đầu tiên mới gặp một ngƣời nhƣ ngƣơi, xứng đáng là một nhân vật võ lâm! Ta phải chào, ta chào tƣ cách của ngƣơi! Đây là câu nói dài nhất của y, từ lúc y trôi dạt vào bờ biển, trải qua bốn hôm, sát hại bốn nhân vật. Bạch Tam Không trầm giọng: - Đa tạ! Ngƣời áo trắng trở lại thái độ cũ: - Động thủ đi! Bạch Tam Không tay hữu rút kiếm, tay tả còn nắm chiếc vỏ, buông gọn: - Mời các hạ! Liền theo đó, lão đƣa cao thanh kiếm rồi đứng lặng. Cục trƣờng tịch mịch lạ lùng, một cây kim rơi cũng nghe rõ tiếng. Bọn môn nhân của Liễu Tòng, Triệu Sĩ Hồng, Lý Thanh Phong và Kim Đại Phi hết sức kinh ngạc. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net
  15. Ân Thù Kiếm Lục Cổ Long Họ nhớ lại, lúc sƣ phụ họ giao thủ với ngƣời áo trắng, thì các vị đó không ngừng đảo bộ quanh đối phƣơng, đảo bộ một lúc mới xuất thủ. Còn bây giờ, Bạch Tam Không chỉ cử gƣơm rồi bất động, thế là nghĩa gì? Tƣ thế đó, chiêu kiếm đó rất thông thƣờng, tại sao Bạch Tam Không lại dùng để đối phó với ngƣời áo trắng? Trời! Sƣ phụ sử dụng tuyệt chiêu, mà còn không thoát chết đƣợc với địch, Bạch Tam Không lại dùng chiêu tầm thƣờng thì mong gì thủ thắng? Giả sử ngƣời áo trắng chỉ nhích bƣớc tới một chút, loang kiếm lên là Thanh Bình Kiếm Khách phải phơi thây trên nền đất, và chắc chắn vết thƣơng cũng đồng dạng với vết thƣơng của bốn ngƣời kia. Nhƣng trƣớc một chiêu thức thông thƣờng đó, ngƣời áo trắng không tiến tới, trái lại còn lùi một bƣớc. Thanh Bình Kiếm Khách Bạch Tam Không thấy đối tƣợng lùi, nên thu kiếm về, rồi đƣa ra chiêu thứ hai, cũng bình thƣờng nhƣ chiêu trƣớc. Bọn môn đồ đứng bên ngoài lại một phen kinh hãi. Ngƣời áo trắng lại lùi thêm một bƣớc, lùi rồi bất động, thần sắc vẫn lạnh lùng. Chiêu kiếm của Bạch Tam Không công không mạnh, mà thủ cũng không kín đáo, hơn nữa phần dƣới thân hình lại để hở lồ lộ nét sơ hở mà bất cứ đối phƣơng nào cũng thấy thèm. Nhƣng ngƣời áo trắng không thèm. Chừng nhƣ lùi một bƣớc chƣa đủ, y lùi thêm hai bƣớc nữa. Bọn môn đồ bên ngoài chẳng hiểu làm sao cả, chúng đƣa mắt nhìn nhau, tất cả đều có đồng một thắc mắc nhƣ sau: Sƣ phụ họ xuất độc chiêu, vừa xuất chiêu là ngƣời áo trắng phản công ngay. Bây giờ, Bạch Tam Không xuất chiêu thông thƣờng, lại dùng hai lƣợt, thế mà ngƣời áo trắng chỉ có lùi và bất động. Hai chiêu đó có mãnh lực gì, bức thoái đối phƣơng? Chúng không hiểu, song ngƣời áo trắng hiểu. Chiêu thứ nhất của Bạch Tam Không là chiêu khởi đầu của Thanh Bình kiếm pháp, còn chiêu thứ hai cũng là chiêu khởi đầu, nhƣng thuộc Uyên Ƣơng kiếm pháp. Phàm trong giới kiếm thủ, khi nào luyện đến mức độ tinh vi, ngƣời ta mới dám sử dụng chiêu khởi đầu, vừa để chào đối thủ, vừa