
Hốt bạc từ việc bán áo phông trực tuyến
Dan Mowry nghĩ rằng anh biết cách làm thế nào để chuyển hướng từ việc cung cấp bản tin giải
trí sang hình thức kinh doanh trực tuyến một cách thành công. Hai năm trước, anh đã từng thiết
kế một trang web rất ấn tượng và áp dụng khá nhiều “chiêu" hấp dẫn để lôi kéo khách hàng cũng
như các nhà quảng cáo, chẳng hạn như trò chơi giải ô chữ điện tử, câu đố về lịch sử và truyện
tranh. Sau một thời gian suy nghĩ, anh quyết định thiết kế một chiếc áo phông in lôgô của công ty
cùng hình một đạo diễn xiếc với chiếc loa trong tay và tung nó lên mạng, bắt đầu một cuộc thử
nghiệm kinh doanh mới mẻ.
Thực tế trả lời cho Dan rõ rằng, các bản tin trực tuyến của anh đã thất bại. Tuy nhiên, việc bán
áo phông trực tuyến lại tiến triển tốt với mức doanh thu 3000 USD một tháng. Từ đó, Dan quyết
định gia nhập CLB những doanh nhân yêu thích TMĐT - những người đã thu lợi nhuận, dù còn ở
mức khiêm tốn, từ một mô hình kinh doanh trực tuyến với nhiều tiềm năng trong tương lai: bán
áp phông qua mạng.
Các nghệ sĩ và doanh nhân đều không thể ngờ rằng áo phông lại dễ kiếm tiền hơn bất cứ ý
tưởng ban đầu nào lôi kéo họ đến với Internet.
CollegeHumor.com , một trang web chuyên kinh doanh những chú hề ngộ nghĩnh cũng đã bắt
đầu chào bán những chiếc áo phông với hàng chữ “Chiếc áo khác của tôi có cổ cồn hẳn hoi
nhé”, “Ashton sẽ làm gì”… và hàng tá những lời nói ngộ nghĩnh khác. Công ty mẹ - Connected
Ventures LLC., công bố rằng họ thu được chừng 200.000 USD một tháng từ việc bán áo phông,
bằng một nửa doanh thu của cả công ty. “Một năm trước mọi thứ có vẻ khó khăn, còn bây giờ thì
việc bán áo phông trở thành một con đường rộng mở để kiếm tiền trên Internet,” anh Josh
Abramson, một trong những nhà thiết kế trang web này nói.
Hóa ra áo phông là mặt hàng hoàn hảo để đem bán trên mạng. Đây là mặt hàng dễ dàng cuốn
hút những kẻ “nghiền” internet. Dễ sản xuất và dễ vận chuyển, một chiếc áo phông bán trực
tuyến thường có giá 15 USD hoặc ít hơn.
Theo tính toán của Rodney Blackwell, một doanh nhân đang vận hành một vài trang web tại
California thì hiện nay có tới hơn 1500 trang web bán áo phông trên mạng. Ngay từ đầu năm
2004, khi bắt đầu tiến hành mở dịch vụ TMĐT, Blackwell đã phát hiện ra sự hiện diện của hơn
500 trang web bán áo phông trước khi thị trường này trở nên tăng đột biến.
“Rất nhiều người muốn trang web bán áo phông của họ hiện diện trong danh mục của tôi . Nhiều
đến nỗi tôi phải lờ đi và thu phí từ mỗi một địa chỉ là 19,95 USD” , Blackwell nói. Anh cho biết,
hàng tháng anh phải bổ sung thêm 60 trang web vào danh mục của mình (T-
shirtcountdown.com), qua đó khách hàng có thể đặt mua hàng và bình chọn chiếc áo phông tốt
nhất, được người tiêu dùng ưa thích nhất.
Hiện nay, một trong những “chiêu" thu hút khách hàng của Blackwell – chiếc áo phông với dòng
chữ “không được ngủ, nếu không gã hề sẽ ăn thịt tôi...” - được xếp hạng 5 trong danh sách bình
chọn của khách hàng. Còn trang ihateclowns.com (có nghĩa là “tôi ghét bọn hề”) của Blackwell là
một trang web được trang trí công phu mang cái tên miêu tả đúng với triết lý của nó. Blackwell
cho biết, trang web này đã tồn tại được 9 năm nay mà chi phí cho nó được trang trải bằng tiền
bán 90 chiếc áo/tháng với giá 15 USD/chiếc.
