
Hot girl bất đắc dĩ
Hai người ấy nhỡn nhau khoảng 5 giõy, và dường như tất cả những người
chứng kiến đều nhận ra đó là 5 giây dài nhất trong lịch sử. Rồi Táo chạy ra
ngoài, Mít đuổi theo chẳng kịp thằng bạn đó lờn xe phúng vỳt đi…
1221
Trờn sõn khấu bộ nhỏ của bar, Chanh khụng thể hỏt tiếp cùng Ớt. Tất cả mọi người hết
nhỡn “ca sĩ” trờn sõn khấu rồi lại quay ra nhỡn người khách vừa đánh rơi ly Cocktail đặc
biệt của bar hôm nay. Hai người ấy nhỡn nhau khoảng 5 giõy, và dường như tất cả những
người chứng kiến đều nhận ra đó là 5 giây dài nhất trong lịch sử. Rồi Táo chạy ra ngoài,
Mít đuổi theo chẳng kịp thằng bạn đó lờn xe phúng vỳt đi…
Khụng khớ trong bar bỗng trầm hẳn. Giờ trong quỏn chỉ cũn tiếng piano bản If rộo rắt
vang lờn từ loa của quỏn. Ớt tần ngần nhỡn Chanh mặt mũi nghệt ra. Thật khú để cất lên
lời an ủi. Thực ra vừa rồi hai đứa đang diễn tập cho buổi làm lành với Táo, có điều chúng
nó diễn quá tốt mà thôi. Thật ra bây giờ một đứa đầy tự tin như Ớt cũng bắt đầu cảm thấy
lúng túng. Sao mọi chuyện cho Chanh lại phức tạp và khó khăn đến thế. Xưa nay Ớt chưa
bao giờ quân sư sai cái gỡ, lại chẳng bao giờ rơi vào tỡnh cảnh “tội nhõn ” phỏ bĩnh đôi
trẻ như thế này.
Mớt tiếc nuối nhỡn theo thằng bạn. Nếu nú nhất quyết khụng để Táo đèo đi làm, nếu Táo
đèo nó đi làm nhưng không vào, nếu… thỡ mọi sự đó chẳng đến nỗi này. Chắc gỡ bạn
Chanh và ụng anh dễ ghột kia đó cú gỡ với nhau, nú cú thể tỡm hiểu, cú thể dàn xếp để
mọi sự nếu chẳng may có kết thúc cũng không đến nỗi quá đau lũng cơ mà. Mớt và Ớt
quả thực là khắc tinh của nhau, sao Mớt làm gỡ cũng bị ụng anh vụ duyờn ấy phỏ đám…
Táo phóng xe nhanh. Tự dưng bây giờ Táo thấy mỡnh đến là ngu ngốc, việc gỡ phải chạy
đi, việc gỡ phải mất bỡnh tĩnh, giữa Tỏo và Chanh chẳng cú chuyện gỡ ngoài cái tai nạn
ở Camp cả. Và Mít đó dặn Tỏo phải suy nghĩ kĩ, nhưng Táo chưa bao giờ nghĩ đến
chuyện bạn Chanh đó cú… Tất cả lỳc nào cũng là do Tỏo khụng cẩn thận, khụng chu
đáo… Sự mất tập trung ấy đó khiến Tỏo phải… trả giỏ. Trước hết là do đi xe ẩu, Táo đó
đâm vào một anh thanh niên làm anh ấy ngó. Khi kịp nhận thức hành động của mỡnh,
Tỏo vội xuống xe xin lỗi:
- Ôi xin lỗi anh tại em bất cẩn quá, anh có sao không để em đưa anh vào viện ạ…

- Uhm, anh thỡ chắc chỉ xõy xước ngoài da thôi, có điều lap của anh chắc phải
đem đi sửa – Anh thanh niên nói điềm đạm và bỡnh tĩnh bất ngờ - Tỏo đó trụng
đợi một trận chửi rủa như mưa theo đúng phong cách của thanh niên thời nay…
- Theo em anh vẫn nờn vào viện kiểm tra, cũn lap và xe anh mang sửa rồi hết bao
nhiêu em xin được thanh toán. Tất cả là lỗi ở em, thật tỡnh xin lỗi anh quỏ… -
Tỏo kịp thời quan sỏt anh thanh niờn bị trầy xước và thấy quen quen… - Ơ anh ơi
anh ở Fruits Camp phải không? – Táo đó đâm phải Mướp.
