
Mùa xuân của mẹ
TRUYỆN NGẮN CỦA NGUYỄN HOÀI SÂM
Nếu ai hỏi trên đời này có gì quý giá nhất,
tôi xin trả lời rằng: Đó là mẹ của tôi…
Tất bật với cuộc sống mưu sinh, bận rộn đi làm, mệt nhoài với công việc. Một ngày bị
cảm nặng, cổ họng đau rát, người mỏi nhừ không thể nhấc nổi tay chân, tôi yếu đuối trở
về trong vòng tay mẹ. Mẹ lo lắng ôm tôi vào lòng, nước mắt rưng rưng. Mẹ vội đi trải
chiếu, lấy gối cho tôi nằm. Thấy tôi sốt quá cao, mẹ giã rau dấp cá đắp lên trán tôi, ánh
mắt trĩu nặng lo âu.
Tôi nằm thiêm thiếp trên giường, lắng nghe bước chân tất tả, vội vã của mẹ xa dần, mẹ
đi chợ …
Mẹ chăm sóc tôi bằng những kinh nghiệm dân gian. Mẹ lụi cụi bê nồi lá xông thơm
lừng hương bưởi, hương sả, dầu khuynh diệp lên tận giường, cẩn thận trùm chăn cho tôi,
xông đến lần thứ ba thì người tôi nhẹ tênh.
Cảm nhận bàn tay mẹ âu yếm lau mồ hôi trên tóc, trên lưng như thuở nào, tôi biếng
nhác nằm dài, hít hà mùi mồ hôi của mẹ. Mùi mồ hôi mà ngày xưa còn bé, mỗi khi ốm,
tôi chỉ cần rúc vào áo mẹ, hít thỏa thích thật sâu cái mùi quen thuộc ấy là tôi đã khỏi bệnh
mà không cần đến bất cứ thứ thuốc nào…
Tôi lắng nghe cơn sốt đã giảm dần, cổ họng dịu êm bởi những lát quất hấp mật ong
thơm ngọt, mẹ nấu với tất cả tình yêu thương.
Tôi mơ màng nghe chim hót véo von trên lùm cây sau nhà. Nhà mẹ, nơi bình yên, chim
về làm tổ rất nhiều. Chúng không hề ít lời,cãi vã nhau inh ỏi, ríu ran!

Mùi thịt kho mẹ nấu thơm lừng làm tôi tỉnh hẳn, đã mấy ngày nay, tôi không ăn cơm
rồi. Mẹ xới một bát cơm đầy, ép chặt(vì tôi luôn chỉ ăn một bát), đĩa thịt nạc thăn kho
gừng. Canh rau dền nấu với tôm tươi giã bỏ vỏ, đỏ au, thơm phức. Mẹ âu yếm nhìn tôi ăn
ngon lành như chưa bao giờ được ăn. Mà thật, cũng đã mười lăm năm từ ngày lấy chồng,
tôi mới được ngủ trong vòng tay mẹ, làm nũng mẹ như thuở lên chín, lên mười.
Mẹ chăm sóc tôi đầy yêu thương như ngày tôi còn bé dại. Nhưng tôi cảm nhận vòng tay
mẹ đã run rẩy, mong manh. Hai ngày ở với mẹ, tôi đã khỏe, sắc diện tươi tỉnh trở lại. Hôn
lên vầng trán nhăn nheo của mẹ, mái tóc chỉ còn lưa thưa của mẹ đã bạc trắng thời gian,
tôi cố kìm những giọt nước mắt yêu thương.
Trở về gia đình bé mọn của mình với những ngày bận rộn nối tiếp. Tôi ân hận vì mình
đã ít về thăm mẹ. Mười lăm năm trôi qua tựa như một giấc mơ. Mười lăm năm nữa, biết
có được ngồi trong vòng tay của mẹ nữa không? Đêm về, khi tất cả đã ngủ say, tôi lặng lẽ
khóc vì thương mẹ. Ước gì quay ngược thời gian, để mẹ trẻ mãi bên con suốt đời! Mẹ ơi,
mẹ có biết không? Con yêu mẹ!!!
“Alo alo… hôm nayđi ăn trưa nhé? Sắp Tết rồi…!”
“…Bạn có nghe mùa xuân đang về rất gầnđó không? hơi thở mùa Xuân đã vềtừng căn
hẻm, từng khoảnh sânnhỏ của mọi nhà. Sáng sớm đi làm trời se lạnh, cồn cào nỗi nhớ
mùa đông… Nắng xuân vàng rực,trong vắt trên hè phố, tràn ngập những nẻo đường đi.
