Khi con tàu chìm

Chia sẻ: Phobienminhemthoi Phobienminhemthoi | Ngày: | Loại File: PDF | Số trang:4

0
38
lượt xem
3
download

Khi con tàu chìm

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Vì đã được thông báo là con tàu sẽ chìm trong vòng 15 phút nữa, các thuyền viên bắt đầu hoảng loạn. Thuyền trưởng đứng lặng yên một mình và không nhúc nhích trên đài chỉ huy. Hình như ông ta không nhận ra cái nguy cơ khủng khiếp đang đe dọa con tàu

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Khi con tàu chìm

  1. Khi con tàu chìm
  2. Vì đã được thông báo là con tàu sẽ chìm trong vòng 15 phút nữa, các thuyền viên bắt đầu hoảng loạn. Thuyền trưởng đứng lặng yên một mình và không nhúc nhích trên đài chỉ huy. Hình như ông ta không nhận ra cái nguy cơ khủng khiếp đang đe dọa con tàu. Một thủy thủ bơi rất giỏi lên gặp thuyền trưởng và nói: - Xin lỗi thuyền trưởng, xin ngài cho biết từ đây vào đất liền gần nhất là bao xa? Thuyền trưởng nói: - À, khoảng hai dặm thôi. Mặt người thủy thủ tươi tỉnh hẳn lên với nụ cười và tiếp tục nói: - Thưa ông, về hướng nào ạ? Vì lúc đó sóng gầm to thuyền trưởng không nghe thấy câu hỏi nên người thủy thủ nhắc đi nhắc lại, cố nói cho thật rõ. - Về hướng Bắc ạ? Hướng Nam, hướng Đông hay hướng Tây? Thuyền trưởng trả lời với giọng buồn thiu: - Hướng đi xuống.
  3. Dị ứng Bốn người đàn bà đang chơi bài Bridge và tán gẫu. Một người nói: - Ông xã em mới từ Paris trở về. Anh ấy đã mua cho em hàng đống nước hoa. Hãy tưởng tượng mà xem, những hai bốn chai, mỗi chai chứa đến 170ml với giá 50 đô la mỗi ml, thật là một món quà tuyệt hảo. Nhưng em lại không dùng được vì em chợt phát hiện ra rằng em bị dị ứng với nước hoa! Một người đàn bà khác bảo: - Chứng bệnh dị ứng thật là khủng khiếp. Ông xã em đã mua cho em một chiếc áo choàng bằng lông chồn. Em không thể mặc được chiếc áo đó vì em dị ứng với lông chồn đấy! Người đàn bà thứ ba cất giọng oang oang nói: - Thì em cũng vậy đấy. Ông xã em đã mua cho em chiếc vòng nạm kim cương đẹp này, nhưng em đâu có đeo được vì em dị ứng với kim cương! Người đàn bà thứ tư đứng bên cạnh nôn thốc tháo tất cả những gì đã ăn trong bữa trưa vào giữa chiếc bàn mọi người đang chơi. Các bà hỏi: - Gớm quá chừng đi, cái gì bỗng dưng lại làm cho chị phát mửa lên vậy? Người đàn bà ấy bảo: - Chỉ vì em dị ứng với những người phét lác!
  4. Cần không? Nửa đêm, mọi người đang say ngủ, bỗng một người khách đến gõ cửa. Vị chủ nhà lồm cồm bước ra. Người khách hỏi : - Ông ơi! Ông có cần củi không? Chủ nhà : - Ồ! Không! Tôi chắc là vậy! Thế là vị chủ nhà đóng sập cửa lại, vào giường ngủ tiếp. Sáng hôm sau, đống củi chất trước nhà ông ta biến mất sạch.

CÓ THỂ BẠN MUỐN DOWNLOAD

Đồng bộ tài khoản