
Hoa Lưu Ly Bên Hồ
Tác giả: Ngô Thế Chi
Bà bác gởi cho tôi một món quà, cái váy đầm cũ con gái bà không mặc nữa, tấm váy tuy
cũ nhưng với chất vải dày bóng màu hồng nhạt, những nền -dăng ten sặc sỡ, vẫn đầy vẻ
quyến rũ . Bởi từ bé đến lớn, tôi không có một tấm váy nào, chuyện mặc quần áo con trai
do anh tôi thải ra khiến tôi trở thành mục tiêu châm chọc của thằng Hoàng lém, thằng bạn
cùng lớp . Nó suốt ngày bảo tôi phải cắt bím tóc, rồi rủ tôi đá bóng, đá cầu với nó . Nhiều
khi phát khóc, nhưng vẫn cố gắng chịu đựng, tôi biết, mua một tấm áo mới cho tôi thì cả
nhà đứt bữa . Hơn nữa, thằng Hoàng cũng chẳng hơn gì tôi, từ thời diện quần áo cũ của
chị . Nhưng tôi không nỡ nói ra điều đó . Nó trêu tôi thì có bọn con gái bênh tôi, chứ tôi
trêu nó thì bọn con trai sẽ cười nó đến Tết .
Tôi diện tấm áo mới lòng háo hức của 1 cô bé mười lăm tuổi . Thằng Hoàng sẽ không thể
trêu chọc tôi được nữa . Nhưng ngày lần đầu tiên, mặc tấm váy tôi đã hiểu ngay rằng:
thằng Hoàng thì vẫn là thằng Hoàng, dù tôi mặc đồ con trai hay con gái thì nói vẫn chọc
tôi như thường . Lúc tôi bước vào lớp, tất cả sững sờ , rồi bọn con gái xúm lại khen tấm
váy đẹp hợp với tôi . Ấy thế mà giờ ra chơi thằng Hoàng đã vẩy thật lực cái bút mực tím
vào tấm váy tôi bao công là giặt . Một đường dài những vẩy mực đậm đặc vắt chéo phái
sau thân váy . Tôi oà khóc . Tối ấy tội lại vừa khóc vừa giặt lại tấm váy, nhưng đâu vẫn
hoàn đó, những vẫy mực tím bám chặt vào sợi vải . Tôi đành cất nó vào tận đáy ngăn
kéo, trong lòng bao tiếc nuối, hờn giận .
Hôm sau, lại đến lớp trong bồ quần áo của ông anh trai, tôi thấy 1 điều kỳ lạ nhất trên
đời, thằng Hoàng phía sau không trêu tôi nữa, nó im lặng, mà im lặng hoài .......

Tôi có 1 công việc được giao vào mùa hè, chăm sóc vườn hoa, và sáng sáng chèo thuyền
đi đưa hoa cho những ngôi biệt thự bên kia hồ . Tôi làm việc này rất cần mẫn vì bộ sách
giáo khoa năm sau của mấy anh em tôi phụ thuộc vào nó . Cho đến giữa mùa hè, tôi thấy
ngồi nhà nghỉ nhỏ bé, giản dị nhất ở cuối bãi đã có ng` ở . Tôi quyết định đến đó hỏi xem
ng` ta có đặt mua bông không .
Khi đưa hoa cho tất cả khách quen tôi chèo thuyền về ngôi nhà ấy . Sương mù trên mặt
hồ chưa tan hết tôi trèo qua lan can phía sau nhà, đang định gõ cửa, thì dừng lại . Có ai đó
đang ngồi bên cây dương cầm và chơi 1 bản nhạc êm đềm , nghe như tiếng sóng vỗ khe
khẽ vào mạn thuyền . Dần dần, tôi quên mất là mình đang nghe trộm, tỳ trán vào khung
cửa, lắng tai nghe, mơ thấy 1 dòng sông êm đềm dài vô tận, trăng trong, 1 con thuyền
lặng lẽ trôi .......Tiếng nhạc tắt lúc nào tôi cũng không hay, giật mình vì có tiếng người
gọi ngay sau lưng
- Này, em !
Tôi quay phắt lại, ngẩng đầu lên, rồi trái tim 15 tuổi của tôi đập rối loạn, 1 chàng trai
thành phố, anh cao, hơi gầy, mái tóc đen bồng bềnh, gương mặt đẹp, thông minh .
- Em xin lỗi - Tôi lắp bắp - Em quên mất, em mải nghe !
- Nhưng anh không chơi nữa mà .
- Vâng, nhưng hình như em vẫn nghe thấy, đâu đây !

