
Từ A me ri cân đến Việt nam mi
Trước khi anh vào phòng chờ lên máy bay, cái máy soi đã reo lên như thể trong
người anh có lựu đạn. Cô an ninh vội vã xìa cây dò ra. Chả hiểu thế nào, nó lại reo.
Anh trút túi áo túi quần ra, không hề có miếng kim loại nào. Nhưng cái máy vẫn
reo như con mụ già khó chịu.
Bực mình, anh cởi phăng cái áo đang mặc. Vẫn reo. Cởi luôn cái quần, cũng reo,
mới gớm chứ. Và cuối cùng kết luận, thế đấy, hậu quả của thời hiện đại là người ta
tin cái máy hơn tin con người.
- Trong người anh có kim loại - giọng cô an ninh đấu dịu - Anh có gắn cái gì bên
trong không, ví dụ một khớp xương bằng inox chẳng hạn?
- Buồn cười thật. Inox là thế nào, sao tôi không biết.
Còn nhớ cách đây không lâu báo chí đăng lùm xùm cái vụ cô gái đi siêu thị. Lúc
tính tiền ra cửa thì cái máy “phát hiện gian dối” reo lên. Người ta vội vã chộp cô ta
lại, kéo vào phòng khám bắt cởi quần áo. Cởi ra không thấy đành cho mặc vào.
Thế rồi lúc đi ra cửa cái máy lại reo. Lại lôi vào bắt cởi tiếp. Người ta khám cả
quần lót xem made in gì, có lận trong đó cái gì không. Xem có còn mới nguyên,
hay đã cũ rồi.
Lấy đèn pin rọi vào. Vẫn không thấy gì. Lại cho đi. Lại reo, làm như cái màng
trinh con nhỏ đó là inox không bằng. Đến lúc đó nhân viên bảo vệ mới xin lỗi, đổ
thừa tại cái máy. Nghĩ mà sợ. Nếu là anh chắc đến già không dám đi siêu thị.
Không lẽ cứ mỗi lần như thế lại cứ phải phơi hàng ra cho thiên hạ lục lọi. Lục xong
chỉ được cái xin lỗi. Xin lỗi thì được gì, mất mẹ cái zin con gái người ta.
Trường hợp của anh cũng vậy, bắt phải nán lại. Cô ta nói vì an ninh, vì an ninh,
cần phải có câu trả lời nó là cái gì mới có an ninh. À, lại còn cảnh cáo việc anh cởi
quần áo bừa bãi.
- Khi tôi yêu cầu anh cởi cái gì thì anh chỉ được phép cởi cái đó thôi.
Cuối cùng thì sao nào, trong lồng ngực anh có miếng kim loại. Chuyện như đùa.
Đêm nằm anh giơ tấm phim phổi lên mà kinh ngạc. Trên cái nền đen, miếng kim
loại sáng choang. Chẳng biết nó chui vào hồi nào nữa. Từ lúc trong bụng mẹ đã có
rồi ư?

Tự nhiên anh thấy đau đau. Đau buốt tới tim. Mới hồi sáng này đâu có đau gì đâu.
Anh kể với bố. Bố anh rú lên:
- Chết mẹ, không lẽ...
- Không lẽ cái gì mới được chứ bố?
- Viên đạn! Quơ làng ơi. Trước giải phóng mày bị mấy thằng mắc dịch bắn. Tao
quên kể. Nhưng thằng Cường lé đã gắp rồi mà. Với lại vết bắn đâu phải nằm ở chỗ
đó. Nó nằm gần bả vai kia.
Trên người anh có vết thương thật. Nhưng nó bé choắt như cái mụt ghẻ. Anh cũng
tưởng hồi nhỏ bị ghẻ, chẳng mấy bận tâm. Bây giờ lòi ra miếng đạn. Phải đi gặp
Cường lé hỏi cho ra lẽ. Nhưng mà tại sao mấy thằng mắc dịch bắn mới được chứ.
Trước giải phóng anh chỉ bốn năm tuổi, không lẽ ở cái tuổi đó anh đã là Việt minh!
- Thì hôm đó chúng nó ăn liên hoan, nhậu xỉn, lấy súng ra bắn khơi khơi, ai biểu
mày lò dò đi ra báo hại...
Nhà Cường lé bên kia sông, chẳng có cầu. Trước có một cái, chiến tranh đi qua
bùm một phát thế là rút ván. Đã 34 năm rồi, tưởng xong phim rồi chứ ai dè thình
lình “lộ ra một mảnh ba sườn yêu thương”.
Chả biết Cường lé còn nhớ cái ca mổ tạm bợ dưới ghe năm nào không nữa. Nhưng
ít ra anh cũng cần một lời giải thích.
Cường lé liếc xéo. Đã lé lại hay liếc. Đáng tội.
- Chiến tranh hả, chiến tranh hả? - gã quát ầm - Chiến tranh là cái nghĩa địa gì. Là
cục cứt, hiểu chưa. Chúng nó qua đây bằng máy bay, ỉa xuống một bãi to tổ chảng
rồi bỏ đi. Tao hốt, hiểu chưa. Tao hốt hồi đó chưa đủ sao, bây giờ bắt tao hốt nữa.
