intTypePromotion=1

Mai Hương Kiếm - Cổ Long

Chia sẻ: Hồ Diễm | Ngày: | Loại File: PDF | Số trang:594

0
41
lượt xem
5
download

Mai Hương Kiếm - Cổ Long

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Mai là sứ giả đầu tiên báo xuân về, dù đông hàn vẫn nở rộ, cùng hai loài cây khác đầy sức sống là thông và trúc trở thành “Tam hữu”, thách thức giá rét mà khoe hương sắc. Xuân vừa chớm, trong một khu rừng gọi là Ngũ Hoa Sơn ở Côn Minh thành ngoại, bên những loài cây trơ trọi giữa mênh mông tuyết trắng, rừng mai vàng rực như một phép mầu. Vô số những cành vàng theo gió dưa hương điểm xuyết tuyết trắng, càng khiến lòng người thêm ngây ngất....

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Mai Hương Kiếm - Cổ Long

  1. MAI HƢƠNG KIẾM Cổ Long Cổ Long MAI HƢƠNG KIẾM Chào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di động Nguồn: http://vnthuquan.net/ Tạo ebook: Nguyễn Kim Vỹ. MỤC LỤC Hồi 1 Hồi 2 Hồi 3 Hồi 4 Hồi 5 Hồi 6 Hồi 7 Hồi 8 Hồi 9 Hồi 10 Hồi 11 Hồi 12 Hồi 13 Hồi 14 Hồi 15 Hồi 16 Hồi 17 Hồi 18 Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net
  2. MAI HƢƠNG KIẾM Cổ Long Hồi 19 Hồi 20 Hồi 21 Hồi 22 Hồi 23 Hồi 24 Hồi 25 Hồi 26 Hồi 27 Hồi 28 Hồi 29 Hồi 30 Hồi 31 Hồi 32 Hồi 33 Hồi 34 Hồi 35 Hồi 36 Hồi 37 Hồi 38 Hồi 39 Hồi 40 Hồi 41 Hồi 42 Hồi 43 Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net
  3. MAI HƢƠNG KIẾM Cổ Long Hồi 44 Hồi 45 Hồi 46 Hồi 47 Hồi 48 Cổ Long MAI HƢƠNG KIẾM Hồi 1 Cuộc ƣớc đấu khốc liệt Mai là sứ giả đầu tiên báo xuân về, dù đông hàn vẫn nở rộ, cùng hai loài cây khác đầy sức sống là thông và trúc trở thành “Tam hữu”, thách thức giá rét mà khoe hƣơng sắc. Xuân vừa chớm, trong một khu rừng gọi là Ngũ Hoa Sơn ở Côn Minh thành ngoại, bên những loài cây trơ trọi giữa mênh mông tuyết trắng, rừng mai vàng rực nhƣ một phép mầu. Vô số những cành vàng theo gió dƣa hƣơng điểm xuyết tuyết trắng, càng khiến lòng ngƣời thêm ngây ngất. Ở hậu sơn nơi vách đá cao vút tận mây xanh lại càng vàng rực với những cội mai già cả trăm năm tuổi cành lá chen nhau, hƣơng hoa đẫm ngát, thật không biết còn ở đâu trong trời đất đáng để con ngƣời tấm tắc ngợi khen hơn? Giữa quang cảnh nên thơ ấy, một vị văn sĩ áo nho khăn vấn không biết xuất hiện tự bao giờ chầm chậm bƣớc đi giữa rừng mai. Văn sĩ bƣớc đi chậm nhƣng nhẹ nhàng đến nỗi tuyết rơi dầy cả thƣớc vẫn không thấy một vết chân nào. Hƣớng tới vách núi cao ngất rồi dừng lại dƣới một cội mai già, ngƣng thần nhìn những cánh hoa, y phục phất phới trong gió. Trong khung cảnh này, nhìn vị nho y văn sĩ giống nhƣ một vị thần tiên đứng giữa chốn bồng lai. Ngoại trừ thỉnh thoảng có tiếng gió thổi ra, không gian thật yên tĩnh, vẳng nghe tiếng côn trùng từ xa dƣới chân vách núi những khi gió lặng. Văn sĩ chợt cúi nhặt một cành khô trong tuyết, vẫn còn lơ thơ vài cánh hoa bám theo và lạ thay vẫn tƣơi rói. Chẳng biết vì đƣợc lớp tuyết gìn giữ hay là do sức sống mãnh liệt của loài hoa ấy? Xa xa có tiếng chân ngƣời nhƣng cũng vang rất nhỏ. Văn sĩ thần sắc chợt thay đổi, nhếch miệng cƣời rồi tay bỗng phất nhẹ, cành mai khô vút đi cắm sâu Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net
  4. MAI HƢƠNG KIẾM Cổ Long vào vách đá. Bây giờ mới thấy có mấy nhân ảnh. Chớp mắt đã đến gần, tốc độ thật kinh nhân, mà ngƣời thƣờng không thể tƣởng tƣợng đƣợc. Văn sĩ đã phát hiện từ trƣớc, miệng vẫn giữ nụ cƣời trông lãnh đạm nhƣ cũ nhƣng vẻ mặt trở nên lạnh lùng hơn. Mấy nhân ảnh kia ngang qua một cốc khẩu mới phát hiện ra văn sĩ liền dừng lại trong chốc lát, thoáng ngập ngừng rồi thận trọng tiến đến gần. Văn sĩ lẩm bẩm : - Tại sao chỉ có bốn tên? Chẳng lẽ lần này không thỏa mãn tâm nguyện? Bốn ngƣời đến gần nho y văn sĩ khoảng một trƣợng thì dừng lại. Một ngƣời trong bọn mặt đỏ, vận đạo y, thân hình cao lớn giọng sang sảng lên tiếng : - Thần quân thật là ngƣời thủ tín! Hóa ra chúng tôi là ngƣời đến chậm... Ha ha ha! Tiếng cuời vang dội vào vách đá nghe chấn động cả màng tai. Nho y văn sĩ lạnh lùng quét mắt nhìn bốn ngƣời nhƣ để đánh giá đối phƣơng, rồi ánh mắt dừng lại nơi một lão nhân khô gầy. Lão nhân vận một cái áo bông dệt rất tinh tế, lƣng đeo một thanh trƣờng kiếm quá dài so với thân hình nhỏ bé nên hầu nhƣ sắp chấm đất. Nho y văn sĩ chú ý đến lão nhân có lẽ do tƣớng mạo khác thƣờng của lão ta : mắt sâu, má hóp lại thêm cái mũi khoằm xuống nhƣ mỏ diều hâu. Khiến chỉ cần nhìn thoáng qua cũng biết đó là một con ngƣời nham hiểm. Cả bốn ngƣời tuy mặt đều lộ vẻ tƣơi cƣời nhƣng có thể nhận ra đó là sự miễn cƣỡng, không sao che giấu đƣợc sự lo lắng và hoảng sợ trong lòng. Khi ngƣời ta biết đƣợc rằng mình sắp sửa lao vào sự sinh tử tồn vong, đều không khỏi có thái độ ấy, trong đó có một thiếu niên diện mạo rất anh tuấn mặt lại càng tái xanh vì sợ, toàn thân run lên. Biểu hiện của bốn ngƣời không qua đƣợc ánh mắt sắc bén của văn sĩ, từ bên trong lóe ra một tia dị sắc nhƣng thoáng qua rất nhanh rồi mới bắt đầu lên tiếng đáp : - Rất tốt! Chƣởng môn nhân của Ngũ đại môn phái hôm nay đã đến đây. Ba vị đã khiến cho Mai Sơn Dân này rất cao hứng. Tuy nhiên... Dừng lại một chút, đôi mắt của văn sĩ lại ánh lên sát cơ rất đáng sợ, nói tiếp : - Hai vị Chƣởng môn nhân các phái Côn Luân và Điểm Thƣơng là Lăng Không Bộ Hƣ Trác Đằng và Hồi Phong Kiếm Tạ Tinh đại hiệp sao còn chƣa đến? Phải chăng hai vị ấy khinh thị Mai mỗ? Đạo nhân mặt đỏ là ngƣời cầm đầu Ngũ đại tông phái, cũng là Chƣởng môn nhân Võ Đƣơng phái Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net
