Dòng mực cũ - Phần 41

Chia sẻ: Trần Minh Thường | Ngày: | Loại File: DOC | Số trang:5

0
38
lượt xem
6
download

Dòng mực cũ - Phần 41

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Câu nói của ông láng giềng làm bà Vỵ nhớ lại sáng hôm ấy , chính bà đã ngay tình khai với mật thám số ngừơi ở chung với Hậu , khai cả tên từng ngừơi với mật thám . Bây giờ nghĩ lại bà thấy mình dại dột lại vừa thương cho Hậu và Kiệt giờ này chắc đã ốm đòn vì tra tấn . Bà chép miệng : - Nào tôi có ngờ đâu ! Nom ai cũng hiền lành cả ! Chúng nó bắt được , chúng nó đánh cho thì phải biết ! ...

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Dòng mực cũ - Phần 41

  1. Phần 41 Câu nói của ông láng giềng làm bà Vỵ nhớ lại sáng hôm ấy , chính bà đã ngay tình khai với mật thám số ngừơi ở chung với Hậu , khai cả tên từng ngừơi với mật thám . Bây giờ nghĩ lại bà thấy mình dại dột lại vừa thương cho Hậu và Kiệt giờ này chắc đã ốm đòn vì tra tấn . Bà chép miệng : - Nào tôi có ngờ đâu ! Nom ai cũng hiền lành cả ! Chúng nó bắt được , chúng nó đánh cho thì phải biết ! Dứt lời , bà khom người gánh đôi thùng nước về . Dọc đường bà cứ nghĩ đến Mão và tự hỏi không biết bây giờ Mão ở đâu . Bà đi nhanh về đầu ngõ và quả nhiên thấy gã đàn ông lạ mặt đang giả vờ đứng bán kẹo kéo . Nhìn sâu vào , ở cuối hẽm , bà cũng thấy một gã nữa ngồi đọc báo , đúng như lời ông tóc rối đổi kẹo vừa kể với bà . Cả hai khuôn mặt đều lạ , không phải cái đám tay sai đi theo Tây đến bắt Hậu hôm nọ . Bà lấm lét đi nhanh vào nhà và không dám ngẩng đầu lên nhìn ai hai bên hẽm . Sáng hôm sau thức dậy , bà làm bộ cầm cây chổi cùn ra quét trước cửa để nhìn hai bên đầu hẽm thì quả nhiên vẫn thấy mỗi bên một gã đàn ông , nhưng có lẽ chúng thay phiên nên không còn hai đứa tối hôm qua nữa .Người mình làm tay sai cho mật thám Pháp bây giờ đông quá , chính bà cũng không ngờ . Bà tự dưng thấy mình lâm vào cảnh sống hồi hộp , chẳng bíêt đến ngày nào thì đám mật thám kia mới bỏ đi để trả lại đời sống cũ cho bà . Sự kiên nhẫn của mật thám Pháp , gài người lại phục kích để bắt trọn ổ , đã đạt được kết quả đầu tiên là Lê Tiến . Thấy cái khăn ám hiệu vẫn còn treo trên giây phơi , Lê Tiến thản nhiên tiến vào . Tiến vừa vén mành , bỏ nón và gọi nhỏ “Chị Quyết ơi!” thì gã mật thám đã núp sẳn sau vách , chĩa ngay khẩu súng lục vào mặt Tiến và gằn giọng ra lệnh : - Đứng yên ! Đừng có giở trò , tao bắn vở sọ ! Lê Tiến kinh hoàng suýt kêu lên thành tiếng . Anh không ngờ cơ quan của Đảng Bộ bị bại lộ . Thằng chó săn đang dí súng vào đầu Tiến , tuổi khoảng hơn ba mươi , mặt mũi đen đũi như ngừơi đi biển dầm mưa giãi nắng quanh năm . Hắn vừa dứt lời thì thằng bán kẹo kéo ở đầu hẽm cũng vừa vào tới , vén bức mành lách nhanh vô và lục soát khắp người Tiến . Hắn sờ nắn kỹ lưởng , moi bất cứ thứ gì trong túi Tiến , bỏ lên mặt bàn . Hắn lùa bàn tay vào cả mái tóc Tiến , lột cả đôi giầy vải và rạch cái mũ Tiến vừa đánh rớt trên mặt đất . Khi biết chắc Tiến không có vũ khí , gã mới quay nhìn đồng nghiệp , gật đầu . Thằng mật thám mặt đen với tác phong đàn anh , ung dung nhét súng vào cạp quần , còn hai tay Tiến cho chắc ăn rồi dễ dãi bảo Tiến ngồi . Gã cũng kéo ghế ngồi đối diện và hỏi bằng giọng hỗn láo : - Mày là Mão hay là Thông ? Nói thật đi ! Đàng nào thì mày cũng sẽ phải nói , thà mày nói ngay , tao khỏi phải ta tay ! Tao mới nghĩ ra được một trò chơi mới : Hễ cứ mỗi câu tao hỏi mà mày trả lời láo thì tao lấy kìm vặn một cái răng của mày !
