
Ô vuông xanh đỏ dịu dàng
TRUYỆN NGẮN CỦA NGUYỄN THU TRÂN
Đám bạn lớp mười hai cách đây hai mươi năm của Ngà tán đồng nhiệt liệt chuyện Vinh
sẽ bay nửa vòng trái đất về Việt Nam làm ăn và cầu hôn Ngà. Hương chảnh choẹ: “Á hà,
đám cưới Vinh-Ngà sẽ là biểu tượng của tình yêu đương đại, là khẳng định triết lý khởi
nguyên từ ý tưởng châu về hợp phố”. Không bay la đà như Hương, Quang chém hai tay
vào không khí với tinh thần chân chạm đất: “Đã thiệt nha, ai ngờ cuối cùng mười hai xê
của tụi mình cũng ky cóp được một đôi, tui nói mà, bà Ngà OK đi, cho lớp mình vui một
bữa!”. Đám Hân, Nga, Hậu không nói gì, chỉ ngồi im, cười mím mím. Bích nhấp ngụm
cà phê: “Lúc đó, cô dâu lần hai ăn mặc sao ta?”. Trịnh gật gù: “Làm tông trắng vô tư!”.
Lại Hương: “Mà nè, Ngà, tui hỏi thiệt, hồi đó trong lớp sao bà ghét cha Vinh dữ vậy? Cả
lớp thấy bà đẹp gái, chả đẹp trai, ghép cho là đôi lứa xứng đôi lắm rồi”. Ngà chống tay
trên thành ghế, nhìn xa xa ra mặt sông trôi thấp thoáng mấy dề lục bình bông tím ngát.
Chiều lặn dần phía bên kia núi, ráng nóng rực màu đỏ cam. Mặt trời treo trên cao, giữa
đám mây lô xô xanh trắng, trông nó như quả cầu lửa khổng lồ. Mọi người uống hết cà
phê từ lâu mà chưa chịu về, báo hại, theo như Quang nói, con bé phục vụ quán đã mang
cho cả đám bình trà thứ mười ba. Ngà chép miệng, ừ, công nhận cái thằng thấy ghét thiệt,
đã học dốt mà mỗi khi bị thầy kêu lên bảng, không thuộc bài còn bày đặt diễn, cắn móng
tay, ngước mặt lên trần nhà, mắt trắng dã ra đếm thằn lằn, đồ âm tính! Hương giãy nảy:
“Âm tính cái con khỉ, ngày đó chuyện trẻ con, bây giờ Vinh là Việt kiều Mỹ, đẹp trai,
lịch lãm, giàu có, mới ly hôn, bà còn muốn gì nữa, Ngà?”.
***

Thật tình, đêm trước khi gặp Vinh trở lại Việt Nam sau nhiều năm xa cách, Ngà không
ngủ được. Bao nhiêu ký ức tràn về. Trong mắt Ngà, ngày ấy Vinh không có gờ-ram nào.
Hương hảo muốn chết, làm sao mà đôi lứa xứng đôi được, Ngà xinh xắn, học giỏi và
mạnh mẽ biết bao trước thằng con trai luôn chữa thẹn bằng cách cắn móng tay. Nhưng
hai năm gần đây, sau nhiều năm đứt liên lạc, qua bạn bè, Vinh đã nối lại được với Ngà.
Nào thư viết tay, nào email, nào chát chiếc… Ngà thấy Vinh khác đi nhiều. Một doanh
nhân tự tin, trưởng thành, đi khai thác thị trường từ châu lục này sang châu lục khác như
đi chợ. Còn Ngà, tiếng nói hay đi nước ngoài công tác và tư tác nhưng cũng quẩn quanh
mấy nước Asian. Vinh ca bài ca con cá rằng thương Ngà hơn hai mươi năm có lẻ, thương
đứt ruột đứt gan từ ngày bị mấy đứa quỷ trong lớp ghép đôi nhưng không dám nói. Ngày
ấy Ngà dữ dằn, xảnh xẹ, Vinh sợ bị Ngà nuốt trộng khi tò vè chuyện yêu đương. Sau bao
năm bôn ba xứ người, bước vào tuổi trung niên, biết Ngà cũng đang trong tình trạng tái
phòng không gối chiếc như mình, Vinh lập tức lên kế hoạch quay về Việt Nam, trước để
vớt vát lại mối tình một phía tuổi hoa niên, sau mở công ty, chuẩn bị hướng sống dài lâu
nơi quê nhà. Nếu Vinh cưới Ngà, Ngà không phải đi đâu xa, ở Việt Nam quản lý công ty
cho chồng. Chồng? Nghe nói như ngày Thị Nở tẻn tò chạm ngón tay áp út vào tình yêu
của Chí Phèo. Ngà nghe lạ và rân rân trong người. Cũng có đôi lần bày đặt đứng trước
gương ngắm lại mình, mặt không đỏ mà mắt thì gian giảo. Ừ, đâu phải trinh nữ như ngày
xưa. Gái ly hôn chồng gần tám năm, con trai tròn mười hai tuổi, mắc gì đỏ mặt khi nói
chuyện chồng con. Nhưng nghe lạ và rân rân vì Ngà xa rời vòng tay đàn ông lâu quá,
không còn biết thế nào là ấm lạnh. Hương bảo thôi đủ rồi, lấy chồng lại đi, để chết già
cho quạ nó tha. Đám mấy cha chọc ghẹo bà thấy toàn dở hơi, không sợ vợ thì cũng ăn
bám vợ, cha Vinh là của quý, thượng đế để dành chả cho bà từ kiếp trước. Ừ, hay là làm
lại một lần cho mới, cho đàng hoàng tinh tươm?