tỏ rõ cho đối thủ biết mình là tay kiếm uyên thâm, tỏ rõ nhƣ vậy mới xứng đáng là quân tử kiếm. Những chiêu khởi đầu không dùng để công ngay địch, tuy có sơ hở nhƣ vậy, song thực sự rất kín đáo, nếu đối phƣơng cũng uyên thâm kiếm thuật, tất chẳng bao giờ hấp tấp thừa cơ nhào vô liền. Còn một lý do khác khiến Bạch Tam Không sử dụng hai chiêu kiếm thông thƣờng đó là hai kiếm pháp Thanh Bình và Uyên Ƣơng vốn do một đôi vợ chồng cầm đầu phái kiếm biến chế ra trong sinh hoạt hàng ngày, vợ đối với chồng tất phải tay nâng ngang mày, chồng đối với vợ phải tròn lễ độ, cho nên hai kiếm pháp đó đều khởi đầu bằng chiêu Cử Án Tề My, để chứng tỏ sự tƣơng kính nhau. Bọn môn đồ sở học còn thiếu bạc, làm sao thấu đáo tinh lý bên trong, tự nhiên thấy làm lạ. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net
  16. Ân Thù Kiếm Lục Cổ Long Ngoài ra, Bạch Tam Không còn một dụng ý sâu xa, mới sử dụng hai chiêu kiếm đó. Lão nhận thấy bốn vị bằng hữu đều chết vì một thế kiếm duy nhất nhắm từ giữa đôi mày đi ngang mũi, xuống bụng, tất nhiên đối phƣơng phải nhắm khoảng giữa đôi mi, và hộ vệ khoảng giữa đôi mi, lão mới thi triển chiêu Cử Án Tề My. Nhƣng đƣa ra hai chiêu đó, lão chỉ thấy đối phƣơng lùi lại rồi bất động chứ không lƣớt tới tấn công. Lão giật mình, chẳng biết cứ giữ tƣ thế đó mãi hoặc dùng đi dùng lại hai chiêu đó, bắt buộc lão đảo bộ bƣớc tới, vung kiếm đánh ra chiêu thứ ba liền. Chiêu thứ ba là một chiêu đắc ý nhất của lão trong kiếm thuật, tất nhiên phải ảo diệu vô tƣởng, nhiều cao thủ trên giang hồ phải ngã gục trƣớc mặt lão vì chiêu kiếm đó. Với chiêu thứ ba, lão vẫn thừa sức phòng vệ khoảng giữa đôi mi. Lạ lùng làm sao, ngƣời áo trắng vẫn lùi. Đến chiêu thứ tƣ của Bạch Tam Không, y cũng lùi luôn, y chỉ có lùi từ đầu cuộc đến giờ. Bọn môn đồ đinh ninh Bạch Tam Không đã chiếm đƣợc ƣu thế rồi, bất giác chúng reo hò lên, niềm hân hoan hiện rõ trong ánh mắt, trên gƣơng mặt của họ. Nhƣng họ không hân hoan lâu nổi! Tiếng reo hò vừa vang dội, dƣ âm còn văng vẳng trong không gian, một ánh sáng chớp lên, ánh sáng từ nơi ngƣời áo trắng xẹt tới Bạch Tam Không. Kế tiếp một tiếng reng chấn động cục trƣờng. Tiếng reng ngân dài, rồi một làn sáng xanh bay vút lên không, uốn cầu vòng, cắm phập vào một thân cây cách đó khá xa. Bạch Tam Không nắm chặt trong tay phần kiếm còn lại, chập choạng lùi mấy bƣớc, miệng nhếch nụ cƣời thảm, buông khẽ mấy tiếng: - Chiêu kiếm... tuyệt diệu... Có lẽ lão định vớt câu với hai tiếng “vô cùng” cho trọn nghĩa, nhƣng câu nói bỏ lửng ở chỗ đó, lão ngã ngửa ngƣời ra phía sau bất động. Bọn môn đồ kịp nhận ra một vết thƣơng từ giữa đôi mi kép ngang mũi, dài xuống