Cũng không vất vả lắm để kiếm được tiền từ việc bán áo phông. Anh Mowry, từ một người chỉ
thích tìm mua áo phông trên mạng, đã trở thành một tay buôn áo phông dày dạn kinh nghiệm.
Anh thường lang thang trên mạng và rồi “kết” với trang www.CafePress.com của một công ty ở
San Leandro, California chuyên cung cấp dịch vụ thiết kế in áo và các sản phẩm khác. CafePress
thu của những người như Mowry với giá gốc là 8,99 USD cho một chiếc áo phông cùng với lôgô
tuỳ thích in trên áo. Sau đó Mowry lại chào bán 19 USD một chiếc áo thành phẩm. Như vậy là

anh ta thu được 10 USD một chiếc áo trước khi trả thuế. Còn với các nhà in ở địa phương thì họ
chỉ chào bán cho anh này với giá 5 USD một chiếc áo phông đã in hoàn chỉnh, lúc này lợi nhuận
thu được là 14 USD một chiếc áo.
Một loại áo phông của Mowry đang bán rất chạy có hàng chữ “Những vật lóng lánh làm tôi rối trí”
(Nhại theo một câu nói trong kịch Shakespears) viết bằng kiểu chữ nhiều màu sắc ở phía trước
áo. Một chiếc áo phông bán chạy nữa được in với dòng chữ “Đừng chơi đẹp với người khác”.
Mowry đã bán đi tờ báo của mình để mở một trang web bán áo phông vào năm ngóai với tên là
www.theshirtzone.com.
Mary Ogle là họa sĩ sơn dầu ở Ojai, Caliornia đã xây dựng trang web cá nhân vào năm 2001 để
bán tranh của mình với giá 150 USD một chiếc. Nhưng cô chỉ bán được không quá hai bức một
tháng. Hai năm sau, cô bổ sung thêm kênh bán áo phông hình các con gấu xanh, sếu hồng, gà
mẹ và các hình tượng nghệ thuật khác. Tuy việc bán hàng cũng đã giảm sút hơn trước nhưng
hiện tại cô cũng có thể tiêu thụ được vài trăm chiếc áo một tháng với mức doanh thu trung bình
là 8.000 USD.
Nick Bayne, 25 tuổi, nhà sản xuất các chương trình giải trí ở New York, bắt đầu mua áo phông
trên Internet vào mùa hè năm ngoái, sau khi vào trang web CollegeHumor chuyên bán áo phông
in các trò chơi chữ và truyện tranh ngộ nghĩnh. Sáu tháng qua, Bayne đã mua sáu cái áo trên
mạng với giá 18 USD một chiếc và dự kiến tiếp tục mua cho đủ bộ sưu tập 100 chiếc của mình.
Trong số các áo phông được ưa chuộng, có một chiếc áo in hàng chữ của phim “Napoleon đại
đế” mà anh này cho rằng chỉ có thể tìm được trên mạng Internet. Một chiếc khác có bức hình của
Che Guevara với dòng chữ “Tôi không biết đây là ai” cũng được nhiều người săn tìm.
“Đó là một sở thích không hay cho lắm” , anh Bayne nói, “Sẽ tới lúc bạn gái của tôi nói với tôi
rằng tôi đã trưởng thành, và vì vậy, không thể có nhiều chiếc áo phông ngộ nghĩnh chỉ dành
riêng cho đám choai choai như thế.”
Trang web CollegeHumor.com đã tiến hành một cuộc thăm dò ý kiến khách hàng về ý tưởng cho
chiếc áo phông và nhận được trung bình 2 đề xuất trong một ngày. “Phần lớn các ý tưởng mà
người tiêu dùng đưa ra đều rất thô thiển” , Abrramson - người quản lý trang web nói.
Để sáng tạo ra một chiếc áo phông với thông điệp tinh tế, Abrramson và ba đối tác kinh doanh
khác phải mày mò từ các trò chơi chữ và lấy cảm hứng từ các chương trình truyền hình. Kết quả
đạt được gồm có chiếc áo in hình người đàn ông có cánh tay gấu và thông điệp “Lẽ phải thuộc
về kẻ mạnh”.

