
Vụ Án B.24
Tôi đã kể câu chuyện khi tôi bị bắt, và không ai muốn nghe tôi
nói cả. Rồi tôi đã nhắc lại chuyện đó ở phiên tòa: nói tất cả, đúng
hệt như sự việc đã xảy ra, không thêm, không bớt một chữ nào.
Tôi đã nói hết sự thật, tôi xin thề đúng vậy? Tất cả những gì mà
phu nhân Mannering đã nói, tất cả những gì mà tôi đã nói và đã
làm, tôi đã kể lại không thay một dấu phẩy, và tôi đã được lợi lộc
gì trong vụ này? “Phạm nhân đã mải mê trong một lời khai lan
man và không đúng sự thật, không thể tin được vì các chi tiết của
nó, và không dựa trên một sự khởi đầu nào của những bằng chứng
hỗ trợ”. Đó là tin mà một nhật báo ở Luân Đôn đã loan đi. Những
nhật báo khác thì lại làm như tôi không tự bào chữa cho mình.
Tuy là chính mắt tôi đã trông thấy ngài Mannering bị ám sát, và
tôi cũng vô tội trong vụ án này như bất cứ một ủy viên nào trong
bồi thẩm đoàn đã kết tội tôi.
Thưa ngài, ngài là người tiếp nhận đơn xin ân xá của các phạm

nhân. Tất cả tùy thuộc vào ngài. Tôi chỉ xin ngài một điều: đọc lá
đơn của tôi, chỉ cần đọc nó thôi, rồi thực hiện một cuộc điều tra
nhỏ về tính tình của vị “phu nhân” Mannering này, để xem bà ấy
có giữ được cái danh hiệu mà bà ấy đã mang từ ba năm trước, khi
tôi gặp bà ấy để chuốc lấy tù tội và sự tan nát của đời tôi. Ngài sẽ
có thể giao vụ điều tra này cho một thám tử tư hay một người của
tòa án; ngài sẽ mau chóng biết rõ đầy đủ về sự việc để hiểu rằng
câu chuyện của tôi là đúng sự thật. Xin ngài hãy nghĩ tới sự vinh
quang mà ngài sẽ đạt được nếu tất cả các nhật báo đều loan tin
rằng một vụ án bất công không thể dung thứ được chắc chắn sẽ
xảy ra nếu không có lòng kiên trì và sự tinh tế của ngài. Đó sẽ là
phần thưởng của ngài, vì tôi nghèo túng và tôi không thể biếu
tặng ngài một thứ gì. Nhưng nếu ngài khoanh tay ngồi yên, thì
ngài sẽ có thể không bao giờ thấy được một giấc ngủ ngon trên
giường! Sẽ chẳng có đêm nào trôi qua mà ngài không thấy bị ám
ảnh bởi ý nghĩ về một con người đang chết dần, chết mòn trong
nhà tù vì ngài đã không làm tròn nhiệm vụ mà ngài được giao
phó! Nhưng thưa ngài, ngài sẽ làm tròn nhiệm vụ đó, tôi tin chắc

ở điều này. Ngài chỉ cần làm một hay hai cuộc điều tra nhỏ, và
ngài tự nhắc nhở mình rằng kẻ duy nhất được hưởng lợi trong vụ
án mạng là phu nhân Mannering, vì vụ án mạng đã làm cho một
người đàn bà khốn khổ trở thành một góa phụ giàu sang. Tôi đã
đặt vào tay ngài một đầu mối. Ngài chỉ cần đi theo nó; ngài sẽ
thấy nó dẫn ngài tới nơi nào.
Thưa ngài, xin ngài lưu ý rõ ràng là tôi không kêu ca gì về các
việc liên quan tới vụ trộm. Tôi không ta thán gì về những điều mà
tôi đáng phải chịu, và cho tới nay tôi chưa phải nhận hình phạt
nào nhiều hơn là hình phạt mà tôi đáng phải chịu. Quả thật là đã
có một vụ trộm và ba năm tù của tôi là để đền tội đó. Trong phiên
tòa, người ta chỉ ra rằng tôi đã tham dự vào vụ của Merton Cross,
và rằng tôi đã ngồi tù một năm vì chuyện đó, đó là lý do tại sao
lời khai của tôi đã được tiếp nhận một cách tệ hại như thế. Một kẻ
tái phạm thì bao giờ cũng bị tình nghi. Tôi nhìn nhận vụ ăn trộm.
Nhưng khi người ta nói với tôi về vụ án mạng đã khiến tôi bị kết
án tù chung thân (và bất cứ một vị quan tòa nào ngoài ngài James,
đều rất có thể đưa tôi lên đoạn đầu đài) thì tôi trả lời tôi không

dính líu gì trong vụ này và tôi vô tội. Bây giờ tôi sẽ trở lại cái
đêm hôm 13 tháng 12 năm 1894, và tôi sẽ kể lại một cách chính
xác với ngài về những gì đã xảy ra. Nếu tôi nói sai sự thật một
chút nào thì xin bàn tay của Thượng Đế hãy giết chết tôi đi.
Vào khoảng giữa mùa hè, tôi đi tới Bristol để tìm việc làm,
nhưng tôi chợt nảy ra ý nghĩ là tôi sẽ có thể xoay xở được ở
Portsmouth, vì tôi là một thợ máy giỏi; vì vậy tôi đi ngang qua
miền nam nước Anh, bằng cách nhận các công việc làm trên
đường đi mỗi khi mà tôi kiếm được việc làm. Tôi cố gắng để khỏi
có những sự phiền muộn, vì tôi đã đền tội một năm trong nhà tù ở
Exeter, và điều đó cũng đủ với tôi rồi. Nhưng không có gì khó
khăn bằng sự đi tìm việc làm khi mà tên của mình đã bị một dấu
chữ thập đen dính vào; suýt nữa thì tôi đã bị chết đói. Sau cùng,
sau khi trải qua mười ngày đi chặt củi và đập đá vụn để kiếm một
đồng lương chết đói, tôi đã tới gần Salisbury với hai đồng bạc
trong túi, và một lòng kiên nhẫn cũng tồi tệ như đôi giày của tôi
vậy. Trên đường đi, khoảng giữa Blanford và Salisbury, có một
quán rượu với tấm bảng hiệu “Thiện chí”. Tối hôm đó, tôi thuê

một cái giường ở quán rượu này. Tôi ngồi có một mình trong tửu
quán, một ít lâu trước giờ đóng cửa, khi chủ quán, một người tên
là Allen, đi tới ngồi cạnh tôi và bắt đầu nói với tôi về những
chuyện tầm phào trong xứ. Đó là một người thích nói và muốn có
người nghe hắn nói; tôi là kẻ chẳng có việc gì để làm, tôi ngồi lại
đó để hút thuốc trước một bình rượu bia mà hắn đem cho tôi. Tôi
đã nghe hắn nói một cách lơ đãng, cho tới lúc hắn bắt đầu nói ba
hoa (hình như ma quỷ nhập vào hắn) về những nhà đại phú ở lâu
đài Mannering.
Tôi hỏi:
- Đó là cái nhà lớn ở mạn bên phải trước khi tới ngôi làng phải
không? Cái nhà nằm giữa một hoa viên tư phải không?
- Đúng thế!
Tôi sẽ nhắc lại hết cuộc nói chuyện của chúng tôi để ngài thấy
rằng tôi nói đúng sự thật và tôi không giấu ngài một điều gì.
- Tòa nhà trắng dài với những cây cột. Ở cạnh con đường
Blandford.
Vâng, tôi đã để ý tới nó khi đi qua; tôi đã tự nhủ một cách rất

