
Văn minh người Việt: Những đời sống bị lãng
quên
Thứ Sáu, 22/04/2011, 11:21 SA | Lượt xem: 133
Bảo tàng không chỉ lưu giữ quá khứ, các thông điệp
của nó đều hướng về hiện tại và tiềm ẩn sức mạnh
phát triển tương lai...
Bảo tàng không chỉ lưu giữ quá khứ, các thông điệp
của nó đều hướng về hiện tại và tiềm ẩn sức mạnh
phát triển tương lai. Kết thúc mười năm đầu của thế
kỷ mới, việc đề xuất xây dựng bảo tàng nông nghiệp
Việt Nam đầu tiên ở đồng bằng sông Cửu Long
của TS Lê Văn Bảnh - giám đốc viện lúa miền Nam
và bảo tàng càphê thế giới của Đặng Lê Nguyên Vũ -
tổng giám đốc công ty cổ phần Trung Nguyên là
những gợi mở cần suy nghĩ.

Thiếu nữ trong trang phục Bắc Trung Nam ở Một thoáng
Việt Nam, Củ Chi, TP.HCM.
Văn hoá sức mạnh mới cho kinh tế
Các nước Âu – Mỹ, Nhật, Hàn Quốc, Singapore, Thái
Lan, Trung Quốc… đều có rất nhiều bảo tàng lớn nhỏ
khác nhau. Có bảo tàng dân tộc học hay mỹ thuật rất
vĩ đại nhưng cũng có bảo tàng về các ngành sản xuất
truyền thống như lịch sử xe hơi, kỹ thuật in, internet,

kỹ thuật truyền thông, máy tính, điện ảnh, khoa học
kỹ thuật, thậm chí là bảo tàng sôcôla, phômai, sữa…
Không phải vì họ muốn phô trương sức mạnh của
mình, mà có lẽ họ muốn tôn vinh tri thức của nhân
loại. Bảo tàng chính là nơi vun đắp gốc rễ cho lĩnh
vực kinh tế, cho sản phẩm thông qua kích thích óc tò
mò, trí tưởng tượng, năng lực sáng tạo, và trên hết,
tình yêu con người, yêu thiên nhiên, tựu trung lại là
văn hoá. Tại Seoul (Hàn Quốc), có một bảo tàng tư
nhân nhỏ trưng bày sản phẩm từ rơm rạ: các loại dép,
áo, những đồ chơi của trẻ em, các vật dụng khác.
Tương tự, bảo tàng kim chi, một món ăn quốc hồn
quốc tuý, trưng bày quy trình trồng các loại rau, cách
thu hoạch, cách chế biến món ăn từ kim chi, các loại
đồ gốm liên quan… Bảo tàng còn chiếu phim về cách
thức làm và sử dụng sản phẩm rất sinh động, hấp dẫn.
Một cách quảng bá về văn hoá Hàn Quốc rất hiệu
quả, thu hút khá nhiều khách tham quan. Nhiều du
khách đến xem đã mua các sản phẩm tại bảo tàng.

Việt Nam có thể lập rất nhiều bảo tàng chuyên sâu
cho một sản phẩm đã có thương hiệu về kinh tế để
tạo dựng thương hiệu về văn hoá như thế. Cách đây ít
lâu, cuộc trưng bày và trình diễn về nghề đan thuyền
ở huyện Yên Hưng, Quảng Ninh, bên cạnh việc tôn
vinh một nghề thủ công truyền thống, còn giúp người
thợ thủ công tự tin, sáng tạo hơn để tìm ra những mẫu
mã mới thích ứng nhu cầu thị trường. Lập tức sau đó
có nhiều người đến đặt hàng hơn. Các tour du lịch bắt
đầu quan tâm và đưa những làng nghề này vào tuyến
tham quan. Thu nhập của người dân tăng đáng kể,
văn hoá không mất đi mà được lưu truyền, làm mới.
Hay đối với gốm Phù Lãng cũng vậy, sau các lớp tập
huấn làm gốm cho trẻ em, những người thợ gốm giao
lưu cùng hoạ sĩ chuyên nghiệp, gốm Nhung ở bảo
tàng Dân tộc học đã có nhu cầu tự đổi mới. Từ chỗ
phải bỏ nghề đi kiếm ăn xa nay họ đã trở về, sản xuất
mẫu mã mới. Gốm Phù Lãng hồi sinh từ đó.

Sàng gạo.
Bảo tàng lúa gạo cái nôi của văn minh lúa nước
Việt Nam là quốc gia có nền văn minh lúa nước
phong phú nhất với tư cách không chỉ là vựa lúa của
nhân loại mà còn là cái nôi xa xưa nhất của lúa nước.
Tại IRRI (viện Nghiên cứu lúa gạo quốc tế ở
Philippines) có một bảo tàng các giống lúa thế giới,