bụng, đồng dạng với vết thƣơng của sƣ phụ họ! Họ xám mặt trố mắt, thừ ngƣời, trong phút giây khủng khiếp, chẳng có một phản ứng nào cả. Ngƣời áo trắng lạnh lùng nhìn mũi trƣờng kiếm dài sáu thƣớc, mũi kiếm còn nhỏ máu ròng ròng. Cơn gió quét qua, thổi tung bay những sợi tóc xỏa của lão, những sợi tóc vờn qua gƣơng mặt lạnh lùng, trông y nhƣ một âm hồn trong lớp áo trắng. Qua những giây phút hãi hùng, bọn Mạc Bất Khuất cùng rú lên một tiếng lớn, cùng nhào đến bên cạnh Bạch Tam Không, cùng rống lên thê thảm. Riêng Hồ Bất Sầu cũng bƣớc tới, nhƣng đứng ngoài xa xa. Hắn lạy ba lạy, đƣa tay vuốt mấy hạt lệ, đoạn quay mình bƣớc vào. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net
  17. Ân Thù Kiếm Lục Cổ Long Những bƣớc tƣờng sau lƣng hắn ngăn chận tiếng khóc, tiếng than của các vị sƣ huynh hắn không còn vang đến tai hắn, nhờ vậy tâm thần đỡ bấn loạn phần nào. Hắn đi thẳng vào hậu viện, ra đến hoa viên. Trong hậu viện, có một cây ngô đồng, tàn rậm, dựa cội cây có kê một chiếc giƣờng thấp. Hiện tại, một đồng tử vận áo gấm, trạc độ mƣời một mƣời hai, đang nằm đọc sách. Hắn chăm chú vào quyển sách, đôi mắt đen láy mở to không chớp. Bên cạnh hắn có chiếc mâm nhỏ, trong mâm có mấy loại trái cây, chừng nhƣ hắn mải mê đọc, quên cả ăn, số trái cây còn rất nhiều. Hồ Bất Sầu đeo một bọc khá to nơi lƣng, ung dung bƣớc vào hậu viện, chƣa tới gần, y đã gọi to: - Bửu nhi!.... Đồng tử lặng thinh, mắt không rời quyển sách. Hồ Bất Sầu lại gọi lƣợt nữa, rồi lƣợt nữa, đồng tử vẫn không nhúc nhích, mắt dán chặt vào quyển sách. Hồ Bất Sấu thở dài, tuổi thơ nào biết gì? Nhà có đại tang mà hắn vẫn còn lơ lửng nơi chín tầng mây, nghĩ đáng thƣơng hại biết bao! Y bƣớc đến sát chiếc giƣờng, nắm cánh tay đồng tử giật giật. Đến lúc đó, đồng tử mơi day mặt qua, nhìn họ Hồ, khẽ cau mày gắt: - Ngƣời ta đang xem sách, thúc thúc làm gì gọi ồn lên nhƣ thế? Hắn tức thật, nhƣng cái tức của trẻ nít, hắn cố làm oai, tỏ vẻ nghiêm, trách nhẹ họ Hồ, tự vi mình cũng là kẻ thành nhân rồi, hoặc giả hắn chỉ xem Hồ Bất Sấu hơn hắn độ vài tuổi, dù hắn gọi là thúc thúc. Nhƣng Hồ Bất Sấu không giận, dịu giọng hỏi: - Ngoại công của ngƣơi bảo ta vào đây đƣa ngƣơi đi dạo một lúc, ngƣơi có thấy hứng không? Đồng tử là giọt máu duy nhất của con gái Bạch Tam Không tên là Bạch Man Sa, còn đồng tử lấy họ cha tên Phƣơng Bửu Nhi. Kết hôn với Phƣơng Sƣ Hiệp, Bạch Man Sa cùng chồng rời gia đình xuất ngoại hành hiệp khắp bốn phƣơng trời. Cả hai chỉ trở lại nhà Bạch Tam Không có một lần mà thôi, để ký thác Phƣơng Bửu Nhi cho ngoại công hắn ngay từ lúc hắn chƣa tròn tuổi, từ đó đến nay, chẳng hề về thăm con. Xuất thân trong gia đình chuộng võ, Phƣơng Bửu Nhi lại thích văn, nên chỉ mới có ngần ấy tuổi mà hắn ngày cũng nhƣ đêm, luôn luôn tay không rời quyển sách, lắm lúc đọc quên cả ăn. Hắn không giống nhƣ bao nhiêu trẻ đồng tuổi, chúng ham rong chơi nô đùa, còn hắn cứ miệt mài với bút nghiên sách vở. Nghe Hồ Bất Sầu đề nghị xuất du, hắn lắc đầu: - Tôi không đi đâu! Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net