  5. MAI HƢƠNG KIẾM Cổ Long Xích Dƣơng đạo trƣởng nghe nói thế cƣời đáp : - Thần quân đã hẹn, chúng tôi đâu dám không đến, chỉ là... Lão nhân khô gầy lạnh giọng tiếp lời : - Chỉ là có kẻ so với Thần quân ngƣơi còn ghê gớm hơn, đã mang họ đi... Tới đây lão dừng lại, nhếch miệng cƣời khan đầy bí ẩn rồi mới thêm : - Nếu Thần quân ngƣơi gặp phải ngƣời đó. Lệ Ngạc đây sẽ là ngƣời cao hứng nhất! Mai Sơn Dân biến sắc hỏi : - Lão nói thế là có ý gì? Xích Dƣơng đạo trƣởng ngắt lời : - Xin Thần quân chớ giận. Hồi Phong Kiếm Tạ đại hiệp và Lăng Không Hƣ Bộ Trác đại hiệp chỉ mấy tháng trƣớc đã theo nhau quy tiên rồi, vì thế họ không giữ đƣợc lời ƣớc với Thần quân ba năm về trƣớc. Tuy vậy... Lão chỉ tay về phía thiếu anh tuấn tiếp : - Vị này là di côi của Hồi Phong Kiếm Tạ đại hiệp danh hiệu Lạc Anh Kiếm Tạ Trƣờng Khanh, hiện là Chƣởng môn nhân đệ thất đại của phái Điểm Thƣơng, hôm nay đến hội ƣớc thay cha. Mai Sơn Dân đánh mắt nhìn Lệ Ngạc, sau đó quay sang Tạ Trƣờng Khanh : - Tạ thế huynh anh tuấn phi phàm, quả là phúc dầy của lệnh tôn. Tạ thế huynh đến đây thay cha theo lời hẹn ƣớc, Mai mỗ rất khâm phục. Tuy nhiên, đây là việc của ngƣời trƣớc để tự chúng ta giải quyết với nhau là đƣợc. Tạ thế huynh nếu thấy không cần thiết thì không cần phải nhúng tay vào việc này. Câu này hợp với ý tƣởng của Tạ Trƣờng Khanh. Hắn biết rõ đây là cuộc đấu sinh tử, và đối phƣơng đã dám thách đấu với năm vị Chƣởng môn nhân Ngũ đại tông phái đƣơng thời, đƣơng nhiên công lực và võ học rất siêu phàm. Hơn nữa trên giang hồ không ai lạ gì danh hiệu Thất Diệu Thần Quân Mai Sơn Dân này. Thế nhƣng hiện giờ hắn là Chƣởng môn nhân của một trong ngũ đại phái, có nhiều chuyện phải gắng sức mà làm. Vì danh dự của phái Điểm Thƣơng cũng có và vì chức vị trên giang hồ cũng không phải là nhỏ. Bởi thế sau khi suy nghĩ một lần nữa. Tạ Trƣờng Khanh hết sức cố khống chế không để tình cảm biểu lộ ra mặt, ngẩng đầu nhìn thẳng vào đối phƣơng đáp : - Thần quân nói vậy rất đúng. Nhƣng đại trƣợng phu một lời đã xuất không nên thay đổi dù theo nổi hay không, việc đó xin không dám biết! Tiên phụ và Thần quân đã đính ƣớc, nay tại hạ tuân di lệnh thực hiện lời ƣớc đó. Cho nên dù thành bại, sinh tử thế nào đi nữa cũng không bận tâm. Thất Diệu Thần Quân Mai Sơn Dân gật gật đầu, lòng thầm thán phục hào khí của thiếu niên, cất tiếng : - Mọi ngƣời đều có chí riêng không nên gƣợng ép. Thế huynh đã quyết định nhƣ thế, Mai mỗ chỉ Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net
  6. MAI HƢƠNG KIẾM Cổ Long đành chấp nhận và bái phục. Nói xong, Mai Sơn Dân liền quay sang Xích Dƣơng đạo trƣởng : - Ba năm trƣớc, tuyệt đỉnh Thái Sơn. Ngũ đại tông phái các ngƣơi thách thức đồng đạo võ lâm đến để tranh đoạt danh hiệu Thiên Hạ Đệ Nhất Kiếm... Mai Sơn Dân chợt ngƣng lời, ngửa mặt lên trời cƣời một tràng dài. Tiếng cƣời dội vào vách đá, vang vang không dứt. Cƣời xong nói tiếp : - Thất Diệu Thần Quân ta đâu cần chấp nhặt hành động điên cuồng đó! Các ngƣơi thích việc ấy, cứ tự tiện xƣng là “Thiên hạ đệ nhất kiếm thuật” cũng chẳng sao. Thế nhƣng ta lại không ngờ rằng Chƣởng môn của năm phái tự xƣng là Ngũ đại tông phái liên thủ dùng hành vi ti tiện đả thƣơng bằng hữu của ta Đơn Kiếm Đoạn Hồn Ngũ Chiếu Vân bên thác nƣớc ở Thiên Tân... Đột nhiên Lệ Ngạc nhẩy tới trƣớc mặt Mai Sơn Dân hùng hổ nói : - Không cần nói nhiều! Ngô Chiếu Vân chết là tự gánh lấy hậu quả do mình gây ra còn trách ai đƣợc! Hôm nay bốn chúng ta vƣợt nghìn dậm đến đây chỉ với mục đích mở mang kiến thức trƣớc võ học của Thất Diệu Thần Quân ngƣơi vang danh thiên hạ xem thực hƣ nhƣ thế nào! Bây giờ từng ngƣời trong chúng ta lần lƣợt phụng bồi ngƣơi là đƣợc! Mai Sơn Dân cƣời nhạt đáp : - Chỉ sợ các ngƣơi không đủ tƣ cách lãnh hội Thất Nghệ của ta! Xích Dƣơng đạo trƣởng không chút phẫn nộ trƣớc sự khinh thị của đối phƣơng, vẫn cƣời thản nhiên : - Đƣơng nhiên! Thất Diệu Thần Quân về cả kiếm thuật, khinh công, chƣởng lực lẫn thi, thƣ, họa, sắc đều là bậc tuyệt luân trong thiên hạ. Còn chúng ta chỉ là kẻ vũ phu, đâu có thể sánh với Thần quân văn võ song toàn! Lệ Ngạc cƣớp lời : - Đặc biệt là khoản cuối cùng, chúng ta không sao bì kịp. Xích Dƣơng đạo trƣởng cƣời hô hố tán thƣởng : - Lệ đại hiệp nói cực phải! Thần quân phong lƣu đĩnh đạc, chúng ta chỉ là những kẻ hủ lậu làm sao sánh nổi? Hôm nay lão phu cùng vị Chƣởng môn phái Không Động là Kiếm Thần Lệ đại hiệp cùng Chƣởng môn nhân Nga Mi Khổ Am Thƣợng Nhân và Chƣởng môn nhân Điểm Thƣơng phái Lạc Anh Kiếm Tạ hiền điệt tới đây cùng ƣớc đấu lãnh giáo kiếm thuật và chƣởng lực của Thần quân. Nếu chúng ta may mắn mà thắng đƣợc Thần quân một trƣờng thì tiếp tục lãnh giáo bản lĩnh thứ ba là khinh công... riêng Tứ Diệu còn lại là thi, thƣ, họa, sắc thì không dám! Mai Sơn Dân cƣời nhạt đáp : - Nếu vậy thì rất tốt! Đầu tiên Mai mỗ xin lãnh giáo vị tự xƣng là “Thiên hạ đệ nhất kiếm thuật” Lệ đại hiệp xem kiếm pháp thần thông thế nào mà dám ngông cuồng đến thế... Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net
  7. MAI HƢƠNG KIẾM Cổ Long Nhếch môi cƣời nhạt, Thất Diệu Thần Quân Mai Sơn Dân lại nói tiếp : - Sau đó nếu các vị có võ công xuất quần bạt chúng nhƣ thế nào, Mai mỗ cũng xin bồi tiếp không đến nỗi nào làm các vị thất vọng. Dù sao hôm nay ai đã đến đây, nếu không thắng đƣợc Mai mỗ thì xin đừng nghĩ đến việc sống sót mà trở về! Ngƣợc lại Mai mỗ bại dƣới tay các vị cũng táng mạng ở đây! Nhƣ vậy Mai mỗ đã trình bày rõ, các vị chẳng cần thuyết giáo về đạo nghĩa giang hồ làm gì! Cứ việc đối phó với Mai mỗ y nhƣ trƣớc đây đối phó với Ngô Chiếu Vân cũng đƣợc! Bây giờ đã hoàng hôn. Hôm nay trăng không có, nhƣng mặt đất vẫn sáng vì khắp nơi rực lên màu tuyết trắng ngời. Thêm nữa năm ngƣời có mặt tại đây đều có nội công thâm hậu nên nhìn mọi vật vẫn còn rõ nhƣ ban ngày. Mai Sơn Dân mục quang nhƣ ánh chớp quét nhìn đối phƣơng, chợt nhận ra tuy mỗi ngƣời bên phía đối phƣơng thần sắc khác nhau nhƣng hình nhƣ đã bàn bạc có kế hoạch từ trƣớc nên vẫn