Tìm một tình yêu xé hình
tim vỡ.
i đi tìm tình yêu giữa lòng thành phố ồn ào này, tìm một tình yêu xé
hình tim vỡ.
Có tình yêu nào li xé hình tim vỡ nhỉ, thật bun cười đúng không? Âý
vậy mà tôi lại đang đi tìm cái điều tưởng chừng như buồn cười đấy. Tình
u của tôi mang hình hài của Tigon, loài hoa mỏng manh và nhỏ bé.
Thường trong những khu biệt thự cổ khả năng gặp loài hoa này rất
cao nhưng tôi k tch vậy, cứ như là một chàng chăn cừu muốn lạc vào
cung điện xa hoa để tìm công chúa vậy và tôi là một cô gái, thứ tôi tìm
chỉ đơn giản là 1 loài hoa leo mà thôi. Điểm tôi muốn đặt chân là nhng
cái ngõ nhỏ, phố nhỏ, những khu nhà có mnh vườn xinh xinh…Gì nh,
hầu như nhà nào cũng có cho mình 1 loài dây leo duyên dáng, khi thì là
sắc tím biếc của bìm bịp, chùm hồng thơm ngát lắc lư theo gió, xanh lơ
của mấy đám hoa thiên lýđi mãi tôi vẫn chẳng thấy bóng dáng thứ tôi
đang tìm.
Câu chuyện của tôi k bắt nguồn từ truyền thuyết thương tâm mà mọi
người hay biết đến, tất cả đều tình cờ, đến nhanh và đi cũng nhanh. Tôi
không biết tên anh, không biết anh đến từ đâu, anh lọt vào tầm mắt tôi
qua một ô cửa sổ đủ để thấy một chàng trai đang ngơ ngẩn trước 1 thứ gì
đấy bên nhà hàng xóm của mình. Tun nào cũng vậy, cứ đúng chiều thứ
7 thời gian là 3-4h chiều, lại thấy anh thong dong qua đây ngước nhìn
n bức tường rào đầy dây hoa chằng chịt. Sự tò mò thôi thúc tôi làm 1
điều gì đấy, làm quen chẳng hạn và tìm ra lí do vì sao anh hay đến đây?
Tôi chờ, 1 tuần, 2 tuần, và rt nhiều tuần đi qua, cái thói quen ngóng
ra ô cửa sổ chỉ còn trong kí ức thì anh xut hiện, đúng vào lúc dàn hoa
bên nhà hàng xóm nở rộ nhất. Tôi đã lao như bay xuống dưới không kịp
chuẩn bị cho bn thân 1 lời chào lịch sự nhất có thể, tôi sợ anh sẽ biến
mất.
Sự xuất hiện bất ngờ của tôi khiến anh ngỡ ngàng và cái câu hỏi tôt
thốt lên càng khiến anh ngạc nhiên hơn
- Bức tường này có gì đặc biệt mà anh hay đến đây vậy? Tôi đã hỏi
như vậy và giờ nhớ lại chỉ muốn chui đầu xuống hố cho xong.
Anh cười, nụ cười làm tim tôi chững lại một nhịp.
- Là vì loài hoa này, cô bé ạ! Lại cười tiếp!!!! Hix hẳn là khi nghe
xong câu trả lời mặt tôi nhìn rất ngu thì phải T_T
- Tigon, em từng nghe chưa? Loài hoa hình tim vỡ….
nh yêu đầu tiên của tôi mang hình tim vỡ là vậy đấy, câu chuyện khi
đó còn dài nhưng chẳng đủ để tôi biết tên anh.
Anh sống trong thành phnày và nhà anh được phủ bằng tigon. Tôi
đã tìm được, chẳng khó khăn ở khu biệt thự số 21. Vì sao tôi biết ư,
anh nói mà ^^. Có lẽ thời gian tôi bắt đầu tìm anh hơi lâu thì phải, 3 năm
đi qua, tôi nhớ đến tình yêu đầu đời của mình, bắt tay vào tìm kiếm thì
anh đã có riêng cho mình một hạnh phúc. Đứa trẻ thật đẹp và thật đáng
u khi gọi anh là papa. Tôi nép mình vào nhành lá tigon, chưa phải mùa
hoa nhưng sao tôi thấy tim mình như chia đôi ra vậy.