Không có giải thích gì hết. Về về về. Cút mẹ mày đi. Về về về...
Cường lé đã điên rồi. Ổng đạp một phát anh văng ra cửa.
Cường lé chỉ là một y tá bình thường, mẹ anh nói. Lúc đầu chỉ biết băng bông gòn.
Sau vì mấy ông bác sĩ bị đạn bắn tè le tét lét đành bất đắc dĩ nhảy lên làm bác sĩ.
Không có chó thì bắt mèo. Cái nào mổ được thì mổ, cái nào mổ không được thì
may lại, chuyển lên tuyến trên. Cường lé chỉ có thuốc tê, lưỡi lam và chỉ may quần.
Nhưng được cái trước đó ổng là tay thiến heo cự phách nên cũng dạn dĩ, không sợ
máu. Vậy chứ cũng cứu được khối Việt cộng lẫn ngụy quân ngụy quyền.

- Cường lé hả, không có thì cũng toi. Ờ, mà cũng nên đội ơn thêm mấy con heo
thiến nữa, có nó mới có thằng bác sĩ Cường lé mát tay mát chưn. Cũng nên đội ơn
cái dái heo - bố anh nói.
Nhưng mà hồi đó Cường lé cũng chửi rủa ghê lắm. Vừa giải phẫu cứu người vừa
vùng vằng rủa xả. Tao là thằng thiến heo, chúng mày phải nhớ. Tao chỉ triệt sản
thôi, không thể giúp chúng mày đẻ đái được. Thằng nào muốn thiến thì tao thiến.
Tao xắn một phát là tuyệt tự nhà chúng mày.
Mổ xong chạy ra bờ sông khóc rức lên vì sợ.
Trường hợp của anh chắc cũng vậy, mổ ra nhìn quanh không thấy đạn đâu, vội
khâu lại. Bây giờ có người vạch tội thì thẹn, nhớ cái quá khứ heo nọc của mình.
34 năm qua, viên đạn theo mạch máu luần quần một hồi đi được một quãng đường
dài. Được cái không gây đau đớn gì cũng là điều lạ.
- Lạ con mẹ gì - ở hội cựu chiến binh người ta nói với anh.
Anh nhảy qua hội thấy toàn người già. Có người mỗi lần đi họp mặt đều mang theo
tấm phim phổi. Có người thì mang tấm phim chụp hình bàng quang.
- Nè, coi nè, mày thấy hình viên đạn chứ. Tiếc là ở đây không có cái kính lúp, nếu
không soi vào sẽ thấy cả dòng chữ Made in USA.
- Ha ha ha...
- Xạo quá cha nội. Làm thằng nhóc hoang mang.
- Tao mà nói xạo chết liền. Đố mày tại sao người ta không gắp ra cho tao?
Đúng là chẳng biết vì lý do gì nữa.
- Đó là vì chiến tranh nó muốn nằm thật lâu trong con người mày - một cựu chiến
binh sống dai nhách với 25 vết đạn nói.
Từ lúc đến chỗ hội cựu chiến binh anh mới thấy ở đây chả có chiến tranh nào, chỉ
toàn người già với những vết thương, đến đây uống ấm trà và kể chuyện cũ. Cũng
có khi chẳng kể chuyện cũ. Đến chỉ để nói chuyện, thằng Mam chéc tơ, mẹ bà nó,
đá hay không chịu được...

Hôm nay ở hội chỉ có hai người. Anh đến gần một người có khuôn mặt gầy gò
nhưng mắt sáng. Cụ ngồi trên xe lăn, tay run run dấu hiệu Parkinson. Còn người
kia ngồi trên ghế đẩu.
- Thằng Tùng cui sắp đi rồi - ông lão Parkinson nói - Hôm qua vết thương nó hành.
Tui qua thăm, thấy người ta chuẩn bị chuyển nó đi lên tuyến trên. Nó nói phen này
chắc em tiêu tùng. Hễ có bề gì anh nhớ xin bác sĩ viên đạn. Đến ngày giỗ thì lấy ra
rửa bằng hai xị đế là em hiện về liền. Về nhậu một trận te xơ mướp chơi.
Ông lão ghế đẩu nhích cái ghế đẩu gần lại. Miệng ngáp lấy ngáp để.
- Đó là bệnh của tôi, cậu đừng sợ, bệnh ngáp này không có lây đâu. Từ lúc chiến
tranh đi qua tôi cứ ngáp như vậy đấy. Chỉ cần chợt nghĩ đến chiến tranh là ngáp
liền. Chả hiểu sao nữa. Có lúc suy nghĩ dồn dập thì ngáp dồn dập đến mệt lả cả
người. Chắc là tại chuyện chiến tranh nó dễ làm người ta buồn ngủ. Tôi đã đi rất
nhiều bác sĩ chuyên khoa nhưng tuyệt nhiên họ không thể chữa được. Ấy, ngồi gần
lại đây.