- Ừ đúng rồi.. À anh nhớ ra em rồi – Mướp định nhắc lại sự cố ở Camp nhưng
chợt ngừng lại để tránh cho Táo đỡ xấu hổ - Hóa ra là người quen – Mướp tươi
cười nói tiếp.
- Thế em đưa anh vào viện nhá.
- Ừ được rồi. Nhưng đợi người ta đến mang xe đi sửa đó. Anh bị cũng khụng
nặng mà.
- À thế anh định sửa lap ở đâu?
- Thôi không sao đâu, anh có thể tự lo mà
- Không được, thế em áy náy lắm. Tí nữa vào viện kiểm tra xong rồi em đưa anh
đi sửa luôn…
__________________________________
1 tháng sau khi vụ tai nạn xảy ra, mọi việc vẫn cứ giậm chân tại chỗ mà không có chút
tiến triển. Hà Nội đó vào đông. Cái lạnh tê tái làm người ta xót xa. Nho vẫn bận bịu với
công việc học hành. Cho đến một hôm con bé đến lớp học thêm Toán và được mọi người
tặng cho sự chú ý đặc biệt. Nho rất ngạc nhiờn khụng hiểu vỡ sao. Đến cuối giờ, cô giáo
gọi Nho ra và nói:
- Cô biết các em có thể có nhiều đam mê sở thích khác nhau, nhưng bây giờ
trọng tâm vẫn là việc học. Cô cũng biết em học rất tốt nên cũng yên tâm, có điều
em vẫn nên cân nhắc xem cái gỡ là hợp lý nhất cho em vào thời điểm này.
- Thưa cô em không hiểu – Nho ngạc nhiên. Nó đó làm gỡ để cô giáo phải gọi ra
nói riêng
- thế này chứ?
- Em không cần giấu, cô và các bạn ai cũng biết mà. Thôi, em về đi, cố đừng làm
ảnh hưởng đến việc học tập.
Nho về mà băn khoăn không hiểu những gỡ cụ giỏo vừa núi. Ra hỏi cụ bạn cựng lớp,
Nho bàng hoàng:
- Cậu đăng ảnh của mỡnh lờn đầy các trang web girl xinh, giờ đang nổi như cồn,
có gỡ mà phải giấu, cả lớp, mà khụng, cả trường ai cũng biết rồi.
Nho làm gỡ cú thời gian và sở thớch chụp ảnh mỡnh đâu, lại càng không bao giờ có ý
định post ảnh lên những chỗ như thế. Nho thực sự không hiểu. Con bé vội vó về nhà, mở

mỏy tớnh, và xem cỏc hỡnh ảnh của mỡnh trờn mạng với những lời bỡnh luận kiểu như
“Em này trông nai nhỉ” “Xinh thế này làm người yêu mỡnh cú phải tốt khụng” “chụp ở
đâu ý nhỉ” và hàng loạt những bỡnh luận đũi biết họ tờn danh tớnh của cụ gỏi trong ảnh.
Nho bối rối. Làm sao mà những tấm ảnh này lọt ra ngoài được chứ? Đúng lúc ấy điện
thoại reo…
- Em à, anh này… - Mướp gọi điện đến, giọng vẫn ấm và trầm như mọi khi.
- Anh ơi…
- Anh biết rồi, bộ ảnh anh chụp cho em hồi trước Camp không hiểu sao lọt ra
ngoài, anh đoán là do hôm trước lap của anh hỏng phải đem đi sửa nên mới thế.
Em cứ bỡnh tĩnh nhộ rồi anh sẽ tỡm cỏch giải quyết.
- Nhưng em biết làm thế nào đây, em biết nói với chị Mít và mọi người thế nào
đây?
- Em phải bỡnh tĩnh, tin ở anh nữa…
- Chị Mít về rồi, em dập máy đây…
- Ừ, cố lờn em nhộ, anh xin lỗi…
Nho nghe thấy tiếng chị Mít hỏi từ ngoài cửa nhưng cô bé chọn cách im lặng. Có thể nói
được gỡ? Nếu núi thật nguồn gốc những tấm ảnh ấy thỡ lại lộ chuyện Nho và Mướp. Nếu
không nói thỡ cũng khụng biết giải thớch thế nào cho chị hiểu nữa. Nho ngồi nghe Mớt
tra hỏi cả 1h đồng hồ:
- Ai chụp ảnh cho em?