giữ đƣợc vẻ kiên định. Phát hiện đó làm Thất Diệu Thần Quân Mai Sơn Dân động tâm, tuy vậy vẫn trấn tĩnh nghĩ thầm : - “Cho dù chúng giở mƣu ma chƣớc quỷ gì, chẳng lẽ ta không ứng phó đƣợc? Huống chi chúng lẽ ra phải có đủ năm ngƣời, bây giờ chỉ có ba với một thằng nhỏ miệng còn hôi sữa?” Kiếm Thần Lệ Ngạc “hừ” một tiếng : - Các hạ nói thế, chính hợp ý mỗ. Không cần nhiều lời, bắt đầu động thủ ngay đi. Dứt lời rút phắt trƣờng kiếm múa nhanh một vòng nhƣ ánh chớp, phát ra muôn ngàn ánh sáng tỏa ra chung quanh. Bấy giờ chợt thấy Khổ Am Thƣợng Nhân từ đầu không nói câu gì, lúc này mới lên tiếng : - Thần quân vừa nói rất hay. Hôm nay ƣớc hẹn ở đây nên xem là trƣờng sinh tử chiến. Bọn bần đạo ở đây tuy chƣa phải là Thái Sơn Bắc Đẩu, nhƣng động thủ với chúng ta không đến nỗi mất thanh danh. Bởi thế nên có quy định rõ ràng... Thất Diệu Thần Quân hỏi : - Thƣợng nhân có cao kiến gì? Khổ Am Thƣợng Nhân đáp : - Theo bần tăng, trận thứ nhất nên tỉ kiếm, nhƣng không cần động thủ quá chiêu... Rồi chỉ tay trƣớc mặt nói tiếp : - Chúng ta hãy vẽ một vòng tròn. Bần tăng sẽ cùng Xích Dƣơng đạo trƣởng, Lệ đại hiệp và Tạ thiếu thí chủ thì mỗi ngƣời đứng một phƣợng vị trên vòng tròn. Thần quân đứng giữa vòng tròn đó, nếu trong thời hạn nửa canh giờ có thể thoát ra đƣợc khỏi vòng kiếm trận đó, coi nhƣ chúng ta thua! Mai Sơn Dân suy nghĩ rất nhanh rồi gật đầu : - Rất tốt! Mai mỗ chấp nhận! Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net
  8. MAI HƢƠNG KIẾM Cổ Long Khổ Am Thƣợng Nhân tiếp : - Đã vậy Thần quân vui lòng vẽ vòng tròn đi! Mai Sơn Dân với tay bẻ một cành mai đang nở rộ tới hai, ba chục đóa cầm trên tay, vận nội công vào đó làm cành mai rụng hết hoa, cƣời nói : - Không ngờ hôm nay ta đang tâm vùi dập những cánh hoa này... Dứt lời dùng tay áo phất nhẹ, những bông hoa bị hút lên tay áo rồi thứ tự rơi xuống thành một vòng tròn trên mặt tuyết! Thủ thuật trông quá ngoạn mục! Khổ Am Thƣợng Nhân gật đầu thán phục, không phải chỉ vì phƣơng pháp vẽ vòng siêu việt đó mà còn vì vòng tròn do những cánh hoa tạo nên rất nhỏ. Hiển nhiên vòng tròn càng nhỏ thì ngƣời bị khống chế bên trong càng khó xông ra. Trƣớc cuộc đấu sinh tử, đối phƣơng tự tƣớc đi lợi thế của mình nhƣ thế, chỉ là kẻ mất trí coi thƣờng mạng sống của mình hoặc là ngƣời quá tự tin vào bản lĩnh của mình mà thôi, việc đó sao không làm cho bọn Xích Dƣơng đạo trƣởng kinh sợ? Thất Diệu Thần Quân đứng giữa vòng, xẵng giọng : - Xin các vị động thủ để Mai mỗ lãnh giáo cái gọi là “Đệ nhất kiếm thuật”! Kiếm thần Lệ Ngạc là ngƣời đầu tiên xuất trƣờng kiếm chiếm vị trí phía nam vòng tròn. Xích Dƣơng đạo trƣởng, Khổ Am Thƣợng Nhân Và tạ Trƣờng Khanh cùng xuất kiếm chiếm ba vị trí còn lại. Xích Dƣơng đạo trƣởng lên tiếng : - Trận này là tỉ kiếm, vậy xin Thần quân hãy lƣợng kiếm! Thất Diệu Thần Quân khẽ giƣơng cành mai đã rụng hết hoa, cƣời đáp : - Mƣời năm gần đây, Mai mỗ không dùng đến binh khí. Nhƣng hôm nay động thủ với các vị đều là cao thủ đỉnh danh trên võ lâm, nên Mai mỗ đành phải dùng cành mai này để thỉnh giáo cao chiêu. Các vị cứ động thủ! Nghe câu nói này, tất cả đối phƣơng đều biến sắc. Thất Diệu Thần Quân ngửa mặt cƣời to : - Các vị chớ xem thƣờng cành mai này. Nó ở trong tay Mai mỗ sẽ không kém gì đao kiếm. Xích Dƣơng đạo trƣởng thay lời cho cả bọn : - Thần quân đã nói thế, chúng ta đành thất lễ vậy! Lập tức bốn thanh kiếm vạch những đƣờng sáng chói tạo thành một màn kiếm ảnh dày đặc chung quanh Thất Diệu Thần Quân. Mai Sơn Dân nhận thấy thế kiếm rất ngụy dị, không phải là một thế kiếm nào của bất cứ một phái nào trong Võ Đang, Nga Mi, Điểm Thƣơng hoặc Không Động. Kiếm ảnh liên miên bất tận, dầy đặc Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net
  9. MAI HƢƠNG KIẾM Cổ Long nhƣ bức tƣờng thép, có thể nói nhƣ mƣa rơi không lọt. Hiển nhiên mọi ngƣời đã xác định từ đầu đây là cuộc chiến sinh tử, nên không hạn chế việc lấy mạng đối phƣơng. Vòng tròn chỉ chừng một trƣợng, chỉ cần hai thanh kiếm ở hai phía đối diện là có thể chạm nhau. Mai Sơn Dân đứng giữa phải có thân pháp thật vô cùng kỳ diệu mới tránh khỏi thụ thƣơng. Mai Sơn Dân vừa thi triển khinh công tránh chiêu vừa nghĩ thầm : - “Chẳng trách gì chúng nêu ra phƣơng sách này, nguyên là đã có chủ tâm từ trƣớc, dùng kiếm thuật kỳ dị không thuộc phái nào. Chắc trong vòng ba năm trở lại đây, chúng đã nghĩ ra với chỉ ý đồ sử dụng trong cuộc chiến sinh tử hôm nay... cứ tƣởng chúng dùng kiếm thuật bổn môn, cho dù bốn kiếm hợp lực cũng không dễ đối phó”. Mai Sơn Dân bỗng thấy hối hận. Nếu mang theo Mai Hƣơng Kiếm, dùng nó thi triển “Cù Chi kiếm thức” để trực tiếp nghênh chiêu phá vỡ kiếm trận đối phƣơng. Nhƣng bây giờ chỉ có một cành mai không thể đánh bạt trƣờng kiếm của bốn ngƣời đều là loại danh kiếm. Nhƣ vậy thoát ra ngoài kiếm trận thật không dễ chút nào. Đang chú tâm quan sát kiếm trận. Mai Sơn Dân chợt nghe tiếng kiếm chạm nhau... Nguyên kiếm trận này do Khổ Am Thƣợng Nhân, Xích Dƣơng đạo trƣởng, Kiếm thần Lệ Ngạc và Hồi Phong Kiếm Tạ Tinh nghĩ ra để đối phó với Thất Diệu Thần Quân mà họ biết trƣớc sẽ vô cùng ác liệt. Thất Diệu Thần Quân Mai Sơn Dân vốn đƣợc truyền danh trên võ lâm là ngƣời tâm độc thủ lạt, chế ngƣời đoạt mệnh, lại có võ công cao tuyệt. Hành khứ giang hồ đã lâu nhƣng chƣa ai đấu qua nhân vật này quá hai mƣơi chiêu. Bởi vậy bốn ngƣời đã chuẩn bị kiếm trận để đối phó với cuộc chiến và với bốn nhân vật Chƣởng môn phái liên thủ, đồng thời đƣợc chuẩn bị công phu, kiếm trận nhất định sẽ là một kiệt tác của bốn ngƣời. Tiếc rằng nay Hồi Phong Kiếm Tạ Tinh đã chết, ngƣời đƣợc bổ sung là tạ Trƣờng Khanh công lực chƣa đủ, lại mới tập luyện trong vòng vài tháng nên chƣa thể tinh thông, đƣơng nhiên không thể phối hợp đƣợc một cách thành thục với ba ngƣời kia nên mới để kiếm chạm vào kiếm ngƣời khác, bày ra sơ hở của kiếm trận. Thất Diệu Thần Quân là ngƣời lịch lãm, phản ứng rất nhanh, chỉ cần nghe có tiếng kiếm chạm nhau là biết ngay kiếm trận có chỗ sơ hở. Lập tức dùng cành mai vốn đã đƣợc truyền nội lực nên không kém gì đao kiếm thật, thọc vào nơi vừa phát ra tiếng kiếm chạm nhau, đồng thời tả chƣởng đánh ngƣợc lên, chƣởng phong nhƣ dao nhắm chuẩn xác hai đạo kiếm quang. Lạc Anh Kiếm Tạ Trƣờng Khanh cảm thấy cổ tay chấn động, một cổ kình lực quái dị khiến hắn chững ngƣời, toàn thân run lên, kiếm trong tay dừng lại. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net