  18. Ân Thù Kiếm Lục Cổ Long Rồi hắn nhìn vào quyển sách, chăm chú đọc tiếp, bỏ mặc Hồ Bất Sầu thở dài nhìn hắn. Hồ Bất Sầu biết rõ tánh tình hắn. Tuy chuộng văn nhƣng rất quật cƣờng, bởi biết vậy, y không giận. Hắn có thể làm bất cứ việc gì hắn thích, dù khó khăn đến đâu, hắn cũng làm đƣợc, vui vẻ mà làm, nhƣng đừng ai mong cƣỡng ép hắn làm việc gì hắn không thích, vô ích, chẳng bao giờ hắn làm. Hồ Bất Sầu phải lựa lời khích hắn, y thốt: - Ngƣời xƣa nói đọc vạn quyển sách, đi vạn dặm đƣờng là hai điều rất cần cho cái đạo làm ngƣời. Đọc nhiều sách để trau dồi kiến thức, đi nhiều dặm đƣờng để chứng nghiệm kiến thức, ngƣơi không muốn mở rộng mắt nhìn đời sao? Nhƣ vậy có khác nào là một con mọt sách. Đột nhiên, Hồ Bất Sầu làm sao cho hắn biết thảm trạng gia đình? Óc hắn còn non quá, cơn đại biết cố vừa qua gây ảnh hƣởng tai hại nặng nề cho hắn, y phải cố dấu sự tình, gƣợng cƣời tƣơi đối thoại với hắn. Bửu Nhi day qua Hồ Bất Sầu, suy nghĩ một lúc rồi đáp: - Thúc thúc nói đúng! Tôi nên theo thúc thúc đi dạo một lúc. Nhƣng trƣớc khi đi, mình nên thu dọn mấy món này... Thu dọn để làm gì nữa? Toàn khu gia cƣ lẫn cả tài sản đều phải bỏ phế, bỏ cả, thì sá gì mấy vật mọn này? Y cƣời nhẹ, tiếp: - Là nam tử, là trƣợng phu, nói đi là đi, nói ở là ở, cử động thác lạc, có bậc anh hùng hảo hán nào tha thiết với những vật nhỏ mọn ấy? Họa chăng có bọn phụ nữ mới luyến tiếc những tế nhuyễn nhƣ vậy thôi. Bửu Nhi thoáng đỏ mặt, gật đầu: - Thì đi! Mình đi ngay bây giờ! Hắn cho mấy quyển sách vào trong áo, nhảy xuống giƣờng điểm một nụ cƣời tiếp: - Bất cứ nơi nào, thúc thúc dám đến là tôi vẫn đến đƣợc nhƣ thƣờng! Hồ Bất Sầu gật đầu: - Nam tử chí tại bốn phƣong, kể cả những hiểm ác nhất! Chúng ta đi ngay! Họ vừa ra cửa đƣờng sau, theo con đƣờng nhỏ vào lòng thị trấn Tế Nam. Hồ Bất Sầu vừa lo vừa sợ. Lo vì hành trình vô định, sợ vì kẻ ác kia rất có thể theo dõi thực hành câu trảm thảo trừ căn. Tuy nhiên, ngoài mặt y luôn luôn tỏ ra tƣơi cƣời để giục lòng đồng tử, cho hắn nổi hứng lên, chịu đi xa với y. Thời tiết lúc đó đã vào thu, không khí mát mẻ, nhƣng chỉ đi độ một dặm đƣờng, Bửu Nhi đổ mồ hôi nhƣ tắm. Bỗng hắn dừng chân lại, chánh sắc thốt: - Hồ thúc thúc to đầu nhƣng lại nhỏ trí quá! Cứ thản nhiên bƣớc đi quên rằng cái bƣớc của con nhà Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net