  2. Gã nhe răng cười hềnh hệch rồi nhắc lại : - Mày là Thông hay Mão ? Nghe câu hỏi , Lê Tiến biết rằng Thông và Mão chưa bị bắt . Anh chỉ chưa nghĩ ra được là tại sao chúng nó lại biết tên Thông và Mão ! Trước khi trả lời , Lên Tiến cứng rắn nói : - Các anh có quyền gì mà còng tay tôi ? Tôi tội gì ? - Tội mày to lắm ! Mày là Thông hay Mão ? - Tôi không phải là Thông , không phải là Mão . Tôi đến thăm người nhà . - Mày không phải là Mão , không phải là Thông . Thế mày tên là gì ? Lê Tiến chỉ là bí danh , nên Tiến đáp : - Tôi là Tiến ! Bình thường mà nghe nạn nhân khai tên như vậy , thế nào gã cũng mở sổ tay ra xem , vì gã đã có sẳn những cái tên mà bọn chỉ điểm khai trước với gã . Nhưng việc bố ráp nhà Hậu là một trường hợp đặc biệt hiếm có . Cơ sở này chưa hề bị lộ , chưa hề bị tình nghi để sở Liêm Phóng theo dõi . Sở Cẩm nhận được tờ giấy tố giác hoàn toàn là tình cờ do cơn ghen của Mão . Tình cờ đến độ lúc đầu chín sở Cẩm cũng không tin , bởi trong quá khứ có biết bao nhiêu lần người ta vì muốn hãm hại nhau , đã đặt điều tố cáo vu vơ một ổ hội kín không có thật , làm mất thì giờ của mật thám và làm nhiều người bị bắt oan . Đánh đập , khai thác mãi chẳng thấy gì , đành phải thả ngừơi ta về ! Lần này , khi sở Cẩm nhận được tờ giấy viết bằng bút chì do thằng nhỏ bán bánh đưa tới , thằng Tây trưởng đồn cảnh sát đưa cho ban an ninh , trưởng ban an ninh cứ đọc đi đọc lại mãi dòng chữ ngắn ngũi với mối ngờ vực sẳn có trong lòng “Căn nhà số 19 ngã Lò Rèn là hội kín Cộng sản” . Đắn đo suốt cả buổi tối , quá nữa khuya gã mới quyết định dẫn người đi lục xét . Không ngờ kết quả lại vượt quá sự phỏng đoán của gã . Cả thùng truyền đơn với một xấp cờ búa liềm , kèm theo đống tài liệu về chủ nghĩa Cộng sản . Nhà Hậu trở thành một mục tiêu quan trọng cần phải tiêu diệt . Đối với chính quyền bảo hộ thời bấy giờ , năm 1929 là năm của Việt Nam Quốc Dân Đảng , là năm mà toàn quyền Pìerre Pasquier cũng như chánh sở mật thám Đông Dương Louis Marty phải dành hết nỗ lực để dẹp tan Quốc Dân Đảng bởi Quốc Dân Đảng đang là một phong trào cực mạnh trong quần chúng . Dẹp tan Quốc Dân Đảng để dư luận bên mẫu quốc khỏi xôn xao bởi từ sau đệ nhất thế chiến , tiếng nói của những nhà báo tiến bộ ủng hộ việc trả độc lập cho các nước thuộc địa đã bắt đầu nhem nhúm vang lên . Tuy vậy , dưới mắt Pasquier và Marty , Quốc Dân Đảng chỉ là đám cháy bùng lên , tuy là cháy lớn nhưng việc chữa lửa không khó khăn lắm . Nhìn về đường dài thì chủ nghĩa Cộng sản mới là mối lo gan ruột cho chủ nghĩa thực dân , cho các chính quyền thuộc địa . Chính phủ Pháp bên mẫu quốc , đặc biệt là bộ trưởng Thuộc Địa , đã tỏ ra quan ngại Cộng sản ngay từ đầu , khi Liên Bang Xô Viết ra đời năm 1917 . Có