Đôi môi dịu hiền của nàng xuân hôn nhẹ trên chồi non, cỏ biếc. Cây lá xanh hơn, tươi và
ngát hương hơn... Xuân đã về trong bạn,trong tôi, trong ánh mắt trẻ thơ náo nức đến
trường. Đành lỗi hẹn với bạn, trưa nay tôi về thăm mẹ,vàmùa xuân này là mùa xuân thứ
68 của mẹ tôi…
Tôi đón mẹ ra Văn Thánh, hai mẹ con ngồi ngắm mặt hồ trong trẻo và bình yên, ngắm
những chú chim sâu chăm chỉ tha mồi, ngắm những chú cá con li ti nô đùa trên mặt
nước…Lắngnghe những câu chuyện của mẹ thời con gáingày xưa, và những nỗi niềm của
mẹ ngày của hôm nay. Hai mẹ con sẽ gọi một chút soup của Nga, một chút salat Pháp,
một món ăn Tàu nấu từ đậu hũ mà mẹ rất thích…

“Xin đành lỗi hẹn, vì những mùa xuân còn lạicuûa mẹvới tôi quý giá vô cùng!”
Giá như có cánh!
Ước gì mẹ có cánh như bảy nàng tiên…
Sài Gòn mùa Hạ. Mới hơn bảy giờ sáng mà trời đã nắng chói chang. Nắng gắt.
Sáng mẹ dậy sớm, dọn dẹp nhà cửa, nấu cơm, kho thịt. Cả nhà ăn sáng xong, mẹ dắt xe
ra cửa, chở con đến trường học trước rồi đi làm. Hôm nay Thứ tư, đường phố đông quá!
Mấy năm gần đây,Sài Gòn bất kể ngày nào, giờ nào cũng đông đúc, người ở đâu quá trời,
đi đi lại lại, ngang dọc,tứ phía, các ngả chen chúc, ngột ngạt. Đường tung bụi trắng mờ…
Mười lăm phút ra khỏi nhà, loay hoay một lát mẹ con kẹt cứng giữa dòng người, không
tiến, cũng chẳng lùi hay rẽ ngang được! Mẹ kiên nhẫn giữ tay ga, xe vẫn nổ máy đều đều,
tiếng gầm rú của ô tô, xe máy đủ loại tạo nên thứ âm thanh hỗn độn, inh tai khó chịu.
Nghe một lúc cũng quen tai…
Dòng người đông như một đàn kiến khổng lồ, càng ngày càng tụ lại đông nghịt, tắc
nghẽn. Người đi xe máy đội mũ bảo hiểm lặc lè như rôbô (vì người nhỏ quá). Những xe
chở ba mũ bảo hiểm sát nhau lúc lắc cọ quậy liên tục, phần vì nặng, phần vì sốt ruột.
Người đi xe đạp không đội mũ nhẹ nhàng hơn, lỡ quên mang bịt mặt sẽ hít hà thỏa thích
mùi xăng nhớt, mùi chì ngột ngạt. Phần đông phụ nữ đeo khăn bịt mặt che nắng, kính đen
che kín mắt, khingộp thở phải kéo khăn bịt mặt ra để thở …
Tất cả đều nóng lòng, cố gắng nhích từng gang, từng gang đường.
Kẹt xe! Đứa con trai học lớp 2 ngồi sau thỏ thẻ: “Mẹ ơi, trễ học con là cô giáo phạt con
đấy, mẹ đi nhanh lên!”. “U hum…, đang kẹt xe con ạ”. “Thế tại sao lại kẹt xe hả mẹ?”
“Thì tại người đông, đường nhỏ quá không đủ cho xe đi nên kẹt con ạ”. Cu tí lại hỏi:

“Thế tại sao không làm đường to ra hả mẹ?” “Sau này sẽ làm con ạ!”. Cậu bé bỗng ngạc
nhiên hỏi to “Mẹ ơi, cái gì che hình chữ nhật giữa đường kia hả mẹ?” “Đào đường con
ạ!”. “ Nhưng tại sao đường đang đi lại phải đào đường?”… Người mẹ im lặng không trả
lời. Nhích được qua ngã tư, mẹ rẽ trái, vẫn kẹt cứng như nêm. Người thì thở dài, người
thì nhón hai chân lên để nhìn phía trước. Ô tô cũng chen, xe máy cũng chen, con đường
vốn không rộng, lại chắn một nửa không đi được càng chật như nêm. Đồng hồ đã tám giờ
kém mười lăm, trễ học con, quá trễ làm mẹ!