- Đừng nghe ổng nói - ông Parkinson nói - Cái bệnh ngáp đó lây bỏ mẹ đi. Bác sĩ
Mỹ còn chữa không được nữa nói chi là mấy thằng bác sĩ Việt Nam. Hôm bữa tao
có gặp một thằng Mỹ, nó cũng từng đánh đấm ở Việt Nam. Nó cũng ngáp y vậy.
Mấy thằng Mỹ cũng bó tay chấm cơm với nó luôn. Thậm chí nó ngáp còn kinh dị
hơn ổng nữa kia. Mày biết không, mỗi lần ngáp nó cứ hét toáng lên, toàn tiếng Mỹ,
oh, yes, ngáp, yes, yes, ngáp, oh, ok, ngáp, yes yes, ngáp, ok, ngáp, yes yess... ồ kê.
Vậy đó.
Tao hỏi mãi nó mới nói được vài câu. Nó nói lúc trước cũng như tao và mày,
không hiểu sao vừa nhúng chân vào chiến trường miền Nam Việt Nam là ngáp liên
tục, ngáp muốn sái quai hàm. Nó trở lại Việt Nam lần này cũng là để tìm câu trả lời
cho cơn buồn ngủ của đời nó nằm ở đâu, và nguyên do nào. Nhưng tao cũng chả
tin, biết đâu nó đem cái bệnh đó từ biên giới bên kia qua đây truyền nhiễm thì sao.
Chiến tranh chỉ là cái cớ để nó ám chỉ cơn buồn ngủ vô tận trong tâm hồn của nó.
- Ông nói thì hay lắm - ông ghế đẩu phẩy tay - Đến một ngày nào đó ông ngáp như
tui thì sẽ hiểu rõ thằng Mỹ đó hơn.
- Ái chà, giận rồi kìa. Xem cái mặt chó ỉa của nó kìa - ông Parkinson nói - Tui nói
như vậy không có nghĩa là tui không bị gì, đừng có giận hờn như trẻ con. Được
chưa. Ai đi qua chiến tranh mà chả phát bệnh. Chỉ có điều bệnh tình khác nhau
thôi.

Ông lão Parkinson xoa dịu. Để tui kể cho nghe. Từ lúc kết thúc chiến tranh, đêm
nào cũng vậy, thay vì ngáp như ông thì tôi lại cứ 15 phút là lăn đùng xuống đất,
chui vào gầm giường nằm. Vợ con ẵm lên lại lăn đùng xuống. Tránh bom, cậu hiểu
không. Vùng tôi ở là vùng trọng điểm, bom rơi liên tục. Vì trước chiến tranh nó
vậy nên sau chiến tranh cũng vậy luôn, quen rồi. Không bác sĩ nào chữa được.
Người ta nói nỗi sợ hãi đó đã ăn sâu vào trong tiềm thức tôi. Thế là cậu biết đấy,
suốt quãng đời thanh xuân tôi cứ phải nằm dưới gầm giường. Mãi đến bây giờ tui
mới không như thế nữa. Nhưng mà cậu đừng tưởng bệnh tui tự lành nha. Liệt như
vầy còn lăn được gì.
Nói xong cười hắc hắc.
- Cậu biết tôi bị bom văng lúc nào không? - ông lão ghế đẩu có vẻ nguôi ngoai,
giọng sôi nổi. Rồi cười - Lúc đang động phòng đấy. Hì hì... Hôm đó đang “mây
mưa” thì nhìn xuống thấy máu lênh láng, tưởng chuyện trinh tiết, đúng là điên, lại
nghe một cái bùm. Nhìn lên mái nhà thấy lửa sáng trưng. Tụi nó thả bên hông nhà
hai trái một lúc.
- Thế là hỏng cái vụ đó hả - ông lão Parkinson thắc mắc.
- Hỏng thế nào được - lão ghế đẩu cười ranh mãnh.
- Ái chà, cái thằng già mất dạy - lão Parkinson nhảy nhổm lên, tay giật giật
Parkinson.
- Đó có phải là lần đầu tôi ăn bom đâu.
Nói đến đây ông ghế đẩu giật giật ngáp ngáp. Và cũng chỉ đến đó, vì cứ mãi ngáp
liên tục nên không nói được gì.
- Chắc là nỗi nhớ đang dồn dập đây - ông Parkinson nói - Càng ngáp càng nhớ
chuyện xưa phải không? Ừ, tuổi càng già thì càng nhiều chuyện xưa. Cứ giống y
như đi lùi lại.
Nhưng không phải vậy. Càng ngáp, ông ghế đẩu càng có vẻ kỳ lạ hơn. Ông ngáp
nhiều đến nỗi không đóng miệng lại được nữa, há hốc, sùi bọt mép.
- Cấp cứu, cấp cứu - ông Parkinson hét ầm lên - Gọi chiếc taxi nhanh. Ổng đã dặn
tôi rồi. Hễ thấy ổng ngáp không dừng được thì phải gọi taxi. Đây, địa chỉ bệnh viện