  10. MAI HƢƠNG KIẾM Cổ Long Kiếm trận vốn vô cùng nghiêm mật, nhƣng nay một ngƣời dợt dừng tay, tức là đã tự phá vỡ kiếm trận. Đâu dễ gì phối hợp lại nhƣ trƣớc đƣợc nữa! Thất Diệu Thần Quân không bỏ lỡ thời cơ tiếp tục phát chƣởng,đồng thời cành mai liên tiếp điểm ra, tạo thành những đốm sáng tựa nhƣ cành mai phát xạ bốn phía mang một kình lực mãnh liệt công phá kiếm trận... Kiếm thần Lệ Ngạc thấy tình hình bất lợi nên thâu kiếm thoát khỏi chiêu thức liên miên của kiếm trận. Vung kiếm chém xả vào vai trái đối phƣơng với một tuyệt chiêu của lão “Trƣờng Hồng Kình Thiên”. Thất Diệu Thần Quân Mai Sơn Dân thấy ánh kiếm lóe lên nhƣ đạo cầu vồng. Lập tức triển khai bộ pháp tránh hiểm chiêu và cành mai thì vừa khéo điểm vào thân kiếm của Tạ Trƣờng Khanh. Tạ Trƣờng Khanh chƣa kịp định thần lại bị cành mai điểm tới, cố giữ cho thanh kiếm không bật khỏi tay nhƣng vì thế mà ngƣời không trụ vững phải lùi lại. Nói thì chậm nhƣng diễn biến lúc đó xảy ra rất nhanh. Khổ Am Thƣợng Nhân và Xích Dƣơng đạo trƣởng thấy kiếm trận tan vỡ, mỗi ngƣời vội vàng nhằm Thất Diệu Thần Quân đâm vào một kiếm. Kiếm Thần Lệ Ngạc một chiêu thất thủ vội thu kiếm về quát to một tiếng, phát liền ba kiếm đâm vào các trọng huyệt của đối phƣơng. Thất Diệu Thần Quân vận công thêm vào cành mai điểm vào lƣỡi kiếm của Khổ Am Thƣợng Nhân, là ngƣời đâm kiếm trƣớc tiên khiến thanh kiếm lạng sang bên. Thừa thế nhún mình nhảy vọt ra ngoài. Cả bốn ngƣời đối phƣơng liến thu kiếm về mặt đỏ bừng Khổ Am Thƣợng Nhân bƣớc lên ngƣợng nghịu nói : - Thân pháp Thần quân quả nhiên siêu phàm. Trận tỉ kiếm này đƣơng nhiên chúng ta bại trận! Thất Diệu Thần Quân vội đáp : - Nếu vậy trận thức thứ hai thế nào xin Thƣợng nhân cho biết... Khổ Am Thƣợng Nhân nói : - Trận này do lão nạp và Thần quân tỉ thí chƣởng lực. Lão cúi xuống định lấy lên một đóa mai hoa do Thất Diệu Thần Quân vứt xuống vẽ vòng cho cuộc đấu vừa qua, chợt phát hiện những bông hoa đều cắm ngập xuống, chỉ xòe cánh lên. Kinh dị nghĩ thầm : - “A! Thất Diệu Thần Quân thật là võ lâm quái kiệt, chỉ rắc nhẹ nhánh cây mà hoa rắc đều tăm tắp, chỉ có những ngƣời công lực thƣợng thừa mới cùng một lúc vận công vào bấy nhiêu cánh hoa mảnh dẻ đó... Xem hắn niên kỷ chƣa lớn lắm mà có công lực thâm hậu nhƣ thế. Nếu hôm nay chúng ta không chuẩn bị kế hoạch từ trƣớc, tất Chƣởng môn nhân của Ngũ đại tông phái đều phải táng thân ở Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net
  11. MAI HƢƠNG KIẾM Cổ Long Hoa Sơn này!” Tuy nghĩ thế, nhƣng lão vẫn điềm nhiên nhặt lên một cánh hoa mai và nhìn Thất Diệu Thần Quân : - Công lực của Thần quân quả thật là lần đầu lão nạp đƣợc thấy, bây giờ xin đƣợc đề xuất phƣơng pháp đấu chƣởng lực... Lão kẹp cánh hoa trong tay tiếp : - Đƣợc thử chƣởng lực với võ lâm đệ nhất cao thủ trong khung cảnh thần tiên này, lão nạp chợt sinh nhã hứng, muốn dùng bông hoa thử chƣởng với Thần quân. Thất Diệu Thần Quân nhƣớng mày hỏi : - Thƣợng nhân nói kỹ hơn... Khổ Am Thƣợng Nhân đặt bông hoa vào lòng bàn tay phải rồi từ từ vƣơn bàn tay xòe rộng tới trƣớc lật nghiêng lại nhƣng bông hoa vẫn không rơi xuống, cƣời : - Thần quân cũng để một bông hoa trong chƣởng tâm nhƣ thế này. Chúng ta đấu chƣởng sao cho bông hoa trong chƣởng tâm không rơi, cũng không bị nhầu nát. Nếu trận này lão nạp thua thì cả bốn chúng ta đều phủ đầu tuân theo Thần quân quyết định. Không biết Thần quân có tán thành cách đó? Thất Diệu Thần Quân cƣời to đáp : - Thƣợng nhân quả thật là ngƣời có nhã hứng! Nghĩ ra cách đấu chƣởng tuyệt diệu nhƣ thế ai chẳng tán đồng? Hiển nhiên tại hạ có lý đâu lại phản đối? Nói xong cúi mình nhặt lên một bông hoa đặt vào lòng bàn tay duỗi ra trƣớc đối diện với Khổ Am Thƣợng Nhân và nói thêm : - Trận này xin Lạc Kiếm Anh Tạ thế huynh làm nhân chứng. Nếu một canh giờ không phân thắng phụ thì tính tại hạ thua cuộc. Tạ Trƣờng Khanh nghe nói bụng cả mừng, liền bƣớc sang một bên, còn Xích Dƣơng đạo trƣởng và Kiếm thần Lệ Ngạc vẫn đứng sau lƣng Khổ Am Thƣợng Nhân. Thất Diệu Thần Quân chẳng để tâm nhiều, bƣớc lê hai bƣớc, khuỷu tay hơi chùng, lòng bàn tay phải hƣớng ra phía trƣớc. Khổ Am Thƣợng Nhân cũng bƣớc tới một bƣớc, động tác hoàn toàn nhƣ đối phƣơng, hai bông hoa giữa hai chƣởng tâm chạm vào nhau, nhƣng vừa mới tiếp xúc đã dính chặt lại. Tuy cảm nhận ngay luồng chƣởng lực âm nhu cực mạnh từ phía đối phƣơng đẩy vào cơ thể, nhƣng Thất Diệu Thần Quân nghĩ thầm : - “Khổ Am Thƣợng Nhân quả là tự chui vào huyệt! Chỉ không tới nửa canh giờ tất hắn sẽ thụ thƣơng bởi chƣởng lực “Ám Ảnh Phù Hƣơng”... không ngờ hắn lại nghĩ ra cách này...” Nhƣng vừa nghĩ tới đó, Thất Diệu Thần Quân bỗng cảm thấy luồng áp lực vào chƣởng tâm mình đột ngột tăng lên uy mãnh lạ thƣờng. Hiểu rằng vừa rồi mình đã quá khinh địch. Lúc này bàn tay đã hơi tê, suýt nữa lạc bại. Thất Diệu Thần Quân vội trấn định lại, dồn toàn thần Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net