Đồng hồ binh boong mười hai tiếng, nửa đêm, Ngà quay sang ôm con đang ngủ. Hơi
thằng bé thở thơm như cục xà bông coat xài hơn phân nửa. Khi chiều, cu cậu vừa được
mẹ thưởng gà rán KFC vì bài tập toán điểm mười. Cậu vừa nhai nhồm nhoàm miếng gà

vừa bảo: “Toán mười điểm mới được ăn gà rán thì cùng lắm mỗi tháng con chỉ được ăn
một lần, mẹ hạ xuống chín điểm được không?”.
***
Vinh xuất hiện thơm tho và quyến rũ hơn Ngà tưởng. Chiếc áo màu tro nhạt đi với cà vạt
màu tro đậm kẽ sọc trắng xiên xiên khiến anh trẻ hơn nhiều so với ảnh được download từ
internet. Hàm răng vẫn trắng đều hạt bắp như thuở nào. Chuồi mình xuống ghế một cách
tự nhiên, Vinh cười thật tươi rồi ôm Ngà thương mến thương nhưng bị người đẹp phản
ứng: “Từ từ đã, ham hố vừa thôi, tui đã nhận lời cầu hôn của ông đâu?”. Vinh thầm thì,
hơi thở thơm thơm mùi râu với mùi nước hoa đàn ông đắt tiền: “Nhưng anh biết em đã
bắt đầu nghĩ đến anh nhiều hơn em tưởng”. Anh? Em? Ngà thật sự bối rối. Chị sửa lại
cách ngồi thẳng lưng trên chiếc xô pha màu huyết dụ trong nhà hàng sang trọng: “Mới
nghĩ thôi mà, đã gì đâu”. Vinh nắm bàn tay Ngà mềm mại, ấm nóng đưa lên chiếc cằm
đầy râu được tỉa tót công phu của mình: “Nhưng từ lúc này anh biết, em sẽ là của anh,
không dại gì để vuột mất em lần nữa”. Hơi ấm đàn ông xa lâu cũng có khiến Ngà dịu đi
vì lạ lẫm, không biết sẽ là thiên đường hay địa ngục. Chị nghiêng đầu nhìn đám hoa nắng
lung linh ngoài song cửa, thật lòng, nắng chiều hôm nay đẹp và lóng lánh hơn nắng chiều
hôm qua.
Ăn nhẹ, uống cà phê, nói chuyện gia đình, chuyện bạn bè, chuyện làm ăn đến chán chê,
Vinh đưa Ngà về nhà chơi cho biết. Ngôi biệt thự Vinh mới nhờ đứa em ở Sài Gòn mua
dùm từ mấy tháng trước. Anh bảo nếu Ngà không trở chứng, chị sẽ cùng anh là đồng chủ
nhân ngôi biệt thự sang trọng, to đùng án ngữ mặt tiền một con phố lớn. Biệt thự đầy cây
xanh, còn hoa thì ngợp lối sỏi dẫn vào tiền sảnh. Nhà đang có đông người. Vinh bảo mấy
đứa cháu đến chơi. Ngà đưa mắt đếm tròn chục chiếc Honda dựng trong sảnh, cộng thêm
hai chiếc của Vinh và chị nữa là mười hai. Trong góc sảnh, lổn nhổn một đống những
mảnh giấy xếp dày, vuông vức, cạnh dài khoảng nửa gang tay người lớn. Có khá nhiều
những mảnh vuông như thế, Ngà không biết để làm gì. Vừa nghĩ, chị vừa loay hoay tìm
chỗ dựng xe. Tỏ ra nhanh nhảu, Vinh thoăn thoắt sà xuống, ngồi chồm hỗm bên con Lead
của Ngà với một miếng vuông đã có trong tay tự lúc nào. Đơn giản để lót cái chống xe

