intTypePromotion=1
ADSENSE

Chợ phiên ngày mưa

Chia sẻ: Nguyen Nhi | Ngày: | Loại File: PDF | Số trang:7

81
lượt xem
4
download
 
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Chợ phiên Đồng Văn nhiều người đến, đi và trở lại, khách du lịch có người một năm đi đến vài lần, bất kể quãng đường xa ngái từ thủ đô lên tới mảnh đất địa đầu. Nhưng đã mấy người đi phiên chợ vào ngày mưa? Phiên chợ ngày mưa Đôi bạn Đêm thứ bảy ở Đồng Văn, trời bắt đầu trở gió. Gió thổi hun hút dọc con phố chính của thị trấn, đám thanh niên ngồi ăn ngô nướng, uống rượu bên vỉa hè vừa chuyện vãn vừa xuýt xoa. Tôi ngồi nhâm nhi cốc cà phê phố cổ...

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Chợ phiên ngày mưa

  1. Chợ phiên ngày mưa Chợ phiên Đồng Văn nhiều người đến, đi và trở lại, khách du lịch có người một năm đi đến vài lần, bất kể quãng đường xa ngái từ thủ đô lên tới mảnh đất địa đầu. Nhưng đã mấy người đi phiên chợ vào ngày mưa? Phiên chợ ngày mưa
  2. Đôi bạn Đêm thứ bảy ở Đồng Văn, trời bắt đầu trở gió. Gió thổi hun hút dọc con phố chính của thị trấn, đám thanh niên ngồi ăn ngô nướng, uống rượu bên vỉa hè vừa chuyện vãn vừa xuýt xoa. Tôi ngồi nhâm nhi cốc cà phê phố cổ dưới ánh đèn lồng màu hồng ma mị cũng thấy có chút chạnh lòng, cái cô đơn của người đi chợ một mình giữa không gian trống trải, trong cái lạnh đầy hơi nước của đêm miền cao… Tôi lặng lẽ soạn sửa lại máy ảnh, thẻ nhớ, sạc pin… đợi phiên chợ cuối tuần mà lần nào đến Đồng Văn cũng phải ghé vào. Lần này là phiên chợ ngày mưa!
  3. Chuyện mưa gió không thể sắp đặt, vả lại ai đi chơi cũng mong trời xanh, mây trắng, nắng vàng, thời tiết đẹp. Những tay thợ ảnh nghiệp dư cũng không mong trời mưa vì đi một chặng dài, mưa gió bão bùng sẽ làm hạn chế nhiều đến khả năng và điều kiện sáng tác. Tình cờ đi chợ phiên vào một ngày mưa, chợt thấy trong cái màn nước bay bay dầm dề cả buổi chợ, trong những vội vã, hối hả ồn ào cuống quýt của người vùng cao, chợt thấy một phiên chợ ngày mưa với bao hình ảnh thật bình dị và quá đỗi dịu dàng. Nửa đêm về sáng, cơn mưa đã bắt đầu lai rai và rả rích, tiếng gió quẹt ngoài cửa sổ qua các tầng cây nghe mỗi lúc một mạnh hơn. 6g, không thấy ánh nắng mặt trời xuyên qua khe cửa hẹp, trời vẫn âm u xám xịt, ngoài phố bắt đầu nghe tiếng bước chân ngựa, tiếng lợn kêu ụt ịt, tiếng người xuống chợ như xa như gần… Nhưng thanh âm cuộc sống đánh thức tôi ra khỏi giấc ngủ chìm trên cao nguyên đá. Tôi bật dậy, vội vã mặc áo và khoác balô ra đường. Mưa không quá dày hạt, nhưng đủ lâu để làm sũng ướt những con đường. Người Mông xuống chợ, một manh áo mưa mỏng quàng vai, một ô nhỏ che đầu. Cánh đàn ông chỉ đội mũ vải, vội vã rảo bước dọc vỉa hè dưới những mái hiên để tránh cơn mưa. Mượn của người chủ nhà nghỉ chiếc ô, tôi cũng vội vã bước chân xuống phố. Chợ họp dưới chân núi Đồn Cao, cách nơi tôi nghỉ đêm chỉ vài bước chân ngắn ngủi. Khi tôi tới cổng chợ đã thấy có rất đông người. Chợ vẫn họp như ngày nắng. Ngay đầu cổng là những gùi rau xanh mướt, đi vào sâu hơn là sạp quần áo, giày dép. Phía bên phải ngay dưới chân vách núi đã được xây tường gạch là nơi bày biện những chiếc chảo khổng lồ, những xô, những chậu. Một dãy hàng thịt tươi đông nườm nượp những người là người, chủ yếu là đàn ông tay dao tay thớt. Bên cạnh là vài ba quán thắng cố, chảo hàng sôi lục bục, những chiếc bàn, ghế gỗ bé tí tẹo.
  4. Người lớn, trẻ con hỉ hả với cơm trắng, xôi màu, chén rượu gạo trắng và một âu thắng cố. Chiếc muôi gỗ cầm chắc trên tay, bữa sáng, bữa trưa hay nhâm nhi cả buổi cho đến khi say khướt ngủ ngay trên nền bếp, cũng coi như là niềm vui cho phiên chợ cuối tuần đã được tận hưởng trọn vẹn. Lặng lẽ
  5. Tiếng khèn chợ phiên Thử rượu
  6. Bên trong mấy dãy nhà cổ là quán ăn và bánh trái. Bếp củi đỏ lửa, bếp lò khói bốc nghi ngút, người bán kẻ mua tấp nập rộn ràng. Vừa ăn uống say sưa vừa chuyện trò vui vẻ, dường như ở khuôn mặt nào cũng bắt gặp một niềm vui, nho nhỏ nhưng lấp lánh. Mạn chợ bên đường vào phố cổ, tranh thủ trời ngớt mưa, cánh phụ nữ Mông đang chen chân bên nhau bày can rượu, gùi gạo ra đường chờ khách. Người mua rượu thường thử vài hớp trước khi mua, rồi bình luận, trả giá, tiếng người nói qua nói lại ồn ã và rộn ràng. Có lúc cánh đàn ông mang khèn mới xuống chợ bán, tụ tập trước cửa một quán ăn rồi tự thổi những điệu khèn cho nhau nghe xem tiếng khèn ai trong hơn, cây khèn nào giỏi hơn, mặc kệ gió mưa phập phồng, tiếng khèn tích tích vẫn vang lên, có cái gì như buồn man mác thật đồng điệu với khung cảnh hơi âm u của đất trời. Niềm vui
  7. Đồng Văn mưa – những mảnh màu rộn rã Mưa tạnh rồi lại rơi. Cánh phụ nữ lại hối hả cất hàng, che mình bằng những chiếc ô và tấm vải nilông đã cũ. Có người lẳng lặng tháo một mảnh váy của mình ra để che lên cho chiếc tủ gỗ, người lại lấy mảnh váy cuộn giấu gói đồ vừa mua được trong chợ để tránh cơn mưa. Trời mưa mà chợ vẫn đông. Người vẫn lại qua tấp nập. Thích nhất là những mảnh vải bạt xanh xanh căng lên che chắn, thích nhất là những chiếc ô nhiều màu đi qua đi lại, váy áo chập chùng, thích nhất là được nhìn cuộc sống mộc mạc dễ thương diễn ra dưới chiếc ô nhỏ, như hình ảnh hai người bạn chia nhau quả cam hay đứa bé tròn xoe mắt ngỡ ngàng nhìn thế giới quanh mình…
ADSENSE

CÓ THỂ BẠN MUỐN DOWNLOAD

 

Đồng bộ tài khoản
2=>2