  19. Ân Thù Kiếm Lục Cổ Long văn không hòa nhịp nổi với cƣớc lực của ngƣời luyện võ. Thiết tƣởng thúc thúc chậm lại bằng tôi cũng chẳng hại gì, hơn là tôi phải nhanh bằng thúc thúc! Thấy hắn giáo huấn nhẹ mình, Hồ Bất Sầu cƣời thầm, song y nghĩ ra cũng phải thƣơng hại hắn, dù sao thì hắn đâu có chịu vất vả bôn ba bằng y. Y nghĩ: - Song thân hắn đã biệt dạng phƣơng trời, ngoại công hắn đã ra ngƣời thiên cổ, nếu ta không chiếu cố hắn, thì làm sao? Làm sao cho hắn? Còn ai chiếu cố đến hắn? Đƣa tay chỉ một quán bán giải khát trƣớc mặt, Hồ Bất Sầu thốt: - Nếu thấy mệt, mình nên dừng chân lại nơi ngôi quán đó, nghỉ chân một lúc. Đến quán, gọi trà xong, Hồ Bất Sầu để mặc Bửu Nhi ngồi đó, y bƣớc ra ngoài lấy phong thƣ ra đọc mấy hàng chữ bên ngoài: “Lƣu bút lại cho Hồ Bất Sầu, cứ mở ra xem rồi thi hành đúng theo lời trong thƣ!” Y vội bóc phong bì, đọc liền: “Lúc ngƣơi đọc mấy dòng chữ này thì ta đã buông tay tắt thở dƣới lƣởi kiếm của kẻ kia rồi. Nhìn nhát kiếm tƣớc đoạn cành cây khô, ta đã biết kiếm pháp của ngƣời áo trắng cao hơn ta mấy bậc, trong võ lâm ngày nay há dễ có nhân vật nào khả dỉ đối địch lại hắn. Hắn từ phƣơng Đông đến, chỉ có một ý chí quyết thắng tất cả cao thủ trên giang hồ, hắn xuất chiêu độc, đủ biết lòng dạ hắn rất độc, vì tâm độc nên hắn chẳng hề lƣu tình trong mỗi cuộc chiến. Trong những ngày sắp đến, nếu chẳng có tay nào ức chế nổi hắn thì rồi đây chẳng biết còn bao nhiêu trăm ngàn cao thủ ngả gục trƣớc kiếm pháp tuyệt độc của hắn! Ta vì muốn hạ sát hắn, nên phải tử chiến với hắn, dù có chết cũng đã làm tròn tâm nguyện đối với chánh nghĩa võ lâm.” Hồ Bất Sầu lắc đầu thở dài, rồi đọc tiếp: “Sau khi ta quyết tử chiến với hắn, ta nghĩ rất nhiều về Bửu Nhi. Soát lại trong đệ tử, ta nhận thấy chỉ có ngƣơi rất đáng cho ta giao phó một nhiệm vụ. Nhiệm vụ đó là đƣa Bửu Nhi đến bờ Đông Hải, ngƣơi phải tìm cho gặp chiếc thuyền to lớn buồm bằng gấm ngũ sắc, bằng bất cứ thủ đoạn nào, ngƣơi phải lên đƣợc trên thuyền, xin hội kiến với chủ nhân trao cành cây khô ta kèm theo đây cho ngƣời xem và tƣờng thuật sự tình cho ngƣời nghe việc xảy ra nhƣ thế nào, cứ thuật y nhƣ vậy, không nên thêm bớt. Theo chỗ nhận xét của ta, trong thiên hạ ngày nay, may ra chỉ có chủ nhân chiếc thuyền ngũ sắc là có thể chế ngự ngƣời áo trắng. Chủ nhân chiếc thuyền sẽ bảo ngƣơi những gì cần làm, và ngƣơi phải làm theo những gì ngƣời bảo. Ghi nhớ! Ghi nhớ! Hồ Bất Sầu đọc xong bức thƣ, thở dài mấy lƣợt. Y khâm phục sƣ phó bình tĩnh vô cùng, cái chết kề bên mình mà vẫn viết ra đƣợc trọn ý, nét bút tự nhiên, không rối loạn! Ngồi nơi bàn, đợi mãi mà chẳng thấy Hồ Bất Sầu trở vào, Bửu Nhi gọi: - Thúc thúc đâu, nóng nảy gì lại chẳng ngồi yên đƣợc một chút để uống cạn chén trà? Hừ, luyện võ nhƣ thế, hóa ra phí ngày xanh quá! Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net