- Một người bạn nhờ em thôi chị ạ
- Bạn nào?
- Bạn em.
- Sao bạn em lại post ảnh em lờn mạng???
- Bạn em không post đâu, đó là một sự cố ngoài ý muốn thụi chị à…
- Sự cố hả? Thế làm thế nào bây giờ? Chắc chỉ nay mai thôi là bọn họ biết em là
ai, tên tuổi ra sao, học ở chỗ nào, thành tích như thế nào. Em không nói rừ ràng
làm sao giải quyết được.
- Em…
- Thôi được rồi em cứ suy nghĩ đi. Chị sẽ cố gắng giải quyết. Trước hết em thay
số điện thoại đi để tránh bị mấy thằng điên nhắn tin lung tung. Cứ tập trung vào
học hành và tỏ ra bỡnh thường nhé. Bạn bè có xỡ xào thỡ cũng cố chịu thụi..
Mớt ra khỏi phũng rồi. Nho bắt đầu cảm thấy có lỗi kinh khủng. Mít lúc nào cũng giành
phần khổ sở, khó khăn và lo lắng về mỡnh và khụng bao giờ trỏch Nho lấy nửa lời. Mít

càng như thế, Nho càng thấy day dứt… Dường như chuyện giữa Nho và Mướp chẳng thế
kết thúc yên đẹp được… Ai đó đó núi trờn đời này không thể có bí mật…
_______________________________________
8h tối, Mít xin nghỉ làm và lang thang với một đống suy nghĩ lằng nhằng khó hiểu. Khi
buồn Mít chỉ có một cách duy nhất để giải khuây là ăn. Mít đỗ xe xuống vỉa hố Lũ Đúc,
dừng lại ở hàng đồ nướng quen thuộc. Mọi lần Mít và Táo thường đến đây ăn uống mỗi
khi có chuyện gỡ vui. Hụm nay Mớt đi một mỡnh thụi. Giữa cỏi lạnh tờ tỏi của Hà Nội
một ngày đông mà ngồi cạnh bếp nướng thật chẳng có gỡ thỳ vị bằng. Cú lẽ cũng chớnh
vỡ thế mà quán hôm nay đông quá. Tỡm mói chẳng cú chỗ ngồi. Mói rồi cụ chủ hàng
mới chỉ cho Mớt một bàn trống khuất khuất sau đống xe cộ. Mít vừa ngồi xuống thỡ cú
người bê một bếp than nóng hồng đến và nói:
- Xin lỗi, chỗ này có người ngồi rồi em ạ.
Mớt ngạc nhiờn. Rừ ràng cụ chủ hàng bảo Mớt ngồi đây mà. Nhưng Mít chưa kịp phản
ứng thỡ cụ chủ hàng đó đon đả:
- Hai đứa thông cảm nhá, có mỗi 2 đứa đến đây một mỡnh. Chịu khú ngồi chung
vậy chứ quỏn đông quá hết chỗ rồi.
Mang vẻ mặt nhăn nhó khó coi, Mít chưa kịp gỡ thỡ cụ chủ hàng tiếp tục:
- À, hết bếp rồi nên 2 đứa chịu khó nướng chung.
Đến thế là cùng, thôi đành vậy chứ biết sao. Đó lỡ ngồi xuống rồi, cả hai đứa đều nhăn
nhó. Trong ánh bếp hồng ấm bập bùng, hai đứa mới kịp nhỡn mặt nhau và ngớ cả ra:
- Ơ!
- Ơ!
Đây không biết nên gọi là “hữu duyên thiên lí năng tương ngộ” hay “vô duyên tương ngộ
bất tương phùng nữa”. Trước mặt Mít là Ớt, ông anh vô duyên phá đám. Trước mặt Ớt là
Mít, con bé loi choi lanh chanh. Chỳng nú khụng cũn cỏch nào khỏc, đành phải chịu
đựng tỡnh huống trớ trờu mà trỏi đất bé nhỏ và trũn trịa mang lại. Đến khi đồ nướng bê
ra, tất cả mọi người đều mắt trũn mắt dẹt nhỡn hai cụ cậu thanh niờn, mỗi người đều gọi:
1 bạch tuộc, 1 nầm, 1 dạ dày, 1 bũ, 1 cỏi gỡ gỡ đó nữa không kể được. Chỉ biết là cô chủ
hàng sai mang hết đĩa này tới đĩa khác.
