phân lập protein liên
quan đến ung thư vú
Sau gần 15 năm nghiên cứu miệt
mài, các nhà nghiên cứu sinh hóa
vừa tách chiết thành công protein
ức chế khối u BRCA2 từ tế bào
người. Không chỉ một mà đến ba
nhóm nghiên cứu độc lập công bố
thành công ca họ trên các tạp chí
khoa hc uy tín
như Nature Nature Structural &
Molecular Biology trong tháng 8
năm 2010, góp phần nâng cao hiểu
biết của chúng ta về cách thức
protein kiểm soát sự h
ình thành các
khối u. Thành công này c
ũng mở ra
khả năng nghiên cứu cơ chế gây
ung thư của đột biến trên
gene BRCA2, đồng thời các nhà
khoa hc cũng có thể bắt đầu tìm
kiếm những hợp chất có khả năng
ngăn chặn quá trình gây ung thư.
BRCA2 (tiếng Anh: breast cancer
type 2) là một protein có hoạt tính
liên quan đến ung thư: một số đột
biến của protein này làm tăng đáng
kể khả năng bị ung thư vú, buồng
trng và một số loại ung thư khác.
Protein BRCA2 sẽ giúp các nhà
khoa học làm sáng tỏ cơ chế gây
ung thư của các đột biến
(Nguồn ảnh: CHASSENET /
SCIENCE PHOTO LIBRARY)
BRCA2 được tìm ra năm 1994.
Cũng như các protein ức chế ung
thư khác như BRCA1, BRCA2 sửa
chữa các sai sót trên DNA (nếu có)
khi tế bào phân chia. Nếu k
hông
protein này thì DNA d
ễ bị xáo trộn,
gây ra các sai sót trong phiên mã và
dịch mã. Các nhà nghiên cứu trước
đây cũng đã phân lp thành công
phân đoạn protein tương tác với
BRCA2 nhưng l
ại thất bại khi phân
lập chính BRCA2. Do hạn chế này
mà giới nghiên cứu phải chọn đối
tượng tương tự ở sâu hoặc vi
khuẩn, hoặc may ra là một vài
mảnh của protein BRCA2 của
người. Khó khăn chủ yếu, theo
Giáo sư sinh hóa Wolf-Dietrich
Heyer ở Đại học CaliforniaDavis
(Mỹ), là do protein này quá lớn, có
đến 3.418 acid amine. Tiến sĩ
Heyer, cũng là nghiên cứu viên
chính của một trong ba công bố về
tách chiết BRCA2 kể tr
ên, nói thêm
rằng ông ta chưa bi
ết tới bất kỳ một
protein nào to lớn cỡ đó mà đã
được tinh sạch tới mức đồng nhất.
Người đứng đầu nhóm nghiên cứu
th hai về BRCA2 là Giáo sư
Stephen Kowalczykowski cũng
Đại học California–Davis còn cho
biết thêm rằng bản thân BRCA2 là
một protein không bền và thường
chỉ tồn tại ở dạng phức với nhiều
protein khác: “Thực ra thì người ta
đã phân lập được nó, chỉ có điều là
lúc nào cũng có protein khác lẫn
vào. Nhiệm vụ đặt ra là phải làm
sao phân lập được protein này thật