Kết thúc quãng đời sinh viên dài dằng dặc, tôi chẳng tìm cho mình
một chàng trai để đưa đón như những cô nàng cùng lp vì dư vị tình đầu
vẫn còn thảng hoặc đâu đây. Tôi không tìm đến khu biệt thự ấy, sẽ
chẳng có chàng hoàng tử nào xuất hiện với 1 chùm hoa trên tay và qu
xuống cầu hôn tôi. Cổ tích vẫn mãi là c tích, đẹp nhưng không có thật!
Con đường ngày càng mát hơn với những vườn cây nhỏ mọc lên san
sát, nắng soi qua kẽ lá tung tăng chiếu lên tóc trên mặt đường tôi đi.
Tigon ơi!
Cuộc sống lại một nữa cuốn phăng tôi đi, bỏ mặc cánh tigon đang chờ
đợi mòn mỏi ở nơi nào đấy xa xôi, phải tìm được cho mình mtng
việc trước đã. Và khi tôi không tìm kiếm thì tình yêu đến. Anh không
mang theo mình nhành hoa bé nhỏ mà tôi từng ao ước, chỉ đơn giản là
cố nắm lấy tay tôi, đưa tôi đến vùng trời mang 2 sắc màu hng và trắng.
Vẫn là khu biệt thự 21 tôi ghét nơi này và vùng bỏ chạy khi anh dừng
xe xuống, tôi tự hứa với bản thân sẽ không quay lại nơi đây dù vì lí do
gì, quá đủ cho một nỗi đau rồi. Anh vẫn tìm đến tôi và có đủ quyền đ
u cầu tôi gặp anh – vì anh là sếp >.< Vậy đấy, người ta vẫn thường
hay sử dụng quyền lực 1 cách rất cá nhân và bộc phát. Quên điều đấy đi,
tôi có thể đập xuống bàn anh 1 tờ đơn xin thôi việc nhưng có vấn
đề….điều kiện kinh tế hiện giờ ca tôi không cho phép hix!
Lưới trời lồng lộng tuy thưa mà khó lọt, sếp tổ chức mừng năm mới
tại nhà và yêu cầu mọi nhân viên đều phải tham dự. Tin này chẳng khác
gì sét đánh giữa trời quang, tôi phải nghĩ cách để tránh mọi sự rủi ro phía
trước, đau chân, đau bụng, đến tháng, nhà có việc đột xuất….tôi thề là
khả năng nói dối của mình chỉ ở level 1. “Hình như tôi lại thề thì phải”
Rũ bỏ lời hứa thật đau khổ, tôi cố gắng đi muộn nhất để tránh phải ở
lại nơi này lâu. Nhà 06/21, sếp thật biết làm đau tim người khác, đập
ngay vào mắt tôi là anh, ngỡ ngàng, bối rối, lúng túng, nếu là ban ngày
chắc sẽ thấy mặt tôi thay đổi như tắc kè hoa. Anh cũng ngước nhìn tôi,
thật khó để biết là anh còn nhận ra tôi nữa không? 5 năm đi qua rồi, tôi
bây giờ đâu còn mang dáng dấp của cô bé học cấp 3, thời gian luôn biết
cách làm người ta thay đổi cả vẻ bề ngoài lẫn tính cách.
Tôi lướt vội qua anh càng nhanh càng tốt. Ôi tình đầu đấy, nhưng là
tình đơn phương, ngốc nghếch làm sao. Tôi tự giễu bản thân, nhanh
chóng hòa khối văn phòng đang tụ tập ngoài vườn hoa.
đây ng có tigon, điều đặc biệt thứ 2 trong ngày sếp mang lại , tôi
mân mê chùm hoa còn chưa hé nở tự hỏi anh còn nhớ đến kỉ niệm ngày
xưa
- Tôi được biết em rất thích tigon – Sếp đấy, biết nhgay mà T_T
- À vâng, mt sự yêu thích nho nh - xùy xùy, tôi ghét anh đấy đi đi.
- Em không hỏi lý do sao? Thật buồn cười khi tôi lại thích một
người vô tình như em.