- Con gỏi gỡ mà phàm ăn tục uống - Ớt nhếch mép cười
- Người đâu mà cứ chừ mũi vào việc ăn uống của người ta – Mít cười khẩy.
Hỡnh như hai kẻ trai tài gái sắc ấy đang định tranh nhau trên cả mặt trận ăn uống nữa.
Không biết, liệu chúng nó có định tranh nhau xem đứa nào ăn nhiều hơn giỏi hơn hay

không nữa. Và chỉ cần ăn hết chỗ thức ăn mà mỗi người gọi thỡ cũng đó là đáng phục
lắm lắm lắm rồi. Mít và Ớt ăn đều rất nhẩn nha từ tốn, ăn đúng kiểu hưởng thụ. Những kẻ
ăn nhiều đều biết rằng để ăn được nhiều thỡ phải ăn hết sức bỡnh tĩnh. Những kẻ ăn ngon
đều biết rằng ăn chậm nhai kĩ thỡ mới ngon. Và đây là hai kẻ vừa ăn nhiều, vừa thích ăn
ngon, vỡ thế nờn cố nhiờn với chừng ấy thức ăn, đến 11h30’ đêm, chúng nó vẫn chưa ăn
xong. Và cả buổi hai kẻ “phàm ăn tục uống” ấy chả nói với nhau lấy nửa lời, chỉ ăn thôi
^^’.
- Này không ngờ con gái mà ăn giỏi thế nhỉ? - Ớt cũng phải thán phục.
- Sao con trai lỳc nào cũng cho mỡnh cỏi quyền ăn nhiều hơn, nói nhiều hơn
nhưng làm ít hơn thế nhỉ - Mít móc mỉa
- Sao lại có người người ta nói gỡ cũng mỉa được thế nhỉ? - Ớt chợt thấy thú vị.
- Thôi anh ăn đi, đồ con rùa.
- Sao tự dưng đi ăn một mỡnh? Ớt bắt đầu tũ mũ.
- Không thích trả lời, cứ cho là cùng lí do với việc anh đi ăn một mỡnh đi – Mít
nhấm nhẳng.
- Ờ, thế anh thất tỡnh, húa ra em cũng thất tỡnh, cũng cú li anh nào chịu nổi một
em xinh tươi mà ăn nhiều thế này chứ - Ớt cố tỡnh núi để Mít phải tức mà nói ra lí
do thật sự.
- Cứ cho là như thế đi cũng được, anh cũng vậy, đi ăn mảnh không rủ người yêu
thảo nào bị đá.
- Không anh đâu có bị đá, anh yêu đơn phương mà – Trong lúc chán đời như thế
này, trêu một cô bé như Mít quả là một thú vui tao nhá.
- Khụng bao giờ yờu sẽ khụng bao giờ bị thất tỡnh – Mớt lẩm bẩm, và bất ngờ
gọi cụ chủ hàng – Cụ ơi cho cháu rượu…
- Này con gái không nên uống rượu, nhất là đêm hôm thế này - Ớt bắt đầu sợ
- Ai khiến anh lo? – Mít mỉm cười, nó đó uống trà đá cả buổi tối rồi, giờ phải
uống rượu để đêm cũn cú thể ngủ. Nếu khụng Mớt sẽ lại thức trắng đêm như đợt
chăm Nho gần một tháng liền, và hơn nữa, Mít giống như một kẻ sinh ra để
thưởng thức rượu, vỡ thế Mớt mới xin làm phục vụ ở bar, rượu cơ bản không làm
người ta say, người ta có muốn say không mới là vấn đề…
- Ờ ai nói là lo đâu, chỉ khuyên cho phải phép thôi - Ớt nói thế nhưng cũng bắt
đầu thấy lo lo. Chắc hẳn Mít phải có nhiều tâm sự lắm thỡ mới thế này…
- Anh bảo anh thất tỡnh hả? Nếu như anh gặp em, à không, nếu như anh là bạn
của em, có lẽ không đến nỗi thất tỡnh đâu.
- í em là sao?
- Nghĩa là ví dụ anh yêu đơn phương sẽ được chia sẻ và giúp đỡ - Mít mỉm cười
trong vị ngọt của li rượu vỉa hè tan nơi đầu lưỡi.
- Hơ anh sẽ đơn phương cả đời. Bởi anh chỉ yêu con gái mà vừa xinh đẹp, vừa
thông minh, vừa giỏi giang tháo vát, lại hiền dịu biết cư xử, biết nữ công gia
chánh…