“Uớc gì mẹ có cánh như bảy nàng tiên để bay lên khỏi chỗ kẹt xe này” Cậu bé ngồi sau
nói lầm rầm.
“Tại sao ngày nào cũng đào đường hả mẹ?” Đứa bé kiên nhẫn hỏi lại. “Hỏng thì đào
chứ sao con!” ”Sao hỏng lâu thế hả mẹ?”- Đứa bé quan sát kỹ càng dòng người đang
chen chúc từng tí, từng gang và hỏilại. “Mệt quá đi, đừng hỏi nữa..!” Người mẹ bực dọc
nói to. Cậu bé im bặt. Ánh mắt cậu tỏ rõ lo lắng vì biết giờ này ở lớp các bạn đã ngồi vào
bàn ngay ngắn học bài. Cậu sợ cô phê bình trước lớp. Trong lòng bé vẫn băn khoăn lắm
nhưng sợ không dám hỏi mẹ thêm. Cậu thầm nghĩ khi về nhà mình sẽ hỏi bố.
Người mẹ bình tâm lại, chị biết mình giận con vô lý. Chị nhẹ nhàng nói với con “Con
cố gắng đi học chăm nè, học cho thật giỏi nè, mai mốt lớn xây đường to, đẹp cho mẹ đi
nhé, kẻo khi đó mẹ già yếu rồi không chen thế này được”, chị ngoái đầu lại, lấy tay vòng
ra phía sau xoa đầu con âu yếm.
Đăm chiêu nhìn dòng người kẹt xe, chị nhớ đến hẻm nhà mình ở Phường 4, Quận 3.
Trước đây hẻm chật chội có hơn hai mét, bây giờ đã thành con hẻm rộng, khang trang
nhất Cư xá Đô Thành, bởi một lẽ thật đơn giản: tất cả các hộ dân ở hai bên hẻm đều
thống nhất “hiến tặng” một mét đất “mét vàng” nhà mình cho hẻm chung! Thế là có hẻm
rộng, trẻ con buổi chiều nhảy dây, nô đùa, người xe ra vào thoáng đãng. Thông hẻm, gió
thổi vi vu mát rượi!

Ước gì các con hẻm, con đường trong thành phố cũng như vậy, mình vì mọi người,
“mọi người vì nhau” mỗi người bớt đi một chút riêng để xây dựng cái chung của chính
mình thì cuộc sống này dễ chịu biết bao nhiêu!
Đoản khúc ngày mưa
Dù cho mưa tôi xin đưa em đến cuối cuộc đời
Dù cho mây hay cho bão tố có kéo qua đây
Dù có gió, có gió lạnh đầy, có tuyết bùn lầy
Có lá buồn gầy, dù sao, dù sao đi nữa tôi vẫn yêu em
(NTM)
Tôi đang ngồi trong quán cà phê một chiều mưa gió…
Gió thổi mạnh từng cơn, cuốn phăng đi những gì nhỏ bé. Mưa như trút nước. Cái ảm đạm
của buổi chiều mưa gió đến nao lòng. Hàng phượng vỹ nghiêng ngả, cành lá xanh biếc
oằn mình, ướt đẫm.
Niềm vui của ai, nỗi buồn của ai trong mưa?
Trong ngôi nhà mái ngói đỏ tươi thơm nức mùi bắp nướng, tiếng than nổ lép bép. Các
cháu quây quần nghe bà kể chuyện ngày xưa, khi bà còn là một cô bé… Mới chiều mưa
năm nào. Bà ngoại nấu cơm gạo tám xoan, củi ướt, khói bếp cay sè hai mắt.. Cá khô mặn
chiên giòn ăn với cơm cháy ủ trong rơm, giòn rụm, ngon bùi hơn bất cứ đặc sản nào. Vậy
mà cố ngoại đã đi xa, xa lắm…
Chàng trai trẻ âu yếm gài cúc áo mưa cho người bạn gái, cô gái cảm động, ngước nhìn
chàng trai với ánh mắt tin cậy, thương yêu.
Bà cụ bán rau cố nép bên hiên chợ, thân gầy guộc run rẩy vì lạnh. Bà vui khi thấy gánh
rau chiều héo chợt tươi bởi những giọt mưa ngọt mát.