  3. hai lý do để Pháp sợ Cộng sản . Thứ nhất : đây là một phong trào quốc tế ,được hệ thống vô sản toàn cầu hỗ trợ nhau để tính chuyện đường dài .Thứ hai : Các nước thuộc địa như đông dương , đại đa số là dân nghèo . Mà nghèo thì rất dễ bị Cộng sản khai thác . Đảng Cộng sản Pháp thành hình từ năm 1921 , sau hội nghị Tours , nhưng không bao giờ cộng sản chính thức nắm chính quyền , bởi lý do dễ hiểu là người Pháp không nghèo , dân trí Pháp không thấp và xã hội Pháp tương đối ít bất công . Trái lại ở những xứ thiếu ăn và quanh năm bị áp bức thì hạt giống Cộng sản nảy mầm một cách hết sức tươi tốt . Nhận định về Quốc Dân Đảng , Marty báo cáo lên thượng cấp : “Nhóm người trẻ tuổi vừa nghèo vừa ít học ấy , khó có thể làm nguy hại đến guồng máy cai trị của Pháp tại thuộc địa , bởi vì ai cũng biết chúng ta có cả một lực lượng quân sự và cảnh sát lớn lao , dễ dàng dẹp tan các nhóm chống đối kiểu này” . Louis Marty nói đúng . Lực lượng Pháp tại đông dương từ năm 1926 đã có : 3 tiểu đoàn Bộ Binh , gồm lính Pháp và lính Lê Dương , 7 tiểu đoàn lính Khố đỏ , 1 trung đoàn pháo binh xử dụng đại bác 75 ly và 105 ly có xe cơ giới chuyên chở , 3 phi đội không quân chiến đấu và yểm trợ . Như thế thì cán cân quân sự giữa Pháp và Quốc Dân Đảng quá chênh lệch , khó lòng mà Quốc Dân Đảng đương cự được . Nói cách khác , dùng quân sự để lật đổ Pháp lúc ấy , không phải là một điều làm cho Pháp sợ hãi . Cái mà cả chính phủ Pháp cũng như quần chúng Pháp lo ngại là sự huy động lâu dài , tập trung sức mạnh của đại đa số quần chúng nghèo đói chống lại chủ nghĩa thực dân nói riêng và chế độ tư bản nói chung . Bởi vậy , trong khi đánh dẹp Quốc Dân Đảng , thực dân Pháp nhiều khi cố tình gán cho Quốc Dân Đảng nhãn hiệu Cộng Sản để việc trừng trị mạnh tay những người ái quốc này , không bị dân chúng Pháp than phiền . Khám phá nhà Hậu là nơi sản xuất ra truyền đơn và cờ búa liềm , tức là một cơ quan quan trọng của Đông Dương Cộng Sản tại Hà Nội , tên sĩ quan trưởng ban an ninh thành phố vô cùng mừng rỡ. Gả cắt ngay một toán tay sai ngừơi Việt , giả làm dân lao động , đến bố trí ở hai đầu hẻm và phục kích ngay trong nhà Hậu . Bà Vỵ đã khai với gã là nhà Hậu có đến 5 người . Như thế là gã phải cài ngừơi để bắt nốt 3 đứa kia . Gã dặn dò kỹ lưởng đàn em như vậy rồi xoa tay ngồi ở văn phòng chờ kết quả . Lê Tiến chính là con mồi đầu tiên mà hôm nay gã đạt được . Tên mật thám mặt đen tiếp tục hỏi : - Mày làm nghề gì ? - Tôi là thầy giáo ! - Như vậy mày là công chức của nhà nước ? - Không ! Tôi là gia sư , dạy học ở nhà người ta ! - Mày dạy ở đâu ? Ở cơ quan của Đông Dương Cộng Sản Đảng phải không ? Mày
