
Anh Tào rắc rối
TRUYỆN NGẮN CỦA HOÀNG THÁI SƠN
Xóm Đông có chừng trên năm chục nóc nhà, mỗi anh một tính chẳng ai giống ai, nghề
nghiệp cơ bản làm nông nhưng cũng lắm kẻ kèm thêm nghề phụ mộc, nề, bốc vác, đóng
cối xay… nên nói chung là khá phức tạp. Trong xóm lại tự nhiên hình thành ra mấy khóm
nhà do cận lân mà thành. Thế là mỗi khóm lại có những vui buồn riêng, thậm chí bè đảng
riêng vừa thân nhau lại vừa hay choảng nhau; còn chuyện hầm hè giữa khóm này khóm
kia là chuyện cơm bữa. Ngoài rìa xóm, sát bờ sông Cái có một khóm khoảng mươi nhà,
trung tâm là nhà Ngô Tào, mọi người quen gọi hắn là Tào Tháo. Gọi vậy là do quen mồm
từ nhân vật Tào Tháo trong sách Tam quốc, lại một phần là anh này lắm mưu kế, bụng dạ
khó lường…
Ngô Tào có khu vườn rộng nhất vùng, có lắm thứ lạ, như có hòn non bộ rất to, cây lưu
niên, cổ thụ có thứ phải hai vòng tay ôm mốc meo tuổi tác. Tào hay ngồi dưới bóng cây
hòe tán rợp phe phẩy quạt uống rượu ngâm thơ, trong bụng rất lấy làm kiêu ngạo coi ta là
trung tâm vũ trụ còn thiên hạ chỉ là bọn tiểu nhân. Dưới một gốc đa to, rễ buông kín đầy
hang hốc ông nội Tào dựng một cái miếu cũng rất to thờ ngài Khổng Tử. Một dạo, cũng
mới đây thôi, anh em nhà Tào chửi nhau, có đứa định đập cho tan cái miếu đi. Kể ra cái
miếu đã nhiều lần bị xâm phạm nhưng chỉ tróc lở đôi nơi chứ vẫn đâu ra đó; trong chính
điện vẫn là đức ngài bệ vệ ngồi trên sập vàng. Cái số của Khổng Khâu tiên sinh tương lai
ra sao không ai biết, nhưng nay thì vẫn uy nghi; ngài ngồi đó nhưng bụng vẫn lo, không
biết chúng nó có để yên cho không, chứ chúng cho một mẻ “cách mệnh” nữa như cái dạo
nọ, thì có khi…Tào thỉnh thoảng lại dắt vợ ra sân miếu giảng giải về đạo Khổng để nàng
hiểu những khái niệm nào quân tử, tiểu nhân, nào tu tề trị bình, rồi nào quân quân, thần
thần, phụ phụ, tử tử, nào tại gia tòng phụ, xuất giá tòng phu…và thuyết giáo rằng thiên hạ

có trên có dưới, có kẻ hèn có người sang; dòng giống ta anh hùng, nhà ta là nhà có truyền
thống thi thư ngàn năm tổ tiên để lại nên phải cố mà giữ lấy…
Xưa nay Tào vẫn hay nói rằng vườn nhà hắn thời cố tổ rộng lắm, nhưng bốn bên hàng
xóm lấn chiếm dần ngày càng bị thu hẹp lại. Đi đâu hắn cũng lu loa bảo thiên hạ tham
lam giành đất nhà mình. Gần đây thấy hàng xóm ăn nên làm ra, vườn tược cải tiến cách
trồng, thay giống lai ghép và cách chăm bón khiến nơi nào cũng mơn mởn tươi cành xanh
lá…khiến Tào ngồi không yên. Hắn tính nếu chỗ nọ chỗ kia là đất đai nhà mình, thì mình
sẽ trồng loại cây gì cho năng suất cao, chỗ nào có thể làm trại nuôi gà, làm chuồng nuôi
thỏ, nơi nào đào ao thả cá, nơi nào làm nhà cho thằng cả, rồi cả lũ con đông đúc cũng
chưa tính xong bài toán tương lai ăn đâu ở đâu…Tóm lại lòng hắn đầy tham vọng. Đời kị
truyền cho đời cố, đời cố truyền cho đời ông, đời ông truyền cho đời con, đời con truyền
cho đời cháu, đời cháu truyền cho đời chắt, đời chút, đời chít…rằng bốn phiá vườn đất
hàng xóm là đất nhà mình, phải đòi lại đi. Vậy nên phải hiểu máu tham của Tào là thứ
máu gia truyền, quả thực trong nhóm máu của y có thêm chữ T (Tham) không giống ai!
Đẻ ra trong máu hắn đã có chữ Tham rồi nên lớn lên hắn ngó nhìn thèm khát đất cát láng
giềng là chuyện không hề khó hiểu.