  20. Ân Thù Kiếm Lục Cổ Long Hồ Bất Sầu trở vào, điểm nhẹ một nụ cƣời: - Luyện võ thì có gì phí ngày xanh? Võ cũng nhƣ văn, đều có cái hứng riêng biệt, đã có hứng thì chẳng bao giờ phí ngày xanh cả. Thay vì đáp, Bửu Nhi lại tỏ ra vẻ trƣởng thành, đầy kinh nghiệm, bĩu môi không nói tiếng gì. Hồ Bất Sầu nhìn hắn, trầm ngâm một chút, rồi hỏi: - Chừng nhƣ ngƣơi chẳng thích học võ, tại sao? Bửu Nhi vừa đứng lên, vừa cƣời nhẹ, thốt: - Có nói ra, thúc thúc cũng chẳng hiểu đƣợc nào! Thôi chúng ta tiếp tục cuộc du hành đi! Hồ Bất Sầu thở dài, thầm nghĩ: “Ta e rồi đây ngƣơi không học võ cũng không đƣợc! Ngọn bút của ngƣơi không sắc bằng thép kiếm đâu!” Bây giờ thì đã có hƣớng đi rồi, Hồ Bất Sầu chẳng còn hoang mang nữa, cứ theo hƣớng Đông thẳng tiến. Đi, đành rằng phải có cƣớc lực, nghị lực, nhƣng hai yếu tố đó chƣa hắn đủ để cho ngƣời hoàn tất cuộc hành trình. Bởi, cƣớc lực và nghị lực chỉ chí mà không giúp thân, và ngƣời lữ khách nào cũng cần đến lộ phí. Ra đi hấp tấp, Hồ Bất Sầu không chuẩn bị lộ phí dồi dào, thành ra khi gần đến bờ Đông Hải thì tiền nong sắp cạn. Riêng y vất vả đói khát, đâu phải là một vấn đề? Song Bửu Nhi từ nhỏ đến lớn, sống sung túc, đến độ thừa thãi, y có thể để cho hắn kham khổ nhƣ y đƣợc chăng? Do đó dần dần, y tự biết giảm khẩu phần của mình, để chu toàn cho Bửu Nhi đƣợc đầy đủ hơn. Y làm nhƣ thế, do lòng nhân hay vì cảm nghĩa sƣ tôn? Có lẽ do cả hai. Rồi một hôm, họ đến bờ sông Đông Hải. Khung trời lạ mở ra trƣớc mắt, Phƣơng Bửu Nhi thích thú cƣời luôn, trái lại Hồ Bất Sầu lại sầu rã ruột. Y phải tìm cần, tìm nhợ, làm ngƣ phủ bất đắc dĩ. Tại sao y phải làm ngƣ phủ bất đắc dĩ? Muốn dọ thám trong rừng, không gì bằng làm tiều phu, muốn dọ thám trên mặt biển, không gì bằng làm ngƣ phủ. Vừa lƣu ý đến những con thuyền lui tới bờ Đông Hải, vừa kiếm đƣợc con cá để ăn, đỡ tốn hao trong khi tiền nong sắp cạn, Hồ Bất Sầu không còn phƣơng pháp nào hữu hiệu và thiết thực hơn nữa. Dụng tâm của Hồ Bất Sầu là thế, Phƣơng Bửu Nhi nào có biết cho hắn đâu, cứ ngắm mây trông nƣớc, đón gió nhìn cây, cởi mở tâm tƣ, hắn gọi Hồ Bất Sầu cợt một câu: - Ngờ đâu thúc thúc cũng có cái hứng nhã khiết nhƣ thế! Thời gian vào lúc hoàng hôn tàn, đêm xuống, xa xa nơi phƣơng trời Tây, ráng muộn còn ửng đỏ, trên Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net
ADSENSE

CÓ THỂ BẠN MUỐN DOWNLOAD

 

Đồng bộ tài khoản
2=>2