  4. dạy người ta chống chính quyền bảo hộ chứ gì ! - Tôi đã nói với ông rồi . Người nhà tôi là Vũ Thị Quyết ! Tôi đến thăm nó . - Mày với nó họ hàng thế nào ? - Nó là em họ tôi . Lê Tiến vừa dứt câu thì thằng mật thám bất ngờ đứng dậy , xoay ngừơi đấm thật mạnh vào mặt Tiến , khiến anh ngã bật ngữa ra sàn nhà . Gã cúi xuống nắm ngực áo Lê Tiến kéo dậy , đặt ngồi lại chỗ cũ rồi khoan thai nói : - Tiếc là tao đi vội quá , không đem theo cái kìm để vật răng mày ! Nói láo thì phải biết liệu lời . Ăn vụn thì phải biết chùi mép . Con Quyết nó là em mày thì tại sao lúc mới bước chân vào nhà này mày lại gọi “Chị Quyết ơi ! “ …. Tao nói thật ! Khôn hồn thì tao hỏi gì khai nấy ! Trước sau gì mày cũng phải khai ! Đừng dại con ạ ! Vừa lúc đó gã mật thám thứ 3 từ cuối con hẻm cũng xông vào . Nhưng gã chỉ nhìn thoáng Lê Tiến rồi bảo hai đồng nghiệp bằng giọng đàn anh : - Giải nó đi ngay đi . Đừng làm ồn ào ở đây ! Nhớ xin tăng cường thêm người ! Đi đi ! Dứt lời gã quay ra . Tên mật thám mặt đen vừa đánh Lê Tiến gật đầu : - Vâng , tôi cho nó đi ngay ! Miệng nói thế , nhưng gã thản nhiên móc thuốc hút rồi đổi chiến thuật hỏi Lê Tiến : - Mày không phải là Thông , không phải là Mão , như vậy mày là Kiệt chứ còn gì nữa ! Lê Tiến giật mình hoang mang . Nếu thế thì Kiệt vẫn chưa bị bắt ! Vậy nghĩa là sao ? Chỉ mới có mình Quyết bị bắt thôi sao ? Như vậy thì cũng còn may cho Thành Bộ ! Anh đưa hai bàn tay bị còng lên chùi vết máu ở mép rồi cứng rắn nói : - Tôi không phải là Kiệt , tôi là Tiến ! Gã để Tiến ngồi đó , cho thằng đồng nghiệp canh giữ . Gã chạy sang nhà bên cạnh . Một phút sau trở về , lôi theo bà Vỵ , dẫn tới trước mặt Tiến . Những cái tên Mão , Thông và Kiệt , sở dĩ gã biết là vì đêm qua bà Vỵ đã vô tình kể ra . Gã chỉ Lê Tiến và hỏi bà : - Bà có biết thằng này là ai không ? Bà Vỵ mặt tái như gà cắt tiết , run rẩy đáp : - Bẩm không !
  5. Hắn quát : - Bà phải khai thật . Đừng để tôi lôi cổ về sở Cẩm ! Lúc ấy thì hối không kịp . Việc này không dính gì đến bà . Tôi chỉ hỏi bà vài câu thôi . Biết thì nói biết . Không thì bảo là không ! … Bà có biết thằng này không ? Nó có ở ngôi nhà này không ? Bà Vỵ liếc nhanh Tiến rồi ấp úng đáp : - Bẩm . Không ạ ! Ông này không phải là người ở đây ! Gã mật thám thứ hai tiếp lời : - Bà có thấy thằng này hay đến đây không ? Bà Vỵ còn đắn đo chưa biết nên trả lời thế nào thì gã quát lớn : - Có thấy mặt nó bao giờ chưa ?
Đồng bộ tài khoản