Chàng trai ngạc nhiên cúi nhìn tôi, em nhỏ 15 tuổi, ánh mắt cười lấp lánh trong đáy mắt .
Tôi đã lấy lại được bình tĩnh, vội nói về mục đích mình đến đây:
- Em vẫn đi đưa hoa cho mọi người ở đây, anh có muốn sáng sáng em mang cho anh một
bó hoa không ?
- Em có những hoa gì ?
- Chủ yếu là hoa hồng, mọi người ở đây thường thích hoa đó .
- Anh không thích hoa hồng, em có hoa thạch thảo phải không ?
Anh chỉ bó hoa còn lại trên thuyền, đấy là những bông hoa của tôi . Tôi thích loài hoa đó
và trồng 1 luống nhỏ ở góc vườn . Sáng sáng, xong công việc, tôi vừa thong thả chèo vừa
rải hoa xuống mặt hồ, đó là 1 nghi lễ của tôi, tôi tin nó sẽ mang lại những điều tốt lành .
Nhưng sao anh lại gọi chúng là hoa thạch thảo ?
- Nó là hoa lưu ly chứ ?
- Lưu ly à ?
- Vâng, "đừng quên em", "forgetmenot" ! - Nói xong, tôi ngượng đỏ mặt , im bặt .

Anh mỉm cười gỡ bí cho tôi:
- Cái tên rất đẹp, sáng mai mang cho anh nhé ! À, mà em tên gì nhỉ ?
- Tên em à ? Lưu Ly !
- Lưu Ly! - Anh đọc lại cái tên, lắng nghe nó rồi mỉm cười - Mai nhé, Lưu Ly .
__________________
**************************************************
TRUM YEU GAI , CHET VI GAI
SONG DE YEU , CHET VI YEU
Trả Lời Với Trích Dẫn
#2
Old 04-26-2005, 08:26 AM
vui_la_chinh vui_la_chinh is offline
Senior Member

Tham gia ngày: Feb 2005
Nơi Cư Ngụ: Trum Yeu Gai
Bài gởi: 4,697
Send a message via Yahoo to vui_la_chinh
Default
Từ đó, mỗi buổi sáng đối với tôi là niềm hạnh phúc . Anh và tôi ngồi cạnh nhau trên
thành lan can lát đá, ngắm bình minh trên mặt hồ . Anh lắng nghe tôi và luôn luôn mỉm
cười . Tôi thích cặp mắt anh nhìn tôi, nó trong trẻo, dịu dàng . Anh lắng nghe tôi như lắng
nghe một người trưởng thành, chứ không phải như nghe 1 con bé 15 tuổi, như những
người lớn khác thường làm . Nhừng chuyện vui buồn ở lớp, ở nhà, những nỗi lo, những
ước mơ, những niềm ham thích, tôi vượt qua sự rụt rè, nhút nhát của chính mình, trao cho
anh nhừng bí mật bé nhỏ của 1 tâm hồn 15 tuổi .
Anh cũng kể chậm rãi vài câu chuyện về mình, về cha mẹ anh, về kỳ thi khó khăn anh
vừa phải trải qua để giành 1 xuất học bổng ở nước ngoài trong năm học tới của Nhạc
viện, về nhừng cô bạn gái và những cậu bạn trai, rồi anh lại nói:
- Thế còn em, em kể tiếp đi!
Và tôi lại bắt đầu kể, còn anh lắng nghe . Thường thì tôi là người tiếc nuối cắt đứt câu
chuyện: sương sắp tan hết, phải về nhà tưới hoa . Rất tự nhiên, anh đỡ tôi tuột khỏi lan
can xuống thuyền, tôi thích cả bàn tay anh, nó ấm và ân cần . Tôi chèo thuyền đi rất xa,
nhưng đôi lần vẫn vụng trộm quay đầu lại nhìn . Anh vẫn đứng trên lan can . Anh nhìn
theo tôi, hay chỉ ngắm mặt hồ trong sương sớm . Câu hỏi ấy cứ nhắc đi nhắc lại lại trong
tôi đến tận đêm, tôi nhắm mắt lại và mỉm cười hạnh phúc, sau giấc mơ sẽ lại là bình minh
và anh