  12. MAI HƢƠNG KIẾM Cổ Long ngƣng chú vận hết công lực ngƣng tụ vào chƣởng tâm. Yếu tố này nảy sinh ngoài dự tính của Thất Diệu Thần Quân vì một lý do đơn giản. Chƣởng lực Khổ Am Thƣợng Nhân kém hơn của đối phƣơng, nhƣng bốn vị Chƣởng môn nhân đã có ngụy kế từ trƣớc nên để cho Khổ Am Thƣợng Nhân đề xuất phƣơng án đấu chƣởng này. Trong bốn ngƣời tại đấu trƣờng, Kiếm Thần Lệ Ngạc không những kiếm thuật cao tuyệt mà chƣởng lực cũng thâm hậu nhất. Hơn nữa lão còn luyện đƣợc thuật “Tá lực đả lực” mà từ lâu thất truyền trên võ lâm. Lúc này Lệ Ngạc đứng giữa Khổ Am Thƣợng Nhân và Xích Dƣơng đạo trƣởng, tả chƣởng ấn chặt vào Xích Dƣơng đạo trƣởng còn lòng bàn tay phải ấn vào hậu tâm của Khổ Am Thƣợng Nhân lấy công lực của mình và Xích Dƣơng đạo trƣởng dẫn vào cơ thể của Khổ Am Thƣợng Nhân khiến kình lực đẩy vào đối phƣơng đột ngột tăng lên gấp ba lần! Nhƣ vậy Thất Diệu Thần Quân phải đấu nội lực với cả ba đại cao thủ, bởi vậy mặc dù công lực đã đạt cảnh giới thƣợng thừa nhƣng lại phải đối phó một cách hết sức vất vả. Mãi đến lúc này Thất Diệu Thần Quân mới phát hiện ra mình bị lừa thì đã muộn, bởi vì nội gia cao thủ khi đã đấu nội lực buộc phải ngƣng thần tận lực. Chỉ cần sơ xuất hoặc phân tâm một chút là nội phủ bị trọng thƣơng ngay. Ƣớc qua thời gian một tuần trà, cả bốn ngƣời đều dốc hết nội lực quyết đấu, bởi thế trên trán mọi ngƣời đều ƣớt đẫm mồ hôi, không ai dám phân thần, toàn bộ công lực dồn vào chƣởng tâm, còn các bộ phận khác của cơ thể nhƣ không còn là của mình nữa. Vào thời điểm nhƣ vậy, chỉ cần một ngƣời lực khí bình thƣờng cũng có thể làm họ ngã và lập tức bị thụ thƣơng bởi chƣởng lực của đối phƣơng. Nội lực làm tuyết tan ra dƣới chân họ từ từ chảy qua làm ƣớt giày của Tạ Trƣờng Khanh đứng bên cạnh. Tuy vậy Tạ Trƣờng Khanh vẫn không cảm thấy điều đó. Hắn bị hút chặt vào cuộc đấu chƣởng đáng sợ kia, trong đầu băn khoăn tự hỏi : - “Ta phải làm gì đây? Phải làm gì bây giờ?” Tạ Trƣờng Khanh quan sát cuộc diện trận đấu và dần đi đến quyết định. Bấy giờ Thất Diệu Thần Quân đã qua cơn đột biến lấy lại thế cân bằng và dần dần thắng thế, chƣởng tâm của Khổ Am Thƣợng Nhân đã hơi run. Nên biết Khổ Am Thƣợng Nhân đã ở vào tuổi cổ lai hy, tuy nội lực thâm hậu nhƣng tuế nguyệt không cho phép giữ đƣợc dẻo dai nữa, trong cơ thể không tự sinh nội lực nhƣ lúc trẻ tuổi. Kiếm Thần Lệ Ngạc dùng thủ pháp “Tá lực đả lực” truyền nội lực của mình và Xích Dƣơng đạo trƣởng vào cơ thể Khổ Am Thƣợng Nhân nhƣng vì đó là ngoại lực nên đƣơng nhiên cơ thể không thích ứng ngay đƣợc, rất dễ xảy ra phản ứng. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net
  13. MAI HƢƠNG KIẾM Cổ Long Lạc Anh Kiếm Tạ Trƣờng Khanh cũng nhận rõ điều này và thấy bại cục của ba vị Chƣởng môn không còn xa nữa, liền nghĩ bụng : - “Đây là cuộc đấu sinh tử, là tính mạng của cả bốn ngƣời. Ta không thể chết! Cần phải hành động! Tuy nhiên nhƣ thế là không quang minh chính đại, nhƣng ai cũng có chút từ tâm? Lúc này trong khu vực đấu trƣờng không còn ai khác, hành động của ta đâu truyền ra giang hồ? Cơ hội này thật chỉ có một lần!” Thế rồi hắn từ từ bƣớc tới chọn vị trí thuận lợi nhất, khuôn mặt anh tuấn chợt trở nên độc ác và đầy sát cơ. Hắn nhìn lại chiếc trán rộng, khuôn mặt hơi gầy của Thất Diệu Thần Quân có vẻ gì thoát tục, và đôi mắt phát thần quang không rời đối thủ... Tạ Trƣờng Khanh hơi do dự một chút rồi nghiến răng, song thủ cùng giƣơng lên điểm liên tiếp vào hai tử huyệt Kiên Tĩnh và Thƣơng Hải của Thất Diệu Thần Quân bằng tuyệt học “Thất Tuyệt thủ pháp” của phái Điểm Thƣơng. Thất Diệu Thần Quân tập trung hết thần lực đấu chƣởng, hoàn toàn không để ý đến diễn biến bên ngoài. Đột nhiên cảm thấy tê dại, tay nhũn ra, sau đó một luồng kình lực uy mãnh truyền nhập vào thân thể. Cảm giác cuối cùng mà Thất Diệu Thần Quân còn cảm thụ đƣợc là khuôn mặt tuấn tú nhƣng độc ác của một thiếu niên thoáng qua trƣớc mặt mình rồi hoàn toàn chìm vào cõi vô thức. Rừng mai vẫn tỏa hƣơng ngào ngạt, mặt đất vẫn phủ đầy tuyết trắng... Ngũ Hoa Sơn trở lại sự yên tĩnh nhƣ chƣa hề phát sinh chuyện gì. Xích Dƣơng đạo trƣởng, Khổ Am Thƣợng Nhân, Kiếm Thần Lệ Ngạc và Lạc Anh Kiếm Tạ Trƣờng Khanh tuy thắng trận trở về nhƣng lòng đầy u ám. Từ cốc khẩu chợt hiện ra một thiếu niên hóa tử với chiếc áo kết trăm mảnh vá, đang đi tới rất nhanh bên thân thể bất động của Thất Diệu Thần Quân nằm trên mặt tuyết, cúi xuống sờ mũi sau đó sờ ngực nạn nhân rồi đứng lên thở dài. Thiếu niên hóa tử đứng một lúc định ôm thi thể Thất Diệu Thần Quân lên nhƣng chợt dừng lại lẩm bẩm : - Cứ để ông ta nằm lại ở đây thì hơn, tuyết sẽ phủ lên thành một nấm mồ. Ông ta sẽ đƣợc ngắm nhìn phong cảnh kỳ thú ở đây, làm bạn của rừng mai, nhƣ thế là trời đất đã không phụ ông ấy! Nói rồi từ từ ngẩng mặt lên, bỗng trông thấy chiếc vỏ kiếm của Kiếm Thần Lệ Ngạc vẫn còn nằm trên phiến đá cách chừng ba trƣợng, trong đầu chợt nảy ra một ý liền chạy lại nhặt chiếc vỏ kiếm lên rồi mới băng mình khỏi khu rừng. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net
  14. MAI HƢƠNG KIẾM Cổ Long Cổ Long MAI HƢƠNG KIẾM Hồi 2 Thiếu niên lâm ngịch cảnh Tân gia thôn là một thôn nhỏ ở phía bắc Côn Minh giáp với triền núi Ngũ Hoa Sơn, dân trong thôn có mƣời ngƣời thì hết chín là mang họ Tân, bởi thế mới có tên là Tân gia thôn. Tuy chỉ là thôn nhỏ nhƣng Tân gia thôn rất nổi danh suốt một vùng Vân Quí. Nguyên nhân là mƣời mấy năm gần đây ở Tân gia thôn có hai nhân vật rất khác thƣờng, một nam một nữ. Họ là đôi phu thê, từ nhỏ vốn sinh trƣởng ở Tân gia thôn, hơn nữa còn là anh em cô cậu. Nam tên là Tân Bằng Cửu, còn nữ là Tân Nghi, hai ngƣời từ nhỏ là thanh mai trúc mã, tình cảm cùng tháng năm trở nên thắm thiết, cho đến khi trƣởng thành thì hai ngƣời đã ngầm đính ƣớc, thế nhƣng thời bấy giờ lễ giáo rất nghiêm, mà họ lại là huynh muội cô cửu, thì tuyệt không đƣợc phép lấy nhau, không những bị phụ mẫu hai bên phản