Bốn phía đông, tây, nam, bắc là vườn của nhà Sò, nhà Ốc, nhà Nghêu và nhà bố Vẹm.
Trong đám hàng xóm ấy Tào thân thiết nhất nhà Vẹm, hắn vẫn gọi một cách tôn kính là
bố Vẹm chứ không gọi suông tên cúng cơm như những nhà khác. Kể ra thì hai nhà tuy
một giàu một nghèo nhưng thân nhau thật. Thỉnh thoảng có quân trộm cướp từ ngoài lọt
vào nhà ông Vẹm là Tào lại chạy sang, lúc chỉ cần ngồi nhà hằm hè đôi câu dọa nạt khiến
quân ô hợp phải liệu đường mà biến cho mau. Tết nhất, lễ lạt, cưới xin…hai nhà mời
nhau luôn luôn. Cái mối quan hệ ràng rịt đó khiến nhà Vẹm gắn chặt với nhà Tào, dù có
lúc mặn lúc nhạt nhưng nhìn chung vẫn là hòa hiếu và sòng phẳng mà nói là nhà Vẹm
biết mình biết ta nên luôn chủ trương “Im lặng là vàng”. Bố Vẹm dạy con ăn ở hòa bình
với nhà Tào bằng nhiều câu rất chi tuyệt vời, nào “Láng giềng là bạn quý”, rồi “Hai nhà
vườn liền vườn ngõ liền ngõ”, và thường kết thúc bằng câu “Một điều nhịn, chín điều
lành”… Đã thế, hai nhà còn là thông gia. Con gái nhà Vẹm lấy em trai Tào, nhà ở đầu

xóm. Từng có bài thơ mười sáu chữ do hai bên cùng nhau xướng họa những lúc trà dư
tửu hậu mà thành từ lâu. Thơ ấy như sau:
Nhà Tào nhà Vẹm
Trọn vẹn ân tình
Một dạ đinh ninh
Song gia kết nghĩa.
Thế nhưng Tào nghĩ chán chê, tình làng nghĩa xóm là cái cóc chi, mặc kệ, ta phải làm
theo ý ta, cuối cùng chẳng đặng đừng, hắn quyết tâm gõ cửa từng nhà để đòi lại đất. Đến
nhà Sò, nói loanh quanh rồi cuối cùng cũng đi vào vấn đề:
- Từ hàng tre kia vô đến bờ chuối này là đất nhà tôi đấy, xưa ông nội anh cuốc dần, rồi
bảo đất của mình! Ngày xưa mảnh đất ấy ông tôi trồng khoai, nghe bố tôi bảo thế.
Sang nhà Ốc, nói chuyện làm ăn một thôi một hồi, rồi Tào đi quanh vườn, chống nạnh
bảo:
- Này chú Ốc ơi. Ngày xưa cái rẻo đất sau hồi nhà chú là của cha tôi đó nghe. Cụ nhà chú
xin trồng tạm cây cối đến nay chưa trả lại chứ không phải của chú đâu.
Đi dọc theo biên giới nhà mình và vườn lão Nghêu, Tào húng hắng ho, đưa thuốc lá ra
mời láng giềng, nói chuyện tình hình thế giới nơi nơi đang gặp vấn nạn khủng bố, rồi
cười cười:
- Bác Nghêu thân mến ơi, lẽ nào bác lại không biết vườn bac nay rộng thế này là bởi
trong đó có phần đất của tôi? Từ cái gốc khế kia đến chỗ này xưa ông tôi trồng cà đó chứ.
Bác trả lại cho tôi đi chứ thế này khó coi lắm.
Riêng nhà bố Vẹm, hắn không dám trắng trợn như thế, nhưng luôn nói xa nói gần cũng
không ngoài bài nói nội dung dành cho ba anh láng giềng kia. Số là nhà Vẹm có một cái
ao chuôm khoảng năm chục mét vuông thả bèo nuôi lợn và lấy nước tưới cây. Cái ao ấy
nằm sát rìa nhà Tào, con cái Tào vẫn ghé xuống lấy nước, rửa ráy. Cái ao hình một cái tai
trâu nên mọi người quen gọi ao Tai trâu. Thấy mấy đứa con cháu bố Vẹm ra ao rửa chân,

câu ếch, Tào nghĩ cái ao này phải của mình, phải bịa ra là ngày xưa ông nội mình từng
đào đât đắp nền nhà mới có cái ao này; thế nên dù nó nằm hẳn bên vườn nhà ông bạn
vàng, nhưng lòng tham khiến Tào ngày đêm nghĩ cách cà khịa và đến lúc ý nghĩ chiếm
đoạt nổi lên không cưỡng nổi nữa. Hắn đánh tiếng tranh giành đòi lấy nhiều lần. Ông
Vẹm cũng cảm thấy có điều gì quanh chuyện cái ao Tai trâu từ lâu rồi, nay trước tình thế
căng thẳng càng thêm nghĩ ngợi.
- Để coi – Ông bố nói với các con – vừa láng giềng, vừa thông gia, mà thông gia là bà
con tiên, làm sao cho hòa thuận thì làm.
Nhưng mấy thằng con cảm thấy bị xúc phạm, bị chọc giận, vào nhà xách dao rựa ra, đi đi
lại lại sát biên giới hai nhà, bố Vẹm thấy vậy lại gọi vào:
- Định làm gì thế các con?
- Phải cho lão Tào một mẻ, chứ hắn khinh người lắm.
- Anh Tào, sao gọi lão? Các con cũng nên biết điều.
- Mình biết, nhưng lão không chịu biết thì mình chỉ thiệt.
Cả ba đứa đều hăng lên, nó giận lây sang cả bố; thấy thế, ông phải thay đổi cách nói:
- Các con ơi! Hãy nghe bố nói điều này – Ông bố tội nghiệp cố gắng nhỏ giọng lại – Một
điều nhịn, chín điều lành. Nhà ta… Nhà ta nghèo, đừng bẻ nạng chống trời. Một lời bố
van các con. Cha ông xưa cũng nhịn nhục lắm mới ở yên với xóm giềng đó. Lúc ông nội
các con hấp hối sau trận ốm nặng, đã kéo bố lại bên giường để nhắc bố chỉ một câu đó
thôi, và bắt bố thề nguyền mới mát dạ ra đi. Cho nên phải bàn bạc thật có tình có lí với
anh Tào để không mất cái ao, cũng không mất nghĩa tình hai nhà. Chuyện này khó lắm,
nhưng phải kiên trì, phải lâu dài. Bố không nói cái ao Tai trâu là đất anh Tào, nó là của
nhà ta, bố có chết cũng khẳng định như vầy; cái ao ấy cố nội các con đào đó, hôm cố đào
ao có nhặt được một con rùa đá xanh to bằng cái bát, đem đặt thờ, ngày còn trẻ mắt bố
từng ngó thấy, tay bố từng nâng niu, về sau do chạy giặc nên mất đằng nào…

Mấy đứa con trẻ người non dạ nhìn bố mà thương, rõ ràng ao Tai trâu là của nhà mình,
sao Tào dám cả gan đòi chiếm, bởi vậy làm sao lại chịu yên? Hòa hiếu đâu chứ nó cứ
hôm nay nhòm ngó ngày mai nói ao nhà nó, lại xa gần cấm ta ra rửa ráy, vớt bèo khiến
thằng Nông có khi ra đứng bờ ao mà cứ run run…Thế là mỗi đứa một câu, cũng là những
điều lâu nay đã nói với bố nhiều lần.
Thằng Cò:
- Không! Phải cho một trận chứ chịu lún lắm nó càng đè lắm. Cái ao Tai trâu là của mình,
bao đời nay rồi, nay sao Tào lại tranh giành?
Thằng Vạc:
- Đúng đó bố ơi. Phải cho Tào một bài học thôi. Ao Tai trâu của ta chứ của ai! Thử hỏi
hàng xóm coi, cái ao Tai trâu của ta hay của Tào Tháo!
Thằng Nông:
- Tào định cướp đất đai cả xóm này, nhà ta nó cũng không chừa, đừng thối chí.
Ông bố ngồi yên. Trước thái độ của cha già, mấy đứa mắt ngó nhau, rồi buông dao nhưng
mặt vẫn hầm hầm, có đứa chỉ mũi mác sang nhà Tào dứ dứ. Thế là mọi uất hận lại phải
nén xuống với câu thần chú “Một điều nhịn, chín điều lành” truyền nối, lại luôm miệng
vỗ tay hát “Nhà Tào nhà Vẹm-Trọn vẹn ân tình”!
Con gái đầu của bố Vẹm làm dâu dòng họ Ngô, tên Cáy, đi chợ về, ghé qua nhà nhìn
cảnh tượng hiểu ngay vấn đề. Nàng đặt thúng xuống nền đất, lại ngồi bên ghế, trước mặt
mọi người. Thằng Cò chỉ mặt chị gái:
- Bỏ quách chồng đi, cái dòng giống bất nhân. Sao chị chịu đựng giỏi quá như vậy? Chị
làm nhục cả nhà! Chị hoặc bỏ thằng em lão Tào, hoặc chúng tôi coi như không có chị
nữa!
Cáy né mình, chùi nước mắt:
- Cò ơi! Nói nhỏ thôi…
Cáy chưa dứt lời, thằng Vạc liền nói:

