Bà Mi Hú
T vùng H Nai, ri con đường thiên lý, mi miết đi về hướng Tây, du khách phi qua
rng rậm, tuy chưa phải là rng già, ch cây cũng to và có thú d. Rng ny có l hin
nay đồng bào di cư đã phá để làm ci.
Qua khi rng thì một cánh đồng minh mông tri ra ti tn chân trời, và nơi đó, cánh
đồng được vin bng mt khu rng chi; sau rng chi là làng mc rồi đến con sông
Ðng Nai.
Cánh đồng không mông qunh ny gm mt phn rung rng ca dân làng, ngoài xa kia,
và phn lớn là đồng đế và lau lách. (Có mt khu tên là Ðng Lách).
Rung rng đất khô quá, và vì nai phá lúa, canh gác không xu nên thường bi b
hoang, thành ra c cánh đồng là mt bin lau sy bng phng và bun hiu.
Giữa cánh đng, l lùng thay, mt trái núi ni lên, ging mt hòn đảo nh gia bin c
nht là ging mt cậu bé đi lạc, ngơ ngác nhìn quanh.
Nói "cu bé" vì đó là một qu núi tí hon và ch cao độ bốn ơi thước thôi. Còn nói "đi
lc" là vì nhng hòn núi ri, tách ra khi khối Trường Sơn đi lang thang về phía Nam, ch
ti mn bc tnh Biên Hòa là dừng chơn lại. Cái anh chàng đi xa hơn hết là núi Cha
Chan đứng sng sững đằng xa kia, xanh m trên nn tri lam lợt. Nhưng anh ta cũng khá
dềnh dàng để xứng đáng làm một phn t trong bầy Trường Sơn chớ có đâu mà lùn xịt và
đi xa quá như chú núi nh ny.
Tuy nh mà cũng có tên h đàng hoàng, mặc dầu không được sách địa dư nào nói đến c.
Ðó là núi Bà Mi.
Mắt du khách đang khổ s nhìn cánh đồng khô c cháy thì rất sung sướng được ngh ngơi
trên cái xanh mát ca hòn núi Bà Mi ny, vì cây ci mọc umm trên đó.
Một con đường mòn tương đối d lên, đưa tới chót núi và khi ra khỏi con đưng ti om
ấy, nơi cây cối giao nhành khiến nó ging mt hang núi, thì người ta ngc nhiên thy
trước mặt đứng lên mt ngôi chùa c rêu phong.
y, người Á Ðông ta tin rng rng núi, chùa chin mi linh, nên mc dầu tín đ tn
mãi ngoài sông cách đó bảy tám cây số, các sư cũng tìm cách mang vôi gạch đến đây đ
ct linh t.
Ðnh núi bng và sói si không phi vì người ta đốn cây để ct chùa mà vì nhng tảng đá
xanh ni ngổn ngang trên đó không cho tho mc sống được.
Trước sân chùa, sáu phiến đá lớn hơn hết hp li thành một búp sen đá trông khá giống
hoa sen và khá đẹp, và trong lòng búp sen y nhú lên mt tr đá tròn, to bng bắp chơn.
Hình như ai đó đã đẽo đá, cặm vào đó để ếm cái gì hoặc để gi làm nh sen.
trưởng là một người đàn ông còn tr, đầu không co trọc, ăn nói có vẻhc và
không quê một chút nào. Chúng tôi đi thăm chùa y, thuc làng Tân Ðịnh năm 1945, giữa
mùa nc. S ân cần đón khách của sư trưởng đi vi s keo kit v nước ung ca ông ta
khiến chúng tôi ngc nhiên.
Ðoán biết ni khó chu của chúng tôi, sư trưởng phân trn:
- Các anh tính, t ngoài sông vào đây phải đi bảy cây s đường rng, nên một đôi nước
lên được chùa ny là tr thành quí như nước cam l ca Pht.
- Ðon, ch vào nh đá của búp sen, sư trưởng nói:
- Búp sen ny p mt dòng nước thần nhưng từ ba trăm năm nay nó đã tt chy, thành
ra chúng tôi phi nhn khát d lm.
- Mt dòng nước, thưa nhà sư? Tại sao trên núi cao lại có nước, còn dưới đồng bng...
- Ấy, như vậy là s thường. Có l mạch nước đang âm thầm chảy dưới đất thì tới đây đt
nhô lên thình lình, nên nó b đưa lên cao. Khi đất nhô, đất b nứt ra nơi trên đu, cái mch
như một huyết qun b b i ấy, xoi l mi mà ra.
Chúng tôi ngc nhiên hết sc vì s gii thích của nhà sư rừng nhc chúng tôi nh li
nhng bài hc v địa cht hc nhà trường.
Chúng tôi nhìn k nhà sư để tìm biết coi ông người trong gii nào bước vào làng Pht
gia rng ny.
Nhà sư vẫn thản nhiên, và như muốn đánh trống lng, ch vào búp sen mà thêm:
- Các anh thy sáu cái máng xối đây không? Qu tht thế, t sau khe đá giữa sáu phiến đá
hợp thành búp sen, sáu đường nước giống như sáu sợi dây thòng xuống chơn núi. Du
nước chy khuyết đất ngày xưa vẫn còn ràng ràng và nhng hòn đá cuội giữa các mương
b lt trần đất như nằm lăn lóc đó mà chờ nhng giọt nước mát không bao gi chy qua
na.
Sáu đường mương lố dng mt quãng ri mt hút trong cây ci xanh um, tr cái mương
mà người ta dùng làm đường mòn lên núi. Chính do con đường nước cũ mà chúng tói leo
đến đây mà không ngờ.
- Ðó là sáu con sui t cái mi ny chy xuống để tưới lên cho mát đất bằng dưới kia.
- Nhưng ai cắc c bt mi bng cục đá nầy?
trưởng làm thinh, kéo chúng tôi ra phía sau chùa, ch vào mt cái miếu đổ:
- Ðây đền th Bà Mi. Chính bà ấy đã làm tt suối đó.
Khi di cư vào Nam, cách đây trên ba trăm năm, đng bào ta không phi gặp toàn người
Thủy Chơn Lạp như phần đông đã tưởng.
min Ðông Nam Vit, ta chm phải người Mi mà bây gi người ta kêu là người Sơn
Cước, mc du danh t Mi không có gì xu hết và danh t Sơn Cước chdanh t tng
quát không phân biệt đúng bộ lạc nào trong đám Sơn Cưc c.
Ta phá rng, và dân Mi tìm đủ cách cn tr. H không tiếc đất vi ta, đất còn minh
mông, h cũng không xấu bng vi ta vì h là những người có căn bản tt.