đối mà ngay cả các cƣ dân khác trong thôn cũng ra sức công kích, cho rằng việc đó là đại nghịch vô đạo. Thế nhƣng tình yêu của hai ngƣời đã quá nồng đậm, không vì bất cứ áp lực nào bên ngoài mà chịu thay đổi. Thế rồi mùa xuân năm ấy cả hai ngƣời cùng thất tích. Không ai biết họ đi đâu. Hơn mƣời năm sau, khi mọi ngƣời ở Tân gia thôn đã quên bẵng chuyện ngày xƣa thì Tân Bằng Cửu và Tân Nghi đột nhiên trở lại dắt theo một hài tử chừng bảy tám tuổi. Nam hài nhi đó là nhi tử của họ, tên là Tân Tiệp. Bấy giờ cha mẹ của hai phu thê đều đã theo nhau từ giã cõi thế còn những ngƣời khác coi chuyện trƣớc đây là chuyện đã rồi. Thêm vào đó sau chuyện hồi hƣơng, Tân Bằng Cửu tỏ ra rất hào phóng. Phàm là ngƣời quen biết hay không đều có sẵn quà biếu mang tới tận nhà. Ngƣời ở Tân gia thôn xƣa nay vốn chắt bóp keo kiệt, đã thấy ai hào phóng nhƣ thế? Vì thế không còn ai đàm tiếu gì về chuyện ngày xƣa nữa, ngƣợc lại Tân Bằng Cửu rất đƣợc dân thôn trọng vọng. Quanh khu cực Côn Minh đa phần dân chúng theo nghề điêu khắc và chế đúc đồng khí, Tân gia thôn cũng không ngoại lệ. Tân Bằng Cửu và Tân Nghi trƣớc đây là thợ khéo, sau khi hồi hƣơng, những sản phẩm của họ lại càng xuất thần nhập hóa. Cần biết trong nghề điêu khắc, ngoài đôi tay khéo léo và trí tƣởng tƣợng phong phú ra, cần phải có nội lực để nét khắc dứt khoát và chính xác mới làm ra những sản phẩm sống động nhƣ thật. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net
  15. MAI HƢƠNG KIẾM Cổ Long Sau khi trở về, vào những lúc nhàn hạ, phu thê Tân Bằng Cửu thƣờng tạo ra những pho tƣợng nhỏ để tiêu khiển, đôi khi đem tặng cho ngƣời khác. Dân thôn thấy những vật phẩm do họ làm ra, ai cũng hết sức thán phục tài nghệ của họ. Có lẽ xƣa nay ở Tân gia thôn chƣa từng có ngƣời nào điệu nghệ nhƣ thế. Trong thôn có vài ngƣời hám lợi lén đem những vật phẩm đƣợc tặng ra thành phố bán, không ngờ kiếm đƣợc rất nhiều tiền, thậm chí chỉ một pho tƣợng nhỏ còn cao giá hơn những vật phẩm to lớn mà họ cất công làm cả tháng trời... Quả là chuyện bất khả tƣ nghị! Những ngƣời này thấy béo bở lại đến nài nỉ xin thêm tặng vật. Vì chẳng tốn bao nhiêu công sức làm ra những vật nhỏ nên phu thê Tân Bằng Cửu ít khi làm họ thất vọng, vì thế nên những vật phẩm do họ làm ra đƣợc bán trong thành phố ngày một nhiều. Chƣa đầy một năm, quanh khu vực Côn Minh đều biết ở Tân gia thôn có một vị “Thần Điêu”. Khá nhiều thƣơng nhân thấy món lợi không dễ gặp liền tìm đến Tân gia thôn cầu kiến phu thê Tân Bằng Cửu. Lúc đầu họ không thấy đó là điêu, nhƣng sau khi nghe rằng mình đƣợc xƣng là “Thần điêu”, cả hai vợ chồng đều biến sắc. Dù thế nào cũng không để ngƣời ta gọi mình bằng danh hiệu đó. Nhƣng trong thiên hạ, việc xảy ra mấy khi chiều ý ngƣời ta? Ai không muốn nổi danh thì danh tiếng lại nổi nhƣ cồn, trái lại những ai muốn nổi danh thì càng ít ngƣời biết đến. Bởi thế danh hiệu “Thần điêu” chẳng những không mai một mà ngày càng đƣợc lan truyền. Kể từ ngày phu thê Tân bằng Cửu trở về thấm thoắt đã bốn năm dƣ. Trong thời gian đó, ngoài việc nổi danh trái với ý muốn của họ, cuộc sống gia đình đều bình yên vô sự. Tân Tiệp bây giờ đã mƣời hai tuổi, thông minh lanh lợi lạ thƣờng, thân thể so với bọn trẻ cùng lứa cũng cƣờng tráng hơn nhiều. Những nếp nhăn ƣu tƣ của phu thê Tân Bằng Cửu dần dần tiêu mất. Một mùa xuân nữa lại đến với Tân gia thôn. Hôm ấy trong tiểu viện của mình, Tân Bằng Cửu tổ chức ba bàn tiệc mời các phụ lão và ngƣời quen biết trong thôn đến uống rƣợu thƣởng mai. Tân Nghi vốn xƣa nay thông thạo nghề nấu nƣớng, nên bốn năm vừa rồi đã trở thành một đầu bếp lão luyện, cất rƣợu cực ngon, đƣợc thực khách hết lời tán thƣởng. Sau khi khách nhân về hết, phu thê Tân Bằng Cửu gọi nhi tử cùng ngồi vào bàn vừa ăn uống vừa chuyện vãn. Chẳng bao lâu trống điểm canh đầu. Tân Bằng Cửu chợt bƣng chén rƣợu lên, thở dài nhìn thê tử nói : - Mấy năm nay nàng thật khổ... đến nay tính là năm năm rồi... chỉ cần hết ngày hôm nay nữa, chúng ta sẽ không còn lo nơm nớp ngày đêm... Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net
  16. MAI HƢƠNG KIẾM Cổ Long Tân Nghi cƣời đáp : - Nếu việc qua đi bình an, sau này chúng ta sẽ không bao giờ còn dấn thân vào chốn giang hồ nữa, ở đây làm một ngƣời lƣơng dân an phận thủ thƣờng... Thiếp đã chán ngấy việc cầm dao động kiếm! Tân Bằng Cửu cƣời nói : - Thật tình mấy năm nay ta rất lo lắng. Hai tên ma đầu đó quả là lợi hại khó mà đối phó. May mà... Tân Nghi lộ vẻ ƣu tƣ : - Không biết sau hôm nay. Chúng có chịu bỏ qua không? Tân Bằng Cửu cƣời hô hố nói : - Không sao đâu! Hải Thiên song sát tuy tâm độc thủ lạt nhƣng đã nói là làm, khí chúng ta ra kỳ hạn năm năm, sau thời hạn đó dù chúng ta có đối mặt, chúng cũng không đụng đến một sợi lông đâu! Tân Bằng Cửu vừa dứt tiếng, đột nhiên nghe truyền lại một tiếng cƣời lạnh lùng, tiếp đó là giọng nói rất nhỏ : - Tân lão lục thật là tri kỷ của chúng ta! Với lời tán dƣơng đó của ngƣơi, tiêu lão đại ta sẽ để ngƣơi đƣợc chết thanh thản! Phu thê Tân Bằng Cửu mặt xám ngoét chẳng khác gì thấy quỷ vào nhà, đồng thời đứng bật dậy. Đêm lạnh nhƣ nƣớc, xung quanh vẫn không thấy nhân ảnh nào... Tân Bằng Cửu cố ghìm cơn sợ nói to : - Đại ca, nhị ca đã tới đây sao không vào tệ cƣ? Trong đêm tối lại vang lên tiếng cƣời lạnh lùng : - Ngƣơi còn muốn ta phí sức động thủ nữa sao? Hạn trong thời gian tuần trà, nếu vợ chồng cha con ngƣơi cả ba không chịu tự quyết thì sẽ chết rất thảm! Tân Bằng Cửu mặt không còn chút huyết sắc nói : - Phu thê chúng tôi biết mình có lỗi với đại ca và nhị ca nên tự nguyện chịu tội chết. Nhƣng mong đại ca nhị ca niệm tình tha mạng cho hài tử còn nhỏ dại. Tiếng ngƣời trong bóng tối lại vang lên : - Ta vừa nói ngƣơi là ngƣời tri kỷ, vậy sao còn nói ra câu đó? Chẳng lẽ ngƣơi còn chƣa biết tính khí của huynh đệ ta xƣa nay giết ngƣời không lƣu hậu hoạn? Tân Nghi nghe câu đó mặt xám ngoét, tức giận thét lên : - Lũ tàn phế các ngƣơi đừng hãm ngƣời ta vào chốn đƣờng cùng! Chẳng lẽ chúng ta đây ngay cả chuyện không muốn mình làm kẻ cƣờng đạo nữa cũng không đƣợc? Hãy biết rằng chúng ta là Điền Quế song điêu chẳng dễ bị ngƣời khi hiếp! Tân đại nƣơng ta muốn xem các ngƣơi có bản lĩnh thần kinh quỷ khốc thế nào! Ngay lúc ấy trƣớc viện hiện ra hai nhân ảnh. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net
  17. MAI HƢƠNG KIẾM Cổ Long Một ngƣời tuy đầy đủ cả tứ chi, nhƣng mặt phẳng lỳ nhƣ tấm phản, không tai không mũi, ngay cả lông mi cũng không có, chỉ hai mắt ẩn sâu trong hố mắt phát ra những ánh sáng xanh đến rợn ngƣời. Ngƣời kia lại càng kỳ quái hơn, đầu và thân đều rất lớn, trái lại hai chân tay vừa nhỏ, vừa ngắn chỉ bằng chân tay của đứa trẻ chỉ sáu bảy tuổi. Hai ngƣời đều vận y phục màu xám nên trong đêm tối chẳng khác nào ma quỷ hiện hình. Hai quái nhân này là huynh đệ song sinh tự hiệu Thiên Tàn Tiêu Hóa và Thiên Phế Tiêu Hao, giang hồ gọi chúng là Hải Thiên song sát, khét tiếng trong giới lục lâm đƣơng đại. Lãnh tụ của giới lục lâm Trung Nguyên lúc đó là Quang Trung cửu hùng. Sau khi Tân Bằng Cửu và Tân Nghi bỏ nhà đi đã phải bôn ba nhiều chỗ, tình cờ đƣợc một kỳ nhân trên giang hồ đã rửa tay gác kiếm truyền thụ võ nghệ nên đều có nhất thân võ công rất cao cƣờng. Vốn bị đời ruồng rẫy nên hai ngƣời sinh ra ác cảm, sau khi học đƣợc võ nghệ liền cùng nhau hành khứ giang hồ chuyên cƣớp bóc. Chẳng bao lâu, danh hiệu Điền Quế song điêu truyền đi khắp võ lâm, nhiều ngƣời biết tiếng đôi nam nữ cƣờng đạo này không những võ công cao cƣờng mà còn tâm độc thủ lạt, đã hại không biết bao nhiêu ngƣời. Về sau Hải Thiên song sát tổ chức ra Quang Trung cửu hùng, thấy Điền Quế song điêu hợp với tính khí của mình nên đã lôi kéo về nhập bọn. Trong Hắc đạo, Quang Trung cửu hùng đƣợc coi là Thái Sơn, bởi thế Điền Quế song điêu gia nhập ngay. Những năm đó Điền Quế song điêu cũng tàn ác, giết ngƣời đốt nhà chẳng kém gì những tên ma đầu lừng danh khác, nhƣng sau đó Tân Nghi sanh đƣợc một hài tử kháu khỉnh, tâm tính cả hai thay đổi dần, hiểu ra những hành động tàn ác của mình trƣớc đây là nghịch thiên đạo, bí mật bàn định nhau rửa tay gác kiếm. Nhƣng tổ chức của Quang Trung cửu hùng hết sức nghiêm mật, chỉ trừ ngƣời chết, không ai có thể thoái xuất. Hơn nữa Hải Thiên song sát võ công cao hơn phu thê Tân Bằng Cửu nhiều, bởi thế hai ngƣời không dám vọng động, cố chờ thời cơ thích hợp. Mãi đến khi Tân Tiệp lên bảy tuổi, Hải Thiên song sát có việc phải ra quan ngoại, trong số Cửu hào ở lại chỉ còn lão thất Tử Mẫu Ly Hồn Thụ Trần Kỷ Chiêu và phu thê Tân Bằng Cửu. Hai ngƣời thấy thời cơ đến liền giết Trần Kỷ Chiêu rồi dắt con rời khỏi Tổng đàn. Hải Thiên song sát trở lại Trung Nguyên. Biết đƣợc tin này chúng rất tức giận truyền tin cho thiên hạ lục lâm rằng nếu trong vòng năm năm Điền Quế song điêu không chịu quay về đầu thú thì tháng cuối cùng của năm năm đó cả ba ngƣời sẽ bị giết. Phu thê Tân Bằng Cửu cho rằng thiên hạ rộng lớn, làm gì không kiếm đƣợc chỗ dung thân cho ba ngƣời. Sau khi tính kỹ, họ quyết trở lại quê hƣơng. Giới lục lâm không mấy ai tiết lộ cố cƣ của mình, Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net
  18. MAI HƢƠNG KIẾM Cổ Long và cũng ít ngƣời hỏi vì chúng là những kẻ trôi nổi vô gia cƣ. Điền Quế song điêu quyết định trở lại Tân gia thôn vì chƣa bao giờ lộ địa danh đó và cho rằng đây là nơi dung thân lý tƣởng. Năm năm yên ổn trôi qua, tƣởng rằng mọi việc đã yên ổn, ngờ đâu chính ngày cuối cùng của kỳ hạn năm năm, Hải Thiên song sát đột nhiên xuất hiện. Theo Tân Bằng Cửu, võ công của hai phu thê không sao địch nổi đối phƣơng, hơn nữa những tội ác mà hai ngƣời gây ra trƣớc đây thì chết cũng đáng tội, chỉ cầu xin cho Tân Tiệp mà thôi. Thế nhƣng Tân Nghi lại không chịu nổi sự bức hiếp nhƣ vậy nên đã cất lời nhục mạ. Hải Thiên song sát là huynh đệ song sinh, mới ra đời đã mang tàn phế, một ngƣời chân tay cũn cỡn, ngƣời kia vừa điếc vừa câm. Tuy chúng tự xƣng là Thiên Tàn, Thiên Phế nhƣng rất hận ngƣời khác gọi chúng là tàn phế. Bởi vậy nghe Tân Nghi chửi rủa, Thiên Tàn Tiêu Hóa độc địa nói : - Không ngờ Tân cửu nƣơng ngƣơi còn cứng đầu hơn cả Tân lão lục! Tốt lắm! Nếu hôm nay các ngƣơi không chết thảm thì từ đây trên giang hồ không còn danh hiệu Hải Thiên song sát nữa! Tân Nghi bình thản kêu lên : - Bằng Cửu! Hãy liều mạng với chúng một phen! Dứt lời lao ra sân vung chƣởng xuất một chiêu “Cơ Ƣng Phọc Thố” nhằm vào Thiên Tàn Tiêu Hóa, uy thế kinh nhân. Nhƣng vì đang tức giận nên Tân Nghi xuất thủ đã phạm vào điều tối kỵ. Chiêu “Cơ Ƣng Phọc Thố” này chỉ nên dùng với ngƣời có võ công dƣới mình, nếu gặp đối thủ cao tay hơn thì sẽ gặp bất lợi. Tân Bằng Cửu thấy vợ xuất chiêu này biết trƣớc rằng thất thế kêu lên mấy tiếng nhƣng không kịp nữa... Thiên Tàn Tiêu Hóa thấy Tân Nghi lao tới liền rụt nhanh ngƣời lại. Lão ma đầu này vốn đã thấp, nay lại dùng thuật thúc cốt nên chỉ còn ba thƣớc nhƣ ngồi bết xuống đất. Tân Nghi vừa rồi xuất tuyệt chiêu lao thẳng vào đối phƣơng với mục đích lƣỡng bại câu thƣơng, nào ngờ Thiên Tàn Tiêu Hóa dùng thuật Thúc cốt đã đạt cảnh giới thƣợng thừa, chờ khi kình lực uy mãnh của Tân Nghi sạt qua đầu mới nhanh nhƣ chớp vung cả song thủ chộp lấy tay đối phƣơng bẻ quặp xuống. Tân Nghi đau đớn thét lên, cả hai tay đều bị chấn gãy, thân thể bị quật mạnh xuống đất. Tân Bằng Cửu cũng rú lên kinh hoàng. Thiên Tàn Tiêu Hóa nhìn Tân Bằng Cửu nói : - Tân lão lục! Nếu cha con ngƣơi cứ ngồi yên ở đó xem huynh đệ ta xử trí vợ ngƣơi, chúng ta sẽ phá lệ một lần tha mạng cho hài tử ngƣơi, nếu không cả ba sẽ cùng chết thảm! Tân Bằng Cửu đƣa mắt tuyệt vọng nhìn nhi tử, thấy thân hình của Tân Tiệp rất cƣơng nghị không chút sợ hãi, thậm chí còn trấn định hơn cả mình, chỉ là trong mắt lấp lánh lệ quang. Tân Bằng Cửu Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net
  19. MAI HƢƠNG KIẾM Cổ Long ngạc nhiên nghĩ rằng một hài tử mới có mƣời hai tuổi mà nghị lực phi thƣờng nhƣ vậy so với hầu hết những hài nhi khác mà mãi đến lúc này Tân Bằng Cửu mới nhận ra. Y tin rằng nếu khôn lớn thành ngƣời, nhi tử mình sẽ trở thành một kỳ nhân. - “Phải bằng mọi giá cứu sống nhi tử...” Một ý nghĩ lóe lên trong đầu. Tân Bằng Cửu biết rằng Thiên Tàn Tiêu Hóa đã đề xuất đề nghị đó, tất nhiên chúng sẽ dùng thủ đoạn vô cùng tàn khốc đối với vợ mình, nhƣng bây giờ đã tin chắc không còn khả năng phản kháng nên dù thế nào cũng phải chịu đựng để giữ mạng sống cho Tân Tiệp! Bởi thế nên ra hiệu cho nhi tử ngồi yên bên cạnh mình. Thiên Tàn Tiêu Hóa biết đối phƣơng đã chấp nhận, cao hứng cất một tràng cƣời đắc ý. Đối với hạng quái nhân có những ý tƣởng ngông cuồng, nhiều tên tàn bạo đến nỗi lấy nỗi thống khổ của ngƣời khác làm nguồn lạc thú cho mình. Hải Thiên song sát là hạng nhƣ thế. Thiên Tàn Tiêu Hóa liền quay lại hƣớng sang Thiên Phế Tiêu Hao từ trƣớc vẫn đứng bất động đƣa tay ra hiệu những gì mà ngƣời khác không sao hiểu đƣợc. Thiên Phế Tiêu Hao nhếch đôi môi khuyết hơn một nửa phát một nụ cƣời, nụ cƣời đó khiến Tân Bằng Cửu nổi gai ốc nhƣ con mồi đứng trƣớc một dã thú trƣớc khi bị xé xác. Cơn đau nhói vừa dịu bớt Tân Nghi đang cố giãy dụa định nhổm lên thì Thiên Tàn Tiêu Hóa nhanh nhƣ chớp xuất mấy chỉ dùng thủ pháp điểm huyệt độc môn của Hải Thiên song sát làm Tân Nghi không còn cử động đƣợc nữa, nhƣng thần trí vẫn hoàn toàn tỉnh táo. Hắn lại hƣớng sang Thiên Phế Tiêu Hao gật đầu, tên câm điếc nhún vai rồi cúi xuống cầm y phục Tân Nghi xé toạc một đƣờng lộ gần hết da thịt. Thân hình trần trụi của Tân Nghi lộ hết ra, huyệt đạo bị khống chế nên không cử động đƣợc, chỉ có da thịt run lên vì lạnh. Tân Bằng Cửu vô cùng thống khổ, cố hết sức ngăn lại ý định muốn xông ra liều mạng với hai tên ác ma chỉ vì một ý nghĩ duy nhất là bảo vệ tính mạng của nhi tử, tuy vậy huyết khí sôi lên, răng nghiến chặt đứt cả vành môi! Nỗi thống khổ của Tân Nghi lúc đó không thể dùng ngôn từ mà hình dung đƣợc. Toàn thân lộ hẳn ra dƣới gió rét, hai tay bị gãy vẫn còn đau nhức nhối, nhƣng tất cả nỗi đau xác thịt còn chƣa sánh bằng với nỗi lòng dày vò nhức nhối và tuyệt vọng khi mình bị làm nhục ngay trƣớc mặt chồng con. Tân Nghi lúc này không thể cắn lƣỡi tự tử và cũng không thể nói, ngay cả muốn phong bế hô hấp để đƣợc chết thanh thản hơn cũng không làm đƣợc. Chợt có cảm giác những bộ phận trên thân thể mình đau buốt, biết rằng đang diễn ra việc bi thảm nhất. Với nỗi bất lực và tuyệt vọng, Tân Nghi thống khổ nghĩ rằng mình giờ đây chỉ có nỗi thù hận trào dâng, không những đối với Hải Thiên song sát mà hận cả chính mình, hận chồng... Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net
  20. MAI HƢƠNG KIẾM Cổ Long Thiếu phụ nghiến răng rủa thầm : “Sau khi chết, ta sẽ biến thành quỷ trả thù tất cả mọi ngƣời!” Đối với Tân Tiệp, một hài tử mới có mƣời hai tuổi mà phải chịu chứng kiến hành vi của bọn ác quỷ mất hết nhân tính này là nỗi bất hạnh khủng khiếp. Ký ức trong trắng của trẻ thơ sẽ vĩnh viễn hoen ố, trái tim sẵn sàng yêu thƣơng trở thành thù hận đối với loài ngƣời! Nếu nó là kẻ yếu nhƣợc, tất đã òa khóc từ lâu, sẽ điên dại gào lên, bất chấp tất cả. Nhƣng nó cố trấn tĩnh, cố chịu đựng, biết rằng cha mình cũng đang cố chịu đựng nhƣ thế, thậm chí còn thống khổ hơn chỉ vì bảo toàn mạng sống cho mình. Bởi thế đôi mắt nó ráo hoảnh, chỉ phát ra những tia căm thù ngùn ngụt. Đối với một hài tử chỉ mới mƣời hai tuổi mà hành động đƣợc nhƣ vậy là một kỳ tích. Hải Thiên song sát không chú ý đến hành động của Tân Tiệp, chúng đang bị nguồn đam mê của loài dã thú cuốn hút, trở nên điên cuồng, dùng tay dùng chân thọc vào những nơi nhạy cảm nhất của thiếu phụ vô lực phản kháng trong tiếng cƣời sằng sặc nhƣ của bầy quỷ đói tranh mồi... Tân Bằng Cửu đột nhiên lao ra nhƣ con mãnh thú, song chƣởng cùng vung lên xuất một chiêu “Tỉ Dực Song Phi” đánh vào trọng huyệt Huyền Châu và Kiên Tĩnh của Thiên Tàn Tiêu Hóa. “Tỉ Dực Song Phi” là tuyệt chiêu của dị nhân truyền thụ, nhờ đó mà Điền Quế song điêu thành danh trong giang hồ, cũng là chiêu sát thủ. Với tất cả nỗi bi thƣơng và thù hận, Tân Bằng Cửu đem hết sức bình sinh xuất thủ nên uy lực tăng gấp bội so với lúc bình thƣờng, hung mãnh vô luân! Thêm nữa, Thiên Tàn Tiêu Hóa đang trong cơn hí hửng chìm đắm trong cơn hƣởng lạc thú súc vật, khi phát hiện ra thì chƣởng lực đã cận kề. Nhƣng hắn là kẻ xƣng hùng của lục lâm Trung Nguyên nên bản lĩnh có chỗ siêu quần bạt chúng. Chƣởng lực của Tân Bằng Cửu sắp chạm đến, cơ thể hắn đột nhiên chùn xuống tránh chiêu sát thủ, đồng thời nhún chân nhảy phắt sang bên thoát đƣợc cái chết trong chân tơ kẽ tóc! Tân Bằng Cửu nghiến răng, cố diệt bằng đƣợc đối phƣơng, tuy biết rằng chiêu vừa rồi thất thủ thì không còn hy vọng lấy mạng đổi mạng đƣợc nữa, nhƣng trƣớc sau gì cũng chết nên thân ảnh chùn xuống, thân hình quay sang trái xuất chƣởng liên hoàn “Thần Điêu chƣởng pháp” không quản đến gian nguy của bản thân xuất chƣởng nhƣ mƣa sa bão táp, không cần biết nội lực, không cần tính chiêu số! Cách động thủ nhƣ vậy chỉ trừ khi ngƣời ta liều mạng hoặc đối với kẻ thù sinh tử, ngoài ra chẳng mấy khi dùng. Thiên Tàn Tiêu Hóa tuy võ công cao cƣờng nhƣng vẫn phải vất vả ứng phó với cách đánh liều mạng đó. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net
ADSENSE
ADSENSE

CÓ THỂ BẠN MUỐN DOWNLOAD

 

Đồng bộ tài